Palavas les flots – giấc mơ hồng hạc

Tháng 9 năm nay đặc biệt ấm áp và nắng vàng. Công viên hoa đỏ gần nhà thậm chí mới chúm nụ chưa xòe cánh. Thế nên trong khi nhà nhà người người trở về an vị trong nơi trú cố định, trẻ con tung tăng tới trường, cha mẹ về với guồng boulot-metro-dodo thì nhà mình gồm 1 kẻ thất nghiệp dài hạn, 1 kẻ sắp khởi nghiệp, 1 kẻ đợi tựu trường, và một em bé chưa được nhập học lên đường đi tắm biển. Kì nghỉ hè của gia đình dường như kéo dài vô tận trong sự ghen tị của anh em xung quanh. Với tôi thì 2 điều có thể giải khuây tốt nhất vẫn là men và biển.

Montpellier và Noirmoutier không hiểu sao luôn là 2 nơi ám ảnh chồng tôi. Cứ rủ đi chơi là y như rằng sếp đề xuất 2 nơi đó, đến anh ấy cũng không giải thích nổi tại sao, có lẽ ai đó đã nhồi nhét vào đầu rằng đó là 2 nơi thật hay ho, không thể không tới. Noirmoutier thì chúng tôi đã đi đợt tháng 5, vậy thì chẳng còn lí do gì để trì hoãn Montpellier, nhất là khi đang có vé Ouigo giá rẻ (ouigo lại ouigo, năm nay chúng tôi đã đốt tiền 3 lần cho hãng tàu giá rẻ này). Chúng tôi biết chắc chắn rằng sẽ còn rất lâu nữa mới tới chuyến đi tiếp, có lẽ là noel này hoặc một tháng nào đó ở tận năm sau, vì vậy cần phải có 1 cái kết (hoặc gần kết) thật hoành tráng cho năm nay bằng việc lôi kéo thêm thằng em vừa từ Đức trở về. Chính xác là nó về 31/8 thì  1/9 chúng tôi lên đường, quá tiện, nó gần như không phải chuẩn bị hành lý gì ngoài 1 cái balo đen gồm 2 áo 1 quần, trái ngược với 1 valy đồ lên tới hàng chục bộ váy áo và hàng chục cái bỉm của Lucie cho 5 ngày ròng rã. Em phải luôn đẹp mọi lúc mọi nơi kể cả đang giấu 1 cái bỉm thối um trong quần.

Montpellier có vẻ là 1 thành phố thú vị, bởi hệ thống tram chạy dọc ngang. Tram ở đây mỗi con 1 màu, hoa lá cành cá biển rực rỡ, chúng đâm ngang bổ dọc phố phường, giao nhau điên loạn ngay trước cửa ga. Chúng tôi nhảy lên tram 3, con tram sặc sỡ nhất, đi tới bến cuối là Etang d’or, sau đó bắt bus số 1 của vùng Etang này, để tới Palavas des flots. Trước khi dấn thân vào hành trình, chúng tôi cứ nghĩ đơn giản, Palavas ngay gần Montpellier, sáng sáng mình bắt bus bắt tram vào thành phố du hí, hoặc tới đó rồi bắt tàu đến các thành phố khác như Arles của Van Gogh, Nimes với cái tên như bài thơ, hay chí ít cũng đi chèo thuyền Gorges Herrault xanh mát. Vậy mà chỉ sau cú lội vào camping mất gần tiếng rưỡi đã làm nản chí tất cả. Mọi người thống nhất chuyến đi này sẽ chỉ Palavas, biển, cát, cát và biển.

14467044_10153761924727007_419279311_o

Palavas des flots là 1 trị trấn biển xinh đẹp, nhỏ nhắn,  ít khách du lịch và đường biển dài ngập cát, một phần đáng giá của bãi biển 40km cát mịn đặc biệt  của nước Pháp. Thật khó mà tìm được nơi nào cát mịn và Việt Nam thế, ăn đứt biển Marseilles, Cannes hay Nice. Cát mịn mà biển vẫn xanh, xanh vô cùng, xanh óng ánh dưới nắng. Khi mới xuống xe bus, nhìn sang phía biển chiều hè, lấp lánh như vảy cá bạc thì lòng đã phơi phới rộn ràng. Cả nhà xơi tái con gà với pizza rồi mau chóng mang ô mang thảm ra bãi biển nằm hóng gió. Lucie đặc biệt thích gió và cát. Em lặn lộn trong bộ monokini bó chít bụng in hình quả cherry, đồ đôi đặc biệt cùng mẹ. Em lao xuống biển không sợ sệt, nhưng chỉ tới mép nước là rúm ró quay lên. Ba mẹ phải giữ em chắc lắm mới dám cho em ngập người vào nước. Nước tháng 9 không lạnh, man mát, khoan khoái, tắm một chút là khoan khoái, tắm thêm chút nữa ấm người, xong lên bờ nằm đợi mặt trời làm khô cong cơ thể. Nắng và cát phủ lấp những mảng da trần.

14453889_10153761917042007_2123173022_o14456840_10153761924827007_2090571900_o

Khi trời bắt đầu chia màu theo lớp, xanh đỏ, nhạt nhòa vào nhau thì cả nhà kéo nhau về. Camping chỉ cách biển có một con đường và một hàng đồ ăn nhanh. Ở đó có mùi thơm của gà quay, kebab và món moules ngon tuyệt. Gọi 1 kg moules và khoai tây chiên với giá 8e cùng vài lon bia mang về, tôi đã không biết trước rằng nó lại ngon lành tới thế. Moules được nấu trong nước sốt hành tỏi persil và dầu olive xanh sóng sánh. Thật sự chưa bao giờ được ăn những con moules màu cam đậm, mềm ngọt, tươi rói và thơm sốt đến thế. Dù ở xứ Bỉ cả năm, ăn hàng ăn quán món đặc sản của họ nhưng cũng không thể bì với mớ moules rẻ ở quán ven đường này được. Một sự chào đón không thể tuyệt hơn của Falavas.

