Những chòm sao của Torino

Tôi vẫn nghĩ thật bất công cho Torino khi không được có mặt trong danh sách các thành phố thu hút du lịch của Ý. Thành phố này thực sự rất đáng để sống và để dành 1 – 2 ngày đi tham quan. Cố đô của Savoie cần phải được nhiều tôn trọng hơn hiện tại, bởi sự duyên dáng đáng yêu của thành phố công nghiệp này.

33963_10150115693910649_6726378_n

Mole – bảo tàng điện ảnh của Torino – một trong những bảo tàng thú vị nhất tôi từng xem

Đợt đó tôi mới trải qua kì Noel băng giá ở Bắc Âu, trở về Torino với thân thể rệu rã, chân   tay sưng tấy và cái phổi cũng vậy. Nói chung tôi ở trạng thái vô cùng thảm hại, về tới Torino chỉ vài ngày là nằm vật nguyên tuần với cái trán nóng sực và tóc tai luôn ướt sũng. Tôi cứ lăn qua lăn lại trên cái giường thân yêu ấy. Cái giường đặt cạnh lò sưởi nên mỗi lần ngồi ghé mặt lên thành cửa số ngắm sông Po là lại được hưởng hơi ấm phà phà lên, cảm giác mình bỗng phồng nhẹ như chiếc bánh bao trong nồi hấp, bệnh tật và mối lo cũng thế bồng bềnh bay lên, lên tận ngọn cây khẳng khiu trơ trịu. Bây giờ  thi thoảng đứng cạnh lò sưởi nhìn xuống cái vườn trống trơn, tôi bay ngược về những ngày tháng nhàn rỗi ngồi ngắm trời mây cả ngày, nhìn thời gian trôi trong tiếng hát của Leonard Cohen “Birds on the wire”, hoàn toàn lười biếng và cô độc. Thực ra cứ tưởng mình cô độc nhưng khi vào thời ốm đỉnh điểm ấy, tôi luôn được vây quanh bởi rất nhiều bạn bè, căn nhà cứ lúc lúc lại có tiếng gõ cửa, em Hằng nấu cháo sườn bưng xuống, Huyền Ly Giang ghé  qua nấu cháo gà, ngay cả Hà cũng tức tốc mang thuốc buổi tối. Giờ tưởng đủ đầy mà ốm thì nằm bẹp nhìn con nhảy xung quanh.

34822_10150113786370649_1955927_n63980_10150115689970649_480398_n

Trước khi rơi vào trận ốm thì thực tế là tôi đã có mấy ngày cuối năm tuyệt đẹp. Cuối năm cứ tưởng phải đi Rome, đi Paris, đi Amsterdam, nhưng đúng ra cuối năm chỉ nên ở nhà là sung sướng nhất. Năm nay em trai tôi qua Torino ăn năm mới cùng. Hàng năm, khi lá vàng ở Parco Valentino vừa rụng hết là Torino rục rịch chăng đèn cho năm mới. Đèn được chăng trên những con đường trong trung tâm nơi con xe điện màu vàng chạy qua xình xịch, Via Rome, Via Po, quảng trường Castelo và cả nhà thờ Cappuccin trên cao. Dù đã đi chơi Noel ở rất nhiều nơi từ nơi chuyên đặc sản Noel như Strasbourg hay Paris thì tôi vẫn thấy không nơi nào có đèn treo lại đẹp và tinh tế như Torino. Đèn ở đây không sa đà vào trào lưu màu mè khoa trương hay hoa lá cành quê kiểng như kiểu 1000 năm Thăng long mà rất giản dị mà cũng cầu kì với motif những chòm sao. Dọc đường Via Po, những hình chung chung như hành tinh, mặt trăng, mặt trời, tới chi tiết như chòm Bắc Đẩu, Đại Hùng, Tiểu Hùng, và muôn vàn chòm sao khác tôi không biết tên tỏa ánh sáng xanh trắng  kiêu kì về đêm. Một vẻ đẹp run rẩy lạ lẫm, như bứng sao trên trời gắn xuống vừa tầm mắt người đi dạo. Torino thật thú vị, không biết cảm hứng có phải từ đài thiên văn nằm trên ngọn núi thiêng mà tôi phải bắt 2 chuyến bus vẫn không tới được. Trong đêm đông, có người lữ hành, cuốn sách đó chắc là Italo Calvino  về chị em tôi, hai kẻ đã đợi bus tới lạnh người để tới buổi mở cửa hiếm hoi của đài thiên văn.