Tuy nhiên đêm đó đúng là ác mộng. Ác mộng đêm hè có lẽ cũng chỉ tới thế, Sheakspeare không biết đã tận hưởng muỗi xứ này chưa. Đêm hè nóng ngột ngạt, không quạt, không điều hòa, muỗi nhiều như tưới như tắm. Cả lũ ngốc nghếch khi ăn tối lại mở điện trong nhà sáng choang, mở toang hết các cửa cho mát, thế là mời chào không biết bao nhiêu cao thủ hút máu tới. Sau 10ph ngủ, Lucie khóc váng, ba mẹ chạy vào mới thấy con bị bủa vây, chân tay chằng chịt nốt. Ba và cậu tả xung hữu đột các thể loại vũ khí vào giải cứu. Sau đó Lucie được mang ra ngoài phòng khách, đặt đệm xuống sàn, ngủ cùng ba mẹ. Ba mẹ thay nhau lấy giấy quạt cho con khỏi nóng và khỏi muỗi. Một đêm mất ngủ 100%, chưa bao giờ cơ cực tới vậy, nhưng chẳng ai dám lơi tay, chỉ sợ Lucie bị ngứa ngáy ốm o. May mà ngày hôm sau con vẫn khỏe mạnh vui chơi, tay chân không bị sưng do bôi thuốc kịp thời. Sáng ra, mẹ chạy qua hàng xóm hay ngay cách thức chống muỗi. Cả lũ mới vỡ lẽ sự ngu dốt tối hôm trước. Từ đó, các tối sau, đêm cả nhà ngồi ở bàn trước hiên, nhà đóng kín, tắt đèn, mỗi người xịt lên mình cả lít thuốc chống muỗi. 5 ngày sau chúng tôi đã sống yên ổn với lũ hút máu ấy, chỉ có cái nóng là không buông.

Tháng 9 mà sao nắng và nóng tới chừng đó. Sáng ba đẩy Lucie vào cảng, ghé một thuyền vừa cập bến để mua cá và moules. Ba mua nhiều loại cá khác nhau, nhỏ tầm 3 ngón tay cho Lucie thử, và moules tươi rói hạng 1 mà giá có 3e 1 kg về để cả nhà làm thêm vài chầu bia. Khỏi phải nói Lucie mê lũ cá tươi ấy chừng nào, mỗi bữa con ăn ít nhất cũng 2 con bự,có hôm đỉnh điểm là 5 con to nhỏ lẫn lộn. Nhìn miệng con há tròn, mắt hau háu là ai cũng vui sướng đút liên tay. Kỉ niệm của con về thị trấn này có lẽ sẽ là những con cá màu sắc ngon ngọt, còn ba mẹ là lũ moules tươi béo.

Trưa trời nóng mà hai chàng trai vác mang ô ra biển ngủ, để mẹ quạt gãy cả tay cho Lucie ngủ. Thằng em tôi với giấc mơ vạm vỡ đen hôi sắp thành hiện thực. Những ngày nghỉ này nó mang theo đúng 1 quyển sổ và 1 cây bút chì. Mỗi lần ra biển là bơi, tắm nắng và phác họa. Những ông già béo phệ ngồi đọc báo, những bà già nằm nhìn biển, những cô gái xinh đẹp bơi lội hay những chàng trai rắn rỏi đứng chèo tấm ván trên những cơn sóng nhẹ, tất cả đều có thể làm cảm hứng. Có lúc nó chạy ra ngoài biển, tay cầm bút vẽ vội những con sóng và thuyền, kể thì cũng hơi làm màu. Có lúc nó bơi ngụp lặn trong nước, rồi đứng ì giữa khối nước nhìn lên bầu trời. Hẳn là đang trải qua một thời kì khó khăn lắm. Chúng tôi, cả 3 chúng tôi đang như vậy, đứng trước những thách thức và khó khăn, những lựa chọn không bao giờ biết là sai hay đúng, loanh quanh luẩn quẩn với những bế tắc chỉ vì nghĩ nhiều hơn làm. Tối tối nhìn nhau thở dài, nhưng đi nghỉ may nhờ có biển buổi sáng và bia buổi tối mà mọi việc trôi qua thật êm.

14489738_10153761916407007_837627463_o

Palavas des flots14439006_10153761916467007_275542393_o

Grau du roi

3 ngày đầu chúng tôi chỉ quanh quẩn thị trấn buổi sáng, bãi biển buổi chiều và buổi tối camping. Thị trấn nhỏ xinh này có con kênh chạy qua, nơi thuyền ghe tấp nập mang cá mỗi sớm. Chúng tôi thích thú dạo quanh những gian hàng tươi tắn này, nhìn ghe lưới, dân chài và lũ cá mơn mởn. Chúng tôi mua ít về nấu bữa trưa rồi chiều lại quay lại, nhưng không phải để mua cá mà để lên thuyền đi 1 tour ra biển ngắm nhìn cả đại dương xanh thắm, bãi cát mịn thật dài và cả thị trấn nhỏ nhắn này nữa. Ngày cuối chúng tôi đi bus qua một thị trấn khác tên Grau du roi. Ở đó cũng hao hao Palavas nhưng nhiều du khách hơn, có lẽ vì con kênh ở đó đẹp hơn, với ngọn hải đăng cao vút. Grau du roi giống sự kết hợp của Venice và Marseilles, mỗi thứ 1 chút, đủ xinh nhưng cũng đủ đắt đỏ giật mình. Bãi cát ở đây thì không đẹp như ở Palavas, biển không có sóng, gần như 1 cái hồ bơi lớn. Lucie thì thích như vậy, em không bị giật mình khi cơn sóng tới.

14466415_10153761916142007_584225160_o14454035_10153761916082007_259379486_o

Chưa bao giờ chúng tôi đi chơi lại thảnh thơi và nghĩ ngơi như thế. Chỉ ăn và tắm biển, thật tuyệt. Nhưng cũng có vài điều chúng tôi luyến tiếc. Hai chàng trai tiếc không đăng kí đi câu cá đêm được vì hết chỗ. Tôi thì tiếc một giấc mơ hồng hạc. Palavas des flots có một khu sinh thái tự nhiên rất đẹp, nhưng ở khá xa. Chúng tôi không có phương tiện, xe đạp không còn là ý kiến hay với Lucie, còn xe bus lại chẳng hề có. Tôi đòi thuê taxi đi ra maison naturel để coi hồng hạc, vì có bà khách ở cùng camping đã chỉ rằng phải tới đó. Taxi gọi 3 lần 7 lượt mới được 1 chiếc của một ông già khó tính bụng phệ. Chúng tôi nói chỗ cần tới, ông liền đi ngược đường với hướng chúng tôi dự kiến. Tôi có chút nghi ngại. Chồng tôi hỏi thì ông trả lời sẽ tới đó nhưng làm 1 vòng cái đầm này đã. Trời ơi cái đầm rộng bằng gần nửa thị trấn mà đi hết thì tiền nào cho xuể. Anh chồng tôi hiểu ngay vấn đề, đỏi đi về camping. Camping tọa lạc ngay cạnh đầm Etang du grec, và trên đường về ấy, tôi đã thấy vài con hồng hạc ở xa xa, nhỏ xíu. Vậy đó hồng hạc ở ngay cạnh nơi chúng tôi ngủ mà tôi còn đòi đi đẩu đâu. Sáng hôm sau tôi địu Lucie băng qua vài cái xe gỗ, vài cái lán trại, đi vào vùng đất chỉ có salicorne, đó vốn là đầm lầy nay đã sa mạc hóa, chúng tôi đi đi mãi, nhưng rồi vướng quốc lộ mà không tới được etang du grec để nhìn thật kĩ hồng hạc. Một thứ dang dở và mãi mãi dang dở, khiến người ta nhớ thương, thèm muốn và mơ mộng. Cuộc đời luôn cần những thứ như thế, cái họ gọi là động lực ấy mà.

14489761_10153761916377007_1943355997_o

 

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Alice Munro – Trốn chạy và thỏa hiệp

alice-munro-graphic-584

Lần đầu tôi đọc Alice Munro là khi được anh chồng tặng nhân dịp 8/3 và vì sao anh mua Alice Munro, đó là vì bà mới được Nobel văn chương. Anh review trên Amazon và quyết định mua Dear Life bởi thấy nhiều sao nhất. Khi đó Alice Munro còn chưa được xuất bản ở VN và tôi, mỗi lần đọc Dear Life trên tàu lại nghĩ “Mình phải dịch cuốn này mới được”. Thế nhưng tất cả những gì tôi làm là viết 1 blog nho nhỏ “Những cô gái nhiều giấc mơ và những chàng trai thích mèo”. Đấy thậm chí tôi còn gộp cả Murakami, người đã bị Alice đánh bật trong cuộc đua dành mề đay vào entry

https://apanong.wordpress.com/2014/02/07/nhung-co-gai-nhieu-giac-mo-va-nhung-chang-trai-thich-meo/

Đã 3 năm từ ngày đó, Alice Munro giờ có thể tìm thấy ở mọi cửa hàng sách, “Cuộc đời yêu dấu”, “Trốn chạy”, “Ghét, thương, yêu, cưới”. Mỗi lần đọc Alice Munro tôi không còn nghĩ tới việc dịch, mà nghĩ tới việc viết, phải viết, thật nhiều, thật đơn giản nhưng tinh tế như bà. Anh chồng nói, khó lắm em ơi, bởi người ta phải sống thật tinh tế cái đã. Alice Munro hẳn là một người như thế, người mà chỉ cần 1 chuyện nhỏ xíu cũng có thể biến thành 1 tác phẩm tròn đầy bởi các tình tiết ý nhị, những kết nối tinh vi, những đường dây mới mẻ, và hơn hết là cách chuyển đổi tâm lý khó đoán thú vị. Truyện của Alice Munro không kì thú, không giật gân, không lên gân, cũng không quá phức tạp, một sự giản dị khó đạt được, gần như việc ngồi thiền vậy. Chỉ là ngồi không, không nghĩ gì cả, không làm gì cả, mà khó thật khó để thực hiện. Đúng thế, một sự tinh tế mộc mạc như ngồi thiền.

Cái tôi mê nhất của Alice Munro chắc vẫn là những cách nghĩ khác người của nhân vật. Một cô gái học khảo cổ với đủ thứ bằng cấp, học vị lại luôn xấu hổ về bản thân, điều cô tự hào duy nhất là đứa con hoang. Cô mắt sáng lấp lánh, nụ cười tươi rói, hạnh phúc rạng rỡ khi nói rằng “bố của đứa bé không phải là chồng tôi”, khi đó cô thấy vị thế của mình cao hơn hẳn, và người bạn học của cô dường như nhìn cô với ánh mắt khác, đầy tôn trọng, và đâu đó có sự tiếc nuối rằng mình đã bỏ lỡ qua 1 cô gái hấp dẫn lúc nào vậy nhỉ.

Trong một chuyện khác, người đàn bà có ông chồng vừa mất, cả câu chuyện nói về cuộc đời của ông chồng, đến cuối truyện người ta mới phát hiện ra mối thân tình nho nhỏ của bà vợ với người đàn ông làm dịch vụ hỏa táng. Cái hay là khi chồng bà mất, mối tình thân cũng tan vỡ, bởi cả 2 con người đó được định nghĩa bằng 2 cuộc hôn nhân, khi một cuộc hôn nhân biến mất, con người đó cũng biến mất, và mối quan hệ này cũng tự nhiên chẳng còn. Trong Cột và dầm, người vợ nghĩ về điều to lớn nào mình chấp nhận đánh đổi lấy sự an toàn của người chị họ, cô nghĩ ngay không phải là những đứa bé, có thể là chồng, à không, không thể là chồng, không phải vì cô quá yêu anh mà vì cô yêu quá ít, quá ít để coi là một điều to lớn để hi sinh. Và dĩ nhiên còn thật những suy nghĩ, cảm xúc, tâm trạng đặc sắc, khó ngờ tới khác mà phải đọc mới thấu hiểu.