155543_10150113786505649_5887930_n156747_10150115696940649_7699547_n

Hôm giao thừa cả lũ sinh viên Việt Nam ở Torino tụ tập lại ở nhà tôi. Nói thì oách chứ sinh viên Việt ở đây chắc hơn chục đứa, đợt này lại nhiều đứa mải chơi ở nơi phồn hoa nên chỉ còn lại Trọng, Thu, em Hằng, em Cường, Hà, và chị em tôi. Tôi không nhớ đã ăn uống gì nữa, chắc chắn không phải bánh trưng như Tết, nhưng cũng chẳng phải gà tây như phục sinh, chúng tôi chỉ là tụ tập ăn những món mình muốn và uống cho 1 năm sắp qua. Một năm thấy dài đến thế, đã di chuyển được bao nhiêu nơi, học thêm nhiều, biết một ngôn ngữ mới, thích nhất là tậu thêm vài người bạn thân thật thân mà tới giờ vẫn thân. Chúng tôi lúc đó chẳng có cảm giác gì buồn phiền về những điều đã làm, tiếc nuối những điều chưa làm, hay lo âu cho những điều sắp làm. Chúng tôi chẳng ủ rũ, ướt át, hay tâm trạng gì như giao thừa của ngày Tết, mặc dù hồi Tết năm đó vài đứa trong chúng tôi đã sưng mắt khi gói bánh chưng, nhưng lúc này hoàn hoàn vui tươi hớn hở. Chúng tôi ăn ngon, uống không say, hơi lâng lâng má đỏ, rồi cùng nhau ra ngoài đi dạo.

10390290_10152561292820649_4303034754583966776_n

Thời tiết rất đẹp, không mưa, không quá lạnh. Xe bus số 10 vẫn chăm chỉ con thoi, chúng tôi đi vài bến rồi xuống bắt con tàu điện cà tàng tu tu xình xịch ở Porta Susa để đi vào trung tâm. Porta Susa cũng là nơi đầu tiên tôi đặt chân khi tới Torino, có em Hiền đứng đợi, là nơi tôi đổi xe rồi đợi xe hàng ngày đi học, nên cũng nhiều kỉ niệm. Khi đi qua đó tôi lại thấy có chút xúc động dù chưa tới ngày chia ly. Con tàu điện cà tàng đi xuyên qua những màn đèn chăng hình các chòm sao, đi lừ lừ qua Castelo nơi lâu đài sáng rực rỡ, qua những đám đông đang đi bộ nhẹ nhõm về phía sông. Chúng tôi cũng đang theo tàu đi vào Via Po, bị thả xuống ở Piazza Vittorio Emmanuelle I, tản bộ dọc về phía sông. Đêm nay Torino sẽ bắn pháo hoa ở phía bên kia Cappuccin. Nếu như ở Paris hoa lệ chỉ quốc khánh mới có pháo hoa và muốn xem phải xếp hàng từ 4 -5h chiều thì ở Torino năm mới cũng tưng bừng hoa bay, người ta chỉ cần ung dung ra trước 30ph để có 1 view đẹp mắt.

Cả lũ đứng chen chúc giữa hàng ngàn người Ý. Chúng tôi chẳng cô đơn hay thấy tủi thân gì hết. Chúng tôi cùng ngắm pháo hoa và nghĩ ngợi về 1 năm mới. 1 năm mới thì có gì khác đâu, tôi vẫn là sinh viên, vẫn có những chuyến đi chơi, chẳng có gì để lo nghĩ ngoài cái luận văn hơi quá khổ. Tôi đã đứng đó và cầu chúc tất cả đều hạnh phúc với cuộc sống họ đang có. Tôi thật sự đã rất hạnh phúc khi ở thành phố này. Khi ra đi,  tôi đã để 1 phần kí ức tuổi trẻ lại, phần kí ức vô cùng tươi sáng. Vị cafe Machiato có thêm tí sâm, vị chocolate nóng mà chẳng uống ở đâu thấy ngon như ở đó, vị kem ổi thần sầu, vị kem sữa chua ngon bá cháy, Torino trở mình vào thu vàng đỏ đẹp mơ màng từ Valentino tới ngọn đồi Cappuccin, tuyết đầu mùa đúng hôm giao thừa tết ta, những quảng trường San Carlo hay Castello rộng thênh thang luôn bao dung cho các anh chàng chơi nhạc, những buổi apero đặc sắc của Ý, những lần ngồi hát linh tinh với Ly hay buôn chuyện với Giang trên hành lang bao la của Polito, ăn mensa, đi bộ dọc con đường đá ở Porta Susa, và khóc vì ai cũng có người bên cạnh trừ mình, tất cả những điều đó đã ra đi mãi mãi.

Belle époque

eternite-phim-vinh-cuu-02

(Eternite của Trần Anh Hùng)

Cách đây vài tháng Trần Anh Hùng có ra mắt bộ phim tên Eternité mà poster được dán tràn lan ở mọi ga tàu khiến người Việt Nam nào cũng thấy có tí vui vui. Một bộ phim mà mọi người đánh giá là khả năng ru ngủ rất tốt với những cảnh nóng bỏng và ngay cấn là cảnh đẻ con. Những thước phim nghệ thuật đúng nghĩa với cái thẩ m mĩ cao của người Pháp chứ không phải người Việt. Những thước phim đưa người già về lại giấc mơ vàng son một thời – thời mà họ gọi là Belle epoque còn chúng mình cứ dịch tạm là thời đại hoàng kim. Thời đại mà chúng mình tạm tưởng tượng là một khu vườn đầy hoa thơm bướm lượn, những quý cô quý cậu áo quần là lượt, váy trắng tinh tươm, tóc tai bóng lộn, khoác tay nhau dưới chiếc ô ren, vừa đi vừa nói chuyện thơ văn rồi cười ý nhị, giống như trong tranh của Monet hay truyện Nỗi buồn của chàng Werther của Goethe. Đó là tưởng tượng, còn thực tế Belle epoque là gì?

Cũng lâu lâu tôi mới coi 1 bộ phim Hàn tên là Age of Youth, là 1 series 12 tập về 5 cô gái trẻ sống cùng nhà. 1 bộ phim nhí nhố rất dễ thương, chẳng có gì quá đặc sắc nhưng lại đời thường một cách đáng hoan nghênh, tôi thích tôi thích. Ngôi nhà của các cô gái sống có tên là Belle epoque và nó cũng nhằm ám chỉ rằng những ngày tháng họ đang sống chính là thời kì hoàng kim. Họ – những người đang loay hoay, kẻ thì cố tìm lại mình, kẻ thì tìm cách thực hiện giấc mơ dang dở, kẻ thì đấu tranh với mối tình ẩm ương, kẻ lại gồng mình gánh cả 1 gia đình. Những chiến binh chỉ mới lâm trận đã thấy đuối càng, những khó khăn khi đó họ tưởng như đã là khủng khiếp nhất nhưng thực ra mới chỉ là những khởi đầu nho nhỏ. Ấy vậy mà những thứ nhỏ đó mới dễ làm ta gục ngã, để khi bước qua rồi thì hàng trăm trận đấu lớn sau này đều có thể ung dung vượt qua. Một thời gian khó nhưng vui tươi lạc quan, đó có thể gọi là hoàng kim?

Có lần chị Hương gọi tôi tới chỗ chị làm để ăn trưa nói chuyện. Chỗ chị làm rất đẹp, có nguyên cái công viên, vịt bơi, bồ câu bay, cây cối xanh mát ở giữa lòng. Trưa trưa mọi người mua đồ ăn ra ngồi ở những băng ghế thảnh thơi ngắm thiên nhiên. Tôi đã ao ước mình cũng được làm ở nơi như thế. Chị Hương kể chị đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn mới tới được đây. Chị cũng từng đi làm đủ nghể để có tiền, phải gồng gánh gia đình, phải hoãn cả chuyện sinh con, phải vật lộn tìm việc, phải đấu tranh với giấy tờ để trụ lại. Một quãng thời gian khó khăn tới mức chị không tưởng tượng sao mình có thể vượt qua. Giờ chị làm quản lí ở 1 công ty lớn, nhà rộng rãi ngay quận 16, 4 đứa con dễ thương, 1 ông chồng vui tính, mọi việc đều trong guồng của nó, chị lại thấy nhớ thời gian trước. Chị ngày làm công ty, tối về chăm con, đêm lại làm các hoạt động giúp Việt Nam, không mệt mỏi, không ngừng nghỉ, và cái hay nhất là chị luôn cực kì lạc quan tươi tắn. Chị nói chị thật sự nghĩ quãng thời gian khó khăn trước đây là 1 thời kì rất đẹp, rất có ý nghĩa và giúp ích cho cuộc sống ổn định bây giờ.

Nếu nói chuyện với chị Hương dễ làm người ta mơ mộng về 1 tưong lai sáng chói thì mỗi lần nói chuyện với chị Minh là 1 lần thấy cuộc sống của chúng tôi thật bế tắc. Không hiểu sao nói chuyện với chị là y như rằng thích ngồi ca thán than thở, từ công việc, nhà cửa, tới chồng con. Có hôm anh chồng bảo “Em là người vợ sướng nhất Paris”, tôi bảo “Em khổ nhì, chị Minh khổ nhất”, nói linh tinh thế mà bị giận cả tối, thậm chí anh giai còn bỏ vào phòng ngủ không ăn tối và nghĩ chuyện bỏ nhà ra đi thì tới nhà ai ở, sau khi vùng vằng “Em xóa sạch mọi công lao của anh với cái nhà này”. Tội, tôi mà bỏ nhà ra đi thì ra khách sạn ở, vừa sướng vừa không bị ai thương hại, tội gì phải đày ải mình, hóa ra anh chồng vẫn là người đáng thương nhất, đáng thương từ trong suy nghĩ.