Cả 3 cuốn sách của Alice Munro, cuộc sống của những người phụ nữ thật mệt. Họ là người mẹ cố chạy khỏi hôn nhân, người con chạy khỏi cha mẹ, hay những người tình chạy trốn. Họ bỏ chạy khỏi cuộc sống thường ngày của mình. Tất cả đều bỏ chạy, một vài cuộc tẩu thoát thành công,  một vài không thành, chỉ dừng lại ở  cuộc chạy nhỏ trong tâm trí,  cuộc trốn thoát vài phút trong căn phòng nhỏ, cuộc chạy phiêu lưu tình ái vài giờ, một cuộc chạy trốn khóc lóc tìm về. Họ trở về và thỏa hiệp.

Trong  Trốn chạy, cái kết mở với cô gái và cái đầu lâu con dê thật ám ảnh, một hình ảnh ẩn dụ về sự thỏa hiệp. Cô chấp nhận cuộc sống ít quan tâm để không phải rơi vào sự lạc lõng ở chốn xa lạ và hơn hết là còn sống. Trong Cột và dầm, người phụ nữ sau bao đắn đo đã đi tới thỏa hiệp, để người chị còn sống, cô sẽ tiếp tục cuộc sống tẻ nhạt hiện tai của mình, tại sao chứ, tại vì đó đã là một sự trừng phạt to lớn và kinh khủng nhất. Trong Cầu phao, người phụ nữ lại thỏa hiệp với cái chết cận kề bởi nụ hôn với cậu trai trẻ lần đầu gặp, hay có chuyện khác, người phụ nữ thỏa hiệp sống cả đời với người chồng của mình, bằng việc yêu vội một ông bác sĩ trong vài giờ. Cứ thế những cuộc thỏa hiệp diễn ra để ngăn cản sự trốn chạy.

Trong cuộc sống, chắc ai cũng từng muốn trốn chạy khỏi những nơi trú của mình. Nơi trú đó có thể là gia đình, mà có khi là chính bản ngã nhiều ưu tư. Cứ tưởng nơi trú là chắc chắn nhất, gắn bó nhất, vậy mà nhiều khi lại là nơi lung lay đến khổ sở, khiến ta mơ hồ và nghi ngờ về bản thân mình. Những cuộc trốn chạy vì thế mà diễn ra để tìm lại chính con người. Vậy nhưng, giữa những cuộc trốn chạy luôn có những thỏa hiệp đứng chờ  và nó thành công.

 

Posted in Cafe sáng | Leave a comment

Vui lòng ra đi

66495300

Có sự ra đi nào không vướng bận?

Một đứa trẻ bị kìm kẹp, đếm từng giây để được rời gia đình, vậy mà khi ra đi vẫn không khỏi chùng lòng trước cái vẫy tay của mẹ. Cô gái đã từng nhờ mọi người thuyết phục chồng mình kí vào đơn li dị  khi ra đi vẫn không thể thờ ơ trước ngôi nhà thân quen. Người chồng ngoại tình vẫn phải nhịu lòng trước khuôn mặt con thơ. Trong bộ phim Shawshank Redemption người đàn ông vừa thoát khỏi nhà ngục đã treo mình lên trần nhà vì quá bơ vơ. Những cuộc ra đi cần thiết như vậy mà người ta còn không vui lòng rời đi, vậy thì cuộc ra đi nào mới vui vẻ được?

Tôi sống ở Paris đã 5 năm. Tôi không trải qua thời thanh xuân ở đây, gia đình tôi không ở đây, tôi không nói tiếng Pháp giỏi, tôi chẳng có người bạn Pháp nào ngoài vài người hàng xóm, tôi không có nhà, xe, tôi chẳng có gì dính líu tới mảnh đất này. Thế nhưng, đây là nơi tôi trải thời trưởng thành đẹp đẽ, gia đình nhỏ của tôi ở đây, tôi có những người bạn Việt Nam thân thiết, tôi có một ngôi nhà thuê gắn bó, Lucie con gái của chúng tôi đã cất tiếng khóc chào đời ở đây, bắt đầu những bước đi đầu tiên và gọi ba ba, chúng tôi có quá nhiều tài sản gọi tên là kỉ niệm. Tôi sợ rằng những kỉ niệm đẹp đó sẽ sớm thành những kí ức đẹp, nếu chúng tôi không còn cách nào khác là phải rời ra nơi này. Tôi chưa biết mình có sẵn sàng với những sự thay đổi hay không? 30 tuổi chưa phải tuổi ì nhưng là tuổi biết sợ. Sự rời đi luôn tiềm tàng những khó khăn và nguy hiểm mơ hồ. Chúng ta mới oe oe đã được dạy phải sớm tậu trâu, lấy vợ, xây nhà, an cư lạc nghiệp.

Ngày tôi còn bé, có lần nghe mẹ bảo gặp lại người bạn thân 20 năm rồi chưa gặp. Lúc đó điều đầu tiên tôi nghĩ là sao lại buồn cười vậy, là bạn thân thì khi nào nhớ thì gặp chứ, sao phải đợi 20 năm. 20 năm, họ gặp nhau, trong đám ma chồng bác ấy. Nếu không có chuyện buồn tới vậy thì có thể sẽ là 25 hay 30 năm. Như tháng trước, mẹ vừa vào Nha Trang thăm người thân, lần đầu tiên sau 30 năm. Chỉ 1 chuyến máy bay 1h đồng hồ mà đi mất gần nửa đời người. Tại sao thế? Tôi có người em thân thiết thời thơ ấu. Hai chị em vẫn chat trên FB để nhắc những kỉ niệm xưa, hẹn gặp nhau ở Thanh Hóa, rồi Hà Nội, vậy mà đi kiểu gì cũng không gặp. 15 năm rồi, tại sao lại khó khăn vậy? Có khó không khi nhìn những gười bạn rời đi?

Ngày cấp 3, chúng tôi rất thân nhau, tôi với Thu béo ấy mà. Hồi đấy hai bạn chuyện gì cũng kể, nhà mất điện là ôm lấy điện thoại, buôn  nóng hầm hập. Thời kì ôn thi đại học mà đêm nào cũng nằm tới sáng để tâm sự. Lên đại học thậm chí hai bạn còn yêu 2 anh bạn thân của nhau, dĩ nhiên theo truyện cổ tích hiện đại chả cặp nào thành, thế nên tất cả đều hạnh phúc. Hôm tiễn tôi ở sân bay, Thu béo còn khóc như bị mất cắp, theo đúng lời thằng em tôi. Năm đó sinh nhật, Thu béo cùng Hiệp mua bánh tới quán cafe tổ chức online cho tôi, tôi cứ gọi là hớn hở, rồi nức nở. Năm sau bạn đi lấy chồng, mọi chuyện đã khác. Chúng tôi thi thoảng nói chuyện, quan tâm những điều khác nhau, càng ít nói chuyện, sự quan tâm ngày một khác nữa, ít rất ít, gần như không còn nói chuyện. Cứ thế, chúng tôi hết thân, bây giờ nói chuyện lại thấy sự gượng gạo trong lòng. Tôi âm thầm coi đó là một sự phản bội, khi bạn sớm dong con thuyền gia đình ra đi khỏi bến.

Hôm kia anh  chồng quay sang nói với tôi “Thật buồn vì khi mình có gia đình, những người bạn xưa coi như người thân giờ chẳng được như thế nữa”. Họ đã ra đi. Có gia đình, cuộc sống của chúng ta thay đổi bao nhiêu. Tôi nghe câu nói đó lại giật mình nghĩ, có lẽ chính mình cũng là kẻ đã thay đổi. Ngày xưa chat với các bạn thân thiết nhiều bao nhiêu thì ngày nay nhát gừng bấy nhiêu. Những chuyện tình của Ly, Giang cũng nghe rồi để đó, bận cho con ăn, con ị, quay qua quay lại quên mất, vài ngày sau nhớ ra, hỏi lại, chuyện đã nguôi tanh như cơm nguội để tủ lạnh qua đêm. Tự mình cũng thấy mình thành kẻ phản bội và vô tâm. Có khi bạn bè thấu hiểu rằng do nó bận gia đình, có khi bạn bè chán nản chỉ vài phút mà không dành cho nhau được sao? như khi xưa âm thầm giận dỗi Thu béo, để rồi đánh mất, mất thật, mất một con người trong sáng, vui vẻ, cởi mở, nhận lấy một người xa lạ và cẩn trọng.

Khi người ta có gia đình, giận vợ, giận chồng, tự nhiên thấy mình cô đơn thậm tệ. Bạn bè thân mình không lắng nghe, giờ bắt lắng nghe mình sao? Bạn lắng nghe thì mình có dám nói, có dám thổ lộ về sự bực tức, chán chường, kìm nén mà không lo bị đánh giá về sự vững chắc của hạnh phúc. Vì sợ bạn chê cười, hỏi han, lo lắng lại thôi, nhất là với những người quen cả chồng cả vợ. Khi vui vẻ hạnh phúc cũng không dám khoe, vì thường cái vui của mình sẽ vô tình là sự bực tức hoặc vô tâm hoặc chọc khoét vào nỗi đau của bạn nếu ngày đó bạn đang cãi nhau với chồng hoặc người yêu. Đấy , cứ mấy cái rào cản con con mà to lớn ấy đã đào cái hào xung quanh lâu đài kiên cố mang tên hôn nhân,  chúng ta cô lập mình trong đó, bị bỏ rơi hoặc bỏ rơi những người bạn.

Đừng buồn vì sự xa cách của những người bạn thân. Đã đến lúc vui lòng nhìn những sự ra đi, nghĩ về những sự ra đi  một cách thanh thản hơn. Họ vẫn ở đây thôi, sự ra đi chỉ như sự nới lỏng, như con thuyền rời bến nhưng sợi dây vẫn buộc chặt, nó bơi ra bơi vào tùy con nước, xa mà không buông. Bởi 30 năm sau khi con cái chẳng còn thời gian cho chúng ta, những tình thân bạn bè lại là thứ to lớn nhất cứu giúp cuộc sống này.

Posted in Cafe sáng | 1 Comment

Những cánh đồng nho tháng 8

14012327_10210153786147163_1772602647_o

Tháng 8 là tuyệt đỉnh lười nhác của Châu Âu. Khi còn lưu vong ở mấy thành phố nhỏ như Louvain la neuve và Torino thì tháng 8 là đáng sợ nhất, cô đơn kinh khủng, dân cư đi di tản ở các vùng biển nắng vàng rực rỡ, để thành phố nằm buồn xo. Xe cộ  thưa thớt, hàng quán đóng cửa, mình mình ra ngồi giữa quảng trường đợi mãi cũng không thấy anh đánh đàn dạo hàng ngày, tới anh cũng đi nghỉ. Paris thì khác, nơi phồn hoa đô thị này thì chẳng bao giờ thiếu người, người Paris đi du lịch thì khách du lịch lại đổ về với số lượng có khi còn nhiều hơn. Điều duy nhất làm người ta biết mình đang sống trong tháng 8 đó là sự chậm trễ, cắt chuyến, bỏ bến, sửa đường ray của tuyến tàu A hay C. Bình thường đi vào trung tâm chỉ 15 phút, giờ phải đổi qua 3 tàu đi mất cả tiếng trời mới thấy Notre Dame. Mồ hôi, người, nóng, con ỉ ôi, thang máy hỏng đồng loạt, tàu lại trễ, nắng nực, Paris tháng 8 không dành cho gia đình kéo xe đẩy con nhỏ, bởi ở hầu hết các bến, thang máy và thang cuốn đều vắng mặt, bê xe cùng con hết mấy bậc thang là muốn oằn lưng, thà bỏ về nhà ngủ cho khỏe.