Tôi thì thương chị Minh. Chị sống vừa yếu đuối vừa cứng cỏi, vừa tình cảm bị lụy vừa cà chớn thẳng đuột. Nói chung nói chuyện với chị cũng hơi lo, phút trước đang đùa, phút sau lăn ra khóc rồi. Lúc tôi đang ngồi kể lể sự khổ của cái mùa đông năm nay thì chị bảo “Em nói nữa chị lăn ra sàn khóc” thì tôi tái mặt, sợ chị khóc thật, dạo này chị dễ khóc lắm từ sau khi đứa con của chị mất trong bụng. Chị theo chồng sang đây, hi sinh mấy cái bằng master để đi đứng quầy, sống như thế 2 năm chán Paris đòi vác con về VN thì tự nhiên mang bầu đứa thứ 2. Còn 1 ngày nữa sinh thì tự nhiên em bé mất, chị vẫn phải lên bàn đẻ, sinh ra 1 đứa con không thể khóc và mất nửa số máu trong người. Người ta phải cấp cứu truyền máu cứu chị, chị hên vẫn sống mà từ lần đó ngày nào cũng nổi dị ứng từng cục u trên da, chị bảo giờ máu chị cũng là của người khác. Chị chán hết nhưng cố bám trụ đây vì thằng con duy nhất. Chị ngày ngày đi chăm mấy người ở viện dưỡng lão, mấy người mất trí, bệnh, già, liệt tay chân, chị nói “Gặp họ nay nhưng mai chả biết còn gặp không”. Một môi trường mà người ta không vui nổi. 36 tuổi đang đi tìm nhà, chưa có việc ổn định, không rõ mình sẽ sống ở vùng đất nào, chị đang ở thời kì khủng hoảng nhất nhưng biết đâu 5 năm nữa chị sẽ nghĩ về nó như thời kì hoàng kim nhất của sức chịu đựng.

Tôi có đứa bạn cũng mới theo chồng qua Anh, giờ đang đi làm đủ thứ việc để có tiền cho con đi học nhà trẻ. Đứa khác thì đẻ con xong đang nghĩ xem mình phải kiếm việc thế nào nên tiếp tục sống ở đây. Tôi thì mới xin được việc, đang tìm thuê nhà, tìm trường cho con, lương còn chả đủ chi tiêu, nghĩ tới  1 mùa đông lạnh lẽo 2 đứa dắt tay nhau đi học đi làm, rồi tối đón nhau về lủi thủi. Chồng ở xa, em ở xa, thế chắc tủi thân lắm. 2 năm nay tôi ở nhà, sướng đủ để muốn được bươn chải ở ngoài. Trông con 1 mình cũng đuối lắm nhất là 3 tháng vừa rồi chồng đi xa. Tuần này Lucie bị viêm phế quản, tối nào cũng ho, nôn, bế con cho nó ngủ mà như ôm 1 hòn than, lòng đau như cắt, câu này là có thật, hoàn toàn có thật, không hề chỉ có trong sách vở, văn chương. Cả ngày con bắt bế, bắt ôm, đi khám, đi chụp, đi đâu cũng địu trước ngực để tối về đau toàn thân. Mùa đông này sẽ cực khổ lắm lắm. Một thời kì hoàng kim của sức chịu đựng sắp bắt đầu.

Sao nhỉ, 5 năm nữa mọi việc sẽ khác, tôi sẽ biết ơn thời kì gian khó này rất nhiều. Nó làm người ta nhận ra sức người là vô hạn để rồi sau này những khó khăn khác cũng sẽ dễ dàng vượt qua. Chỉ là cuộc chơi của lí trí thôi mà.

Thế giới cực đoan và tị nạn niềm tin

14958783_10153868793007007_1139818529_n

Thế là xong, Donald Trump đã là tổng thống thứ 45 của Hoa Kì trong sự ngỡ ngàng của toàn thế giới và ngay cả 1 bộ phận dân Mỹ. Kì tích thật sự đã xảy ra nhưng không tích cực chút nào.

Người Mỹ thế nào nhỉ? Tôi thật sự muốn tới đất nước đó để hiểu thêm về họ về sự phẫn nộ, giận dữ, thất vọng, phản kháng, cực đoan, ích kỉ, coi nhẹ đạo đức, im lặng của họ. Những người Mỹ trầm lặng thật sự đã làm chúng ta sáng mắt. Hillary Clinton phải thốt lên cay đắng “Chúng ta không thể ngờ được sự chia rẽ sâu sắc trong đất nước này”. Truyền thông và những kẻ có cơ hội nói lên chính kiến đều đứng về phía bà làm cho chúng ta đã nghĩ hẳn là 1 chiến thắng tuyệt đối. 3 lần debate thành công, kinh nghiệm chính trị, đạo đức, hẳn là con ngoan trò giỏi với vẻ ngoài chỉn chu tất cả đều tô vẽ bà hoàn hảo. Đến khi số phiếu của Trump lên cao, cao dần, bỏ xa đối thủ thì họ mới biết sự ức chế của những người da trắng ít học đã bùng nổ.