Nhà Lucie quyết tâm trụ vững ở trong khu vực sống, sáng đi chợ, chiều ra công viên, đi bơi, hoặc đi thư viện, tối về hát ca. Đời sống cũng tao nhã, vui vẻ mà hơi thiếu thiếu, chắc là thiếu sự mặn mòi của lao động. Nhà hàng xóm tầng dưới mới đi tour miền Nam 1 tháng, thằng nhóc 2 tuổi đi về thấy rắn rỏi và nam tính hẳn. Nhà hàng xóm khác thậm chí còn chuyển hẳn về miền Nam để tận hưởng trọn vẹn mùa hè ít ỏi của xứ này. Nhà Lucie lại chùng lòng. Lòng người đến khổ, sống theo đúng phương châm của mình, không để ý tới người thì đã khỏe, đây vừa sống vừa liếc mắt xung quanh, dẫn đến tình trạng lúc nào cũng rối bời, muốn đu theo cho kịp, đu không kịp thì buồn rồi than vãn vu vơ. Ông chồng thấy tội tội, ừ thì cho mẹ nó đi 1 chuyến mùa hè, trước khi lên đường đi xa lập nghiệp.

Valle de la Loire được chọn đơn giản vì nó rất gần Paris và vùng thung lũng ở trung tâm nước Pháp này được vua chúa ưu ái thi nhau xây lâu đài. Cứ tầm 40, 50km là 1 lâu đài hoành tráng, có tháp canh cao, có hào nước sâu, có vườn um tùm săn bắn. Mỗi lâu đài tự dành cho mình một vùng đất, một hào quang, một câu chuyện, giống như mỗi bà phi phải làm chủ 1 cung, phải tân trang cho cả mình và cung đẹp, đợi chờ vua ngó mắt. Ở Valle de Loire, người ta ưu ái đạp xe để đi thăm các công trình nguy nga này, thêm hấp lực được lượn qua các con đường lắt léo giữa các ruộng nho mơn mởn, những ruộng hoa hướng dương tươi tắn, những ngôi nhà quê yên bình, và dòng sông Loire dài rộng. Thú vui của con người chỉ đơn giản thế, bỏ thành thị, về nhà quê, bắt mình kiệt sức trên những hành trình nhiều bụi và mồ hôi. Trả tiển để hành xác mà sao vẫn người người đua nhau về, tôi cũng ở trong hội ngốc này.

14074492_10210172760741516_989421504_o

Trước đây tôi từng đi Loire rồi, với Giang và chị Vân. Lần đó chúng tôi ghé Orleans, thăm thành phố của Jeanne D’arc, ghé Blois thoáng chốc,  thời gian chính ghé Amboise thăm lâu đài Clos Luce nơi Leonardo de Vinci ở 3 năm cuối đời, nơi ông đã hoàn thành bức tranh Mona Lisa nổi tiếng và giờ đây trưng bày rất nhiều phát minh thú vị của ông. Leonardo luôn là thần tượng từ khi bé tí tới giớ của tôi, cách suy nghĩ vượt tầm thời gian của ông vềmáy bay, tàu vũ trụ, cho tới sự tỉ mẩn vẽ nên những nếp gấp áo trên tay nàng Lisa đều là những bước ngoặt của loài người. Amboise xinh đẹp với tòa lâu đài in bóng xuống dòng sông, những con đường nhỏ với hoa treo trên cao, những ngôi nhà lộ đường gân gỗ, cho tới món crepe chúng tôi đã ăn đều nằm trong trí nhớ hành trình. Đó là chuyến đi xa đầu tiên của 2 đứa thất thểu. Frank Kafka nói “Khi bạn tự do nhất là khi bạn lạc lối nhất”. Đúng là chúng tôi từng lạc lối nhưng lạc một cách tự nguyện và vui vẻ.

Giờ đây thì chúng tôi dẫn lối, dẫn lối trong hành trình riêng của mỗi người. Tôi dẫn lối anh chồng về vùng thung lũng này, chúng tôi ghé lại Amboise, qua Tour thành phố to bậc nhất nhưng ít điều để nói nhất chốt hạ lại ở Saumur. Thật kì lạ là khi nói về thung lũng Loire, mọi người chỉ nhắc Amboise, Tour, Chenonceau, Chambord, hay Chaumont, trong khi Nantes nơi cửa biển lại hay bị đính nhầm vào vùng Bretagne, còn Saumur thì mất hút trong bản đồ du lịch. Chúng tôi chọn Saumur vì một câu nói: ở Saumur bạn sẽ có một cái nhìn trên cao thật khác biệt về Loire. Đúng thế, một thứ khác biệt sẽ vẫn hay hơn những điều đẹp đẽ đại trà.

Ở Saumur chúng tôi trọ ở 1 căn nhà thật xinh. Ông bà chủ chăm sóc khu vườn kiểu Anh của họ hoàn hảo, hàng chục khóm hồng đua nhau nở thơm các màu sắc, những loài hoa dại, hoa nhài, hoa violet, hoa cúc mọc tự nhiên theo trật tự. Mỗi sáng thức dậy đã thấy cụ ông đi bật vòi tưới cây, rồi đi cắt từng cành khô hay bông hoa mới héo. Mỗi chiều về lại thấy cụ ông đi bật vòi tưới cây, cụ bà chuẩn bị đồ đi uống aperatif theo lời mời của bà bạn 92 tuổi, thật phi thường. Ông bà có cái xe camping to thật to, đằng sau đính thêm 2 con xe đẹp, bà kể mới tuần trước ông bà lái xe ra biển, cắm trại đạp xe, bà còn bị ngã thâm cả chân. Đấy cuộc sống chúng tôi mong ước 30 năm sau đã rõ ràng, phải như ông bà.

Nhà ông bà ở ngoài Saumur tầm 3km. Sáng 2 vợ chồng thắng xe, cho con vào xe kéo phía sau. Loại xe kéo có rèm che cẩn thận, có ghế ngồi, Lucie ngồi ngay ngắn, tay cầm 1 miếng bánh mì, em nhâm nhi và nghe nhạc Muffin Song. Xe ba kéo xe em đi trên những con đường quê, nhạc reo réo rắt như anh bán kem dạo. Xe mẹ đi phía sau, thư thái ngắm cánh đồng lúa mì đã gặt trơ gốc rạ, những cánh đồng ngô đang phất cờ, và cánh đồng gì đó như lúa mạch đang xanh um. Nhà cửa ở đây không có gì đặc biệt, tức là không đẹp cổ tích kiểu nhà half-timber nhưng đều xây từ đá vùng này, quanh nhà là vườn, trong vườn là hoa, hoa nhiều màu sắc, nên vẫn xinh, vẫn yêu, vẫn mơ ước. Đạp qua vùng quê, đạp qua cây cầu đầu tiên vào tới đảo, đạp qua cây cầu thứ 2 là tới trung tâm. Saumur giống Amboise ở việc khoe vẻ đẹp trực tiếp, không cần đi vào sâu, chỉ tới cầu là thấy đủ các lớp lang nhà cùng lâu đài uy nghĩ đẹp đẽ trên cao. Tất cả sắp xếp như bức tranh 2D, đủ đẹp để trầm trồ ngay ở lần đầu thấy, đủ khoe khoang để người ta sợ bên trong rỗng tuếch không có gì khám phá.

14080832_10210153781827055_341365843_n14123349_10210153788507222_1440095088_o

Thế nhưng khi đạp vào trong thấy quảng trường nhỏ lát đá, những em nhỏ đi scout, những quán ăn ngồi tràn ra đường, rất ít tiệm đồ lưu niệm, khách du lịch cũng không nhiều, nắng ấm áp, lâu đài trên cao thì chúng tôi thật hớn hở, như vớ được món hời. Saumur cừ thật. Cất xe đạp, vợ chồng địu con lên lâu đài chơi. Lâu đài đang sửa chữa nhưng vẫn khoe được sự bề thế của mình, đẹp đẽ như lâu đài Walt Disney. Vòng qua phía sau lâu đài là khu vực panorama có thể nhìn toàn cảnh dòng sông Loire, những ngôi nhà bé nhỏ, những cây cầu xinh xinh và cái gọi là góc nhìn khác biệt nhất của thung lũng.

14045308_10210153782587074_1867340973_o

Nhưng trong ngày hôm đó chúng tôi đã không khám phá ra nó vì bận đi ăn trưa, nếm món Galipette đặc sản – thực ra là nấm nhồi thịt hoặc cá, đặc sắc bởi nấm là một thứ để Saumur khoe khang về mình bên cạnh những cánh đồng nho Champigny. Ăn trưa kèm bia là điều thật sự tối kị trong du lịch, bởi nó làm người ta buồn ngủ, và nhanh chóng hút kiệt sức khám phá. Tự nhiên Saumur từ một nơi có quá nhiều hay ho hứa hẹn, lại thành một nơi nhỏ xíu, chỉ cần ghé quảng trường trung tâm là đủ, chẳng cần phải nhìn nhiều hơn. Thay vào đó chúng tôi đạp qua con đường ô bay rồi ra bãi biển nhân tạo bên sông. Ở đó có một hồ bơi có nước phun, những người lớn nằm dài tắm nắng, tụi trẻ con xây lâu đài, tập bơi, đọc sách, bởi sách ở thư viện được mang ra đây phục vụ. Lucie lần đần tiên trong đời đã được ba cho bơi sông, em rất khoái chí.

14081195_10210153786107162_1504273333_n

Còn mẹ em chỉ khoái chí khi được đạp tới cánh đồng nho. Đó là ngày thứ 2 chúng tôi ở Saumur. Buổi sáng chúng tôi đạp dọc sông, đi qua con đường nhỏ thật nhỏ giữa các hàng cây. Một bên là rừng, một bên là con sông cạn với những dải cát vàng lấp ló sau bụi rậm. Trời rất mát, có mây, có nắng, có gió. Một cuộc dạo chơi thong thả. Lucie ngồi trong xe lắc lư 1 lúc chán thì được cho ra chạy nhảy giữa đám cỏ, uống nước, ăn bánh tiếp sức.

14081369_10210153781227040_37114272_n

Sau đó ba mẹ gồng lưng đạp kéo em lên đồi, đi qua những ngôi nhà, khuôn viên cổ, cánh đồng nho Champigny nổi tiếng kéo dài trước mắt. Nho mùa này xanh lắm, xanh vô cùng, xanh non tơ, bất tận. Cánh đồng này kế cánh đồng kia, cắt tỉa tròn trịa, nhiều cánh đồng còn trồng các bụi hồng ở trước. Giữa trưa cả nhà hạ xuống một thửa nho thưa thớt, trải phông bạt ngồi ăn trưa. Lucie rất hào hứng với bánh mì, cá hộp, phô mai và những quả nho trên giàn thì cứ thu hút em đi tới đi lui. Giống như 1 bộ phim cũ, cả nhà ngồi ăn uống thảnh thơi giữa thiên nhiên, không lo nghĩ gì cả ngoài việc Lucie có ăn thêm gì không. Mây trôi qua, trôi lại, mặt trời khi ẩn khi chói chang. Những cánh đồng nho hát rì rào trong tưởng tượng. Màu xanh ấy sao mà đẹp đến thế. Sau này khi nhớ lại về chuyến đi, chắc chúng tôi sẽ quên béng những cực khổ mồ hôi mà chỉ nhớ hình ảnh cánh đồng bát ngát, bữa trưa cùng nho, và những bước chân con chạy chơi trên cánh đồng đã gặt dưới hoàng hôn.

14123382_10210153782067061_888228126_o14060028_10210153784267116_1206966889_o14054767_10210153780947033_1564710601_n

 

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Khu vườn mùa hạ

13770525_10209866805692831_6480875165826532267_n

Mùa hạ chắc chắn đã đến rồi. Cả Paris giờ là một khu vườn nhiều thật nhiều màu xanh.