Bộ mặt cực đoan của xã hội được coi là dễ hòa đồng nhất được lộ rõ. Một kẻ bỏ xa  mọi giá trị đạo đức nền tảng: coi nhẹ bảo vệ môi trường, khinh thường phụ nữ, phân biệt chủng tộc, khiếm nhã và dâm đãng đang là người đứng đầu 1 đất nước và sẽ là kẻ đi rao giảng đạo đức cho cả 1 xã hội loay hoay.  Những ai tin vào truyền thông đã bị mắc lỡm, đau buồn không chỉ cho sự lựa chọn của nước Mỹ mà còn đau buồn nghĩ rằng giờ chúng ta biết tin vào cái gì?

Năm sau nước Pháp sẽ bầu cử. Nếu như ở Mỹ nữ quyền lên ngôi mọi thứ sẽ dễ thở thì ở Pháp người nhập cư lại sợ cái tên Marie Le Pen được xướng lên. Sẽ là một người đàn bà thép mới của thế giới hiện đại, người đề cao chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Nước Pháp dưới thời bà sẽ không còn mở rộng cánh cửa cho dân tị nạn chiến tranh hay nhập cư tri thức. Những kẻ lăm le xin quốc tịch Pháp đang sống trong phập phồng. Nước Pháp sẽ trở nên bảo thủ, cứng nhắc, và khó thở.

Tháng 6 vừa rồi Brexit với cái kết cục cai đắng không ai ngờ. Sự cực đoan của những người Anh lớn tuổi và những người ít học đã khiến thủ tướng điêu đứng phải từ chức ngay lập tức. Nước Anh tạo một bức tường với châu âu, ngăn chặn nhập cư thật đấy nhưng cũng ngăn chặn nhiều điều khác. Sự phẫn nộ của những kẻ luôn im lặng thật đáng sợ. Cái tôi sọ hơn cả là sự lên ngôi của chủ nghĩa cực đoan. Thế giới phẳng đang dần cong lại. “Ngày xưa quả đất hình tròn, ngày này quả đất vẫn tròn thế thôi” Hải Bột nói chí lí. Giờ thì sự toàn cầu hóa đang làm đau những đất nước phát triển, tạo sự phân cấp và những căm giận. Tôi sợ rằng việc mình trú ngụ ở đây cũng đang làm rất nhiều người bực tức. Làn sóng di dân của châu Á và châu Phi đang làm quá tải sức chịu đựng của châu Mỹ hay châu Âu sao?

Một vài người bạn của tôi khi post status FB là bay đi chỗ này chỗ kia, các comment đều hỏi “Đi chơi hay đi định cư”. Tại sao câu hỏi ấy lại tự nhiên phổ biến vậy? Những người việt trẻ đều đang dáo dác tìm chân trời mới. Sống ở VN họ sợ đủ thứ, sợ tới nỗi chỉ coi đó là một chỗ tạm, tìm mọi cách ra đi. Tôi thì chẳng biết nữa, cứ ở rồi lại ở tiếp, chưa thực sự muốn về, nhưng không lí giải được vì sao ngoài tính ham chơi. Bố tôi nói giờ người ta đi không phải là tị nạn chính trị hay chiến tranh mà là tị nạn niềm tin. Người sống trong nước họ thiếu niềm tin quá, thiếu niềm tin vào chính quyền, vào xã hội, vào con người. Mẹ đi ra chợ mua rau mà còn không tin nổi người bán nên phải tự làm vườn rau cho riêng mình. Người nào tin và dám ăn ở ngoài thì đang lần lượt lên đường với những thứ ung thư dạ dày như Trần Lập. Hàng xách tay nước ngoài được rao bán ngập tràn mạng vì không ai dám mua hàng trong nước. Chất lượng hàng không có hay niềm tin chúng ta không còn, không còn 1 chút nào. Chúng ta không tin tưởng ở những người xung quanh nữa.

Ngay cả thiên nhiên tôi cũng thấy mình mất niềm tin. Sáng hôm kia tỉnh dậy thấy tuyết. Tuyết tháng 11 đấy khi mà cây Ginkgo ở công viên còn chưa kịp vàng hết lá. Sáng hôm sau tỉnh dậy thấy nắng tưng bừng. Sáng nay tỉnh dậy thấy mưa thê lương. Thời tiết đang thay đổi chóng mặt, liệu bao nhiêu năm nữa chúng ta sẽ hủy hoại hoàn toàn hành tinh này. Tôi thấy sợ hãi. Thảm họa môi trường, con người cực đoan, chiến tranh, khủng bố, tất cả bày ra như một mâm cỗ đủ đầy ngay trước mặt, chẳng ai dám đụng vào.