Sáng sáng ba cho Lucie xuống vườn chơi với thỏ. Tự  nhiên có 3 con thỏ từ đâu xuất hiện. Một con trắng, một con đen, một con đốm loang, đều rất mập và dạn người. Chúng  được đặt tên là Camile, Lucien và Miguel, 3 bạn giai trong khu nhà. Thật tiếc là Lucie chậm chân, không phát hiện ra thỏ sớm nên chẳng được dấm cho con nào. Lũ thỏ ấy, nhìn thì hiền mà nhấn nhá gần hết cỏ trong vườn, xơi cả đám framboise lùm xùm, nghịch cả đám basilic xanh mượt và ị bậy khắp nơi. Có hôm Lucie khi đang tiến lại gần chúng thì đã dẫm trúng phân thỏ, hôi thật hôi. Lucie vẫn chưa ý thức được con vật, nên không thích ngắm nhìn hay chơi với thỏ bằng việc sờ con ốc sên trên cành hoa Iris, hay ngoáy tay vào xô nước trước cửa cabane. Con nhiều khi chỉ đứng yên một chỗ, trong khoảng đất nhỏ mà mặt trời đã rót vào lòng vườn. Tuy nhiên ba mẹ vẫn lấy thỏ làm cớ để bắt Lucie chạy tung tăng ở vườn, trong khi mẹ thò tay hái trộm vài quả vả chín.

Chiều ba mẹ hay đưa Lucie ra công viên. Con vẫn thế chưa dám ra nhập cộng đồng em bé lớn, vẫn chỉ đi loăng quăng chỉ hoa chỉ lá rồi hò hét sung sướng. Con đặc biệt thích vào thư viện. Thư viện Choisy nằm bên bờ sông, được KTS nổi tiếng thiết kế, rộng rãi, thoáng mát và hiện đại. Mỗi lần đi qua mẹ hay nhìn lên trên tầng 2 là thấy những chiếc ghế vàng thật đẹp. Mẹ đã muốn vào đó ngồi. Hôm qua khi đi cùng Lucie và ba, khi 2 ba con lặn lộn ở phòng đọc thiếu nhi, mẹ đã trốn vài phút. Mẹ mua 1 cốc cafe máy 40 cents và ngồi vào chiếc ghế vàng mơ ước. Chiếc ghế có  thiết kế như bông hoa coquelicot, 2 cánh vuông góc nhưng hơi chếch lên trần nhà, khiến người ngồi như được ôm ấp. Một chiếc ghế thật thoải mái. Mẹ ngồi đó, nhâm nhi ly cafe Machiatto, có mùi vị như mùi của sự hồi tưởng. Mẹ thấy như mình bay về Torino, ngồi ở dãy hành lang rộng bát ngát, nắng hè chảy tràn,  xung quanh là lũ sinh viên đang vùi đầu. mình lẫn trong đó, lẫn trong những kẻ trẻ trung khờ khạo, còn nhiều khát khao và mơ tưởng ở cuộc đời. Một tay gõ code, một tay tìm điểm đi chơi. Mùi cafein làm rạo rực lòng, mẹ có muốn trở lại thời gian đó không?

Có, mẹ có muốn. Mẹ có muốn trở về thời kì vui tươi và sống động đó. Khi đó đầu không chỉ nhiều tri thức mà còn tràn ngập lạc quan. Giờ thì đầu mẹ toàn thứ tào lào không thể dùng nổi, chỉ nghĩ thôi đã thấy xấu hổ ngập tràn. Nhưng mẹ vẫn ở đây thôi, mãi ở đây, với con với ba. Con là bông hoa rực rỡ nhất trong khu vườn mùa hạ của mẹ.Ngày xưa khi đọc Những bông hoa trên tầng gác mái, mẹ đã ghét người mẹ trong truyện biết bao nhiêu khi bước vào thế giới hào nhoáng nhung lụa thì dần quên mất tình thương cho những đứa con của mình. Giờ mẹ nghĩ về người đàn bà đó thì còn cảm thấy tức giận và căm ghét nhiều lần. Tình thương, tình yêu dành cho con cái là tài sản to lớn nhất chúng ta có.

Sau vài phút trôi trong chậu tưởng kí, mẹ quay lại phòng đọc. Con đang lê la, ê a, bò, chạy, đứng nhìn, hét, trèo lên ghế, ngồi chễm trệ, mở sách, bỏ sách, nhặt quyển sách khác, sờ vào 1 bạn, đi theo cô thủ thư, chạy lại ôm ba, cười, tiến về phía mẹ. Con lúc nào cũng phá phách vậy. Ở nhà thì bắt ba mẹ đọc sách mọi lúc mọi nơi, khiến ba mẹ bị khủng hoảng, mà vào thư viện thì chỉ lo phá. Lucie bị choáng ngợp trước khoảng rộng mênh mông có thể bò chạy sung sướng mà lúc nào cũng vớ được 1 quyển sách để xem. Lucie sướng thật đó. Khi về, mẹ cho ghé siêu thị, còn được cho hối lộ 1 cái bánh cho nhâm nhi dọc đường. Con ngồi lúc lắc trên cái xe đỏ, tay cầm thật chặt cái bánh, chân thì đung đưa đung đưa, đáng yêu vô cùng. Mẹ thì vẫn thế, vẫn thấy mình là kẻ vô dụng nhất trần đời, trừ việc con cần mẹ, vẫn đang cần mẹ.

Công viên mùa này xanh quá Lucie nhỉ. Con đi đạp vào lá cây rồi chỉ cho mẹ xem. Con cười tít mắt. Hoa giờ này ít, nhưng quả đang lúc lỉu. Qủa vả, quả framboise, quả dâu ba trồng, quả mur mọc dại dọc bở sông, bao nhiêu thứ mà Lucie chưa biết hái. Tháng ngày còn dài, và con sẽ biết hết thôi, con sẽ biết nhiều thật nhiều, hơn những gì ba mẹ đang biết.

13726733_10209866805292821_7757506811320758409_n

Posted in Cho con | Leave a comment