Thế giới kì dị này vẫn tiếp tục trôi lăn

0_4200_0_2772_one_007131-r1-007

Covent garden (internet)

Tôi mới trở về Paris, nơi mà tôi nghĩ là đẹp nhất quả đất sau 2 tuần lưu lạc trên đất Anh. Vừa bước xuống ga, chui vào tàu B nhìn quanh có 500 anh em da đen đang nói chuyện, cười đùa, chửi rủa ầm ĩ, lòng lại muốn quay đầu quay lại Anh. Ở Anh ít ra tàu xe rất yên tĩnh, yên ả, thậm chí hơi buồn khi chẳng ai nói chuyện với ai, nhưng cái kiểu ầm ĩ khủng khiếp này thì đúng là cũng khó thẩm thấu. Lòng tôi dấy lên nỗi buồn vô hạn vì bản chất phản bội của mình. Ở hay đi, giờ chẳng phải là câu hỏi cần suy nghĩ nữa, cung đã giương lên rồi.

Nghĩ cho kĩ thì tôi nợ London 1 lời đính chính to lớn. London không hề xấu như tôi đã miêu tả phiến diện. London không đơn giản chỉ là sự lộn xộn của mới cũ, là nỗi nuối tiếc cho sự phồn thịnh xưa, hay là kẻ chạy theo trường phái lùi quá khứ cho tương lai, London có nhiều hơn thế. Nếu tới London mà chỉ tới sông Thames, ghé Tower bridge hay London bridge thì ai cũng sẽ phiến diện như thế bởi họ thất vọng, thất vọng tràn trề, thất vọng tới cùng cực tới hoảng loạn trước bức tranh nhà cửa chen chúc ngộp thở. Gi ống như tác phẩm của một gã họa sĩ mới học nghề thích ôm đồm hay tay nhà văn mới tập viết bị ám ảnh bởi quá nhiều tác giả.Nhà cao thấp, mới cũ, kính gạch đứng như dàn đồng ca  gào thét một bài hát công nghiệp chán chường. Những bờ kè không thẳng thớm, nước sông không xanh, cát tràn lan, thiếu sự lộng lẫy mà Paris khoác lên con sông của mình. Đó, đó là lí do vì sao tôi đã buồn và nhớ nhung mảnh đất của Picasso, Victor Hugo, Van Gogh, hay cả 1 trường phái Impressionism.

Ngày đầu dẫn Lucie vào London, bị tắc đường, bị mưa, con kêu khóc, bác tài bus không cho lên vì đã đủ 2 xe đẩy em bé, bị lạnh ở sông, bị thất vọng với quang cảnh dọc bờ, bị lạc đường, bị ngăn đường, tôi đã nói London thật chán, quá chán. Thế nhưng lần 2 vào lại London cùng con, chúng tôi vào Covent garden, mọi chuyện khác hẳn, hoàn toàn vui tươi và rực sáng. Khu vực này là trung tâm mua sắm nhưng không quá náo nhiệt ồn ào mà sống động đáng yêu. Những con đường nho nhỏ, nhà cửa được sơn trắng chứ không một màu gạch buồn rêu, những ô cửa đen, những bảng hiệu quán bar pub đẹp đẽ, mùi thơm của nước hoa Jo Malone hay màu son của những cô gái bước ra từ Charlotte Tilburry đều mang tới sự tinh tế quyến rũ của nước Anh. Một vài anh hề, ảo thuật, leo dây, thổi bóng xà phòng đang biểu diễn phục vụ lũ nhỏ, Lucie mở to mắt nhìn. Trẻ con chạy chơi trên nền đường lát gạch, tôi dắt tay con đi nhún nhảy trong những âm thanh đường phố, người nói cười và cả những bản nhạc hay thật hay. Chúng tôi đi thật lâu và thật chậm ở những con phố này. Có quá nhiều thứ để ngắm nhìn đặc biệt nhất là những nhà hát.

Nhà hát ở khắp nơi với biển hiệu tô vẽ những vở nhạc kịch đang công chiếu. Lần nào tới london tôi cũng tự nhủ phải di coi Broadway mà rồi không thực hiện nổi. Năm nay London còn đón chào tác phẩm kịch mới cóng của JK Rowling: Harry Porter and the cursed child trong đó nữ diễn viên đóng Hermione được tẩy đen, một điều khá kì lạ và cấp tiến của Anh quốc, đi ngược với trào lưu tẩy trắng nhân vật quen thuộc của Hollywood kể cả khi tổng thống của họ là da màu. Nước Mỹ mà quá khó để đoán được điều gì, như vụ bầu cử tổng thống gây xôn xáo nhất thế kỉ này vậy: Donald Trump một thằng hề thú vị đang làm mọi thứ lộn xộn, dân Anh nói với nhau thứ người như thế này chỉ tồn tại được 5ph ở nước Anh, làm sao hắn trờ thành ứng cử viên như vậy. Thế giới thật kì dị.

Hai mẹ con dừng lại ăn trưa và kem Ben and Jerry’s tại đúng cái quán 3 năm tôi Giang và Linh  đã ăn. Chúng tôi ngồi nghe nhạc 1 chút rồi sau đó thong thả đi về phía quảng trường Trafalgar. Không hiểu sao khi nghĩ về quảng trường này tôi luôn nghĩ tới 1984 và hình ảnh 2 con người đó đi tìm nhau giữa đám đông để đưa mẩu tin nhắn hẹn hò. Chúng tôi đi qua nhiều con phố với những ngôi nhà victoria sơn trắng, trước cửa là hàng rào đen, cửa kính phủ rèm trắng, vài bậu cây nho nhỏ xanh thẫm, cầu thang di xuống hầm, im lìm nhưng không chết chóc, rất cổ điển, rất Anh. Lúc đó tôi phấn chấn lạ thường, tự thấy ngớ ngẩn trước sự phù phiếm của mình, nhưng quả thực lúc đó London thật đẹp dù trời chẳng có nắng.

Những ngày ở London tôi đi dạo ở gần hết các công viên, từ Green park, St James, Southwark, tới Kensington garden và Hype Park to bự. Cây cối đã đổi mùa lá, mùa thu lúc nào cũng cho ta sự xúc động và nhầm tưởng về vẻ đẹp. London ở phía city of Westminster đúng là những thứ tôi tìm kiếm để sống dậy sự yêu thích của mình ở 1 vùng đất mới. Big ben cao chơi với, cái đồng hồ khổng lồ ấy chạy chính xác nhờ đối trọng từ những đồng xu tí hin. Qủa là mọi thứ lớn lào phải từ những điều nhỏ bé. Việc di chuyển tới vùng đất mới cũng dễ dàng hơn nếu yêu được từng con đường mới lạ.

Đêm thứ 6, Lucie ở nhà với ba, tôi đi gặp Dương. Lại như 3 năm trước, Dương vẫn gầy, vui vẻ, đam mê, trẻ trung và nguyên anh bồ cũ. Chúng tôi gặp nhau vẫn hồ hởi về những chuyến đi tuy đôi lúc chán ngắ với những dự định tương lai. Vẫn thế, vẫn là hai cô gái ham chơi nguyên vẹn, kể cả 1 cô đã có con và 1 cô sắp lấy chồng. Chúng tôi uống bia và uống bia. Khi đi về, tôi leo lên xe bus, lên tầng hai, điều mà cả 2 tuần rồi đi cùng Lucie tôi không làm được. Tôi ngồi ngay cửa kính to, nhìn về phía trước, nhin ra xung quanh, thấy cả thành phố dưới chân mình. Người người đi dọc vỉa hè, xe cộ trên đường, đèn dọc sông, bánh xe London đã sáng và cả những cao ốc xung quanh. Cũng đẹp đẽ đấy chứ. Trong cái ngà ngà của cốc bia, tôi đã nghĩ mình muốn ở London thêm chút. Vẫn suy nghĩ ngây thơ vụng dại như lần đi xe bus C10 qua những ngôi nhà gạch 3 năm trước.

3 năm, tôi đã đi chặng đường xa về cả tâm lý và tâm thế. Tôi không còn đi tìm xem tôi là ai, khốn khổ với tương lại bất định. Tôi giờ biết mình là một người mẹ, mang một nỗi sợ mơ hồ cả cuộc đời. Một người mẹ thì sẽ tự biết mình phải làm gì, cho mình và cho gia đình. Cuộc sống không chỉ có hai màu trắng và đen thế nên mọi việc mình làm không hoàn toàn đúng hay sai, chỉ cố gắng cho nó đúng ở thời điểm đó. Khi tôi nhìn xuống đường nhận ra con đường tuần trước mình đẩy con đi trong mưa tìm bến bus cũng có tí bùi ngùi vì thương mình hôm đó sao khổ thế. Tôi chợt nhận ra thật dễ dàng để xây dựng kí ức và kỉ niệm chỉ cần được sống bên người thân yêu. Vậy đấy  hôm nay tôi có thể ủy mị buồn  khócvì rời ra nơi nhiều gắn bó nhưng khi sang nơi mới chẳng mấy chốc tôi lại có nhiều thứ để gắn kết và xây dựng kho hành lý mới cho mình. Trên tay tôi lúc này là cuốn sách The man in the dark của Paul Auster đang đọc dở, có một câu mà ông già 70 tuổi trong cuốn sách rất thích và tôi cũng vậy “Thế giới kì dị này vẫn tiếp tục trôi và lăn”. Đúng thế dù sao thế giới vẫn quay và chúng ta sẽ sống tốt thôi.

 

 

Trên đường tàu

autumn-landscape-in-rural-england-with-the-west-wycombe-golden-ball-demk0k

High Wycombe (internet)

Tuần này tôi ở London, không chỉ đơn giản là một thành phố khác, đó là một đất nước khác hẳn. Đó là nơi khi tôi đi lạc bỗng nhận ra Paris thật đẹp biết bao.
Paris với cảnh sắc dọc sông nơi mà mỗi lần ngắm nhìn tôi thấy rõ được sự may mắn của mình, những tòa nhà Hausamn gọn ghẽ đẹp đẽ quý tộc, mùi thơm bơ sữa của những cửa hàng bánh ngọt, mùi thư thái của những quán cafe mở rộng ra vỉa hè, mùi thông thoáng của những tàu điện ngầm mới sử dụng, và cả sự đỏm dáng của con người thích hưởng thụ. London với bờ sông không chăm chút, bầu trời và mặt nước ủ dột, sự chen chúc của người Ấn người Tàu trong những con tàu hẹp chỉ cao hơn đầu người 1 chút, sự chen chúc của nhà kiểu cũ ám khói bụi công nghiệp và những thành tựu xuất chúng của Sir Norman Forster, có gì khập khiễng khó hòa hợp. Paris bảnh chọe bao nhiêu thì London lộn xộn luộm thuộm bấy nhiêu. Tôi vẫn chưa mê nổi xứ này, trừ ánh hào quang của những xe bus đỏ rực lao trong mưa, những quán bar chất lừ (về khía cạnh này Paris khó có thể bì kịp) và giá cả thức ăn ngon rẻ của Tesco.
Tôi thấy mình thật phù phiếm và ngu ngốc. Tôi có lẽ cũng như số đông những con người mắc căn bệnh kinh niên: thích nhận xét và so sánh. Lòng sao nhỏ hẹp, thấy điều mới không dang rộng đón chào, lại xét nét và so sánh với cái cũ. Chính vì thế mà ngày xưa tôi đặt ra cho mình quy định chỉ yêu anh nào chưa từng yêu để không bị so sánh với các cô bồ cũ, ai dè vướng anh chồng lịch sử tình trường cũng vài gạch đầu dòng, nhưng hên hên anh lại đề ở cái gạch đầu dòng về cô vợ là người ảnh tâm đầu ý hợp nhất. Có thế chứ, hẳn là một tấm lòng rộng rãi. Tôi thì vẫn tệ thế , qua Ý so nó với Bỉ, qua Pháp so nó với Ý , giờ tới Anh lại so nó với Pháp.
Mỗi lần rời đi, sự quyến luyến là không thể tránh khỏi. Con người ta dễ rơi vào ảo tưởng rằng mình không thể ra đi. Những kỉ niệm, những gắn bó khiến chân bước không nổi. Như khi tốt nghiệp cấp 3, bao dòng Chưa xa đã nhớ vô cùng được viết lên áo , bao trang lưu bút nhòe nhoẹt nước, cứ ngỡ xa nhau là bi thảm lắm, là đau khổ, là nhớ mong. Vậy mà vừa vào đại học là vui duyên mới, năm sau gọi về họp lớp chỉ còn 2 3 thằng nói chuyện tào lao với nhau về mấy đứa phản bội cứ gọi là bận này nọ xọ xiên. Đấy lòng người cũng dễ thay đổi lắm. Khi rời Bỉ tôi nghĩ trời sao mà tiếc quá , sau này lấy đâu chocolate ngon để ăn , nhưng tới Ý rồi lại nghĩ sao xưa mình mê cái thứ ngọt lừ ấy được. Khi rời Ý , tôi tưởng mình sẽ chết thèm kem và cafe , thế mà qua Pháp rồi cũng quên khuấy loại cafe mình từng mê là gì, uống tạm cafe máy 40 cents cũng đủ hạnh phúc. Giờ nghĩ về việc rời xa Pháp lại tiếc rượu thơm, bánh mì ngọt, và vẻ đẹp của Paris nhưng con người mà dễ quên và dễ thích nghi lắm.

Tôi qua London 2 tuần thăm anh chồng đi khởi nghiêp. Chỉ đơn giản vậy thôi nhưng trong lòng cũng nhem nhóm sự tồn tại ở mảnh đất này. Sẽ ra sao nếu bưng cả nhà qua đấy, cuộc sống ở Anh sẽ thế nào , tìm trường học cho con , bảo hiểm , nhà cửa , những nơi để đi khám phá , bao nhiêu câu hỏi đặt ra rồi đều đi tới kết luận tiếc quá , con đang có nhà trẻ ở Pháp , bảo hiểm không phải trả xu nào, nhà cửa thuận tiện , những ngôi làng miền nam thật đẹp , biển Địa Trung Hải, trượt tuyết núi Alps, tự nhiên thấy tầm quan trọng của nước Pháp trong đời sống và suy nghĩ của mình. Rõ ràng tôi là kẻ hoài cổ và thích bị lạc trong mê cung nghĩ suy , những kẻ như thế thường chả tiến lên đươc.

30 tuổi chưa phải là già để dừng chân, vậy mà vẫn không khỏi nghĩ về nơi đã gắn bó. 5 năm trưởng thành, tự nhiên thấy mình nhử kẻ phản bội vong ơn.

Hôm qua chúng tôi xuống Birmingham để tìm tương lai cho mình. Có lẽ một tia sáng đã chiếu rọi xuống đường hầm hun hút và tôi bắt đầu mơ về một hành trình mới. Trên chuyến tàu ngược về London , tôi ngủ tầm 1h và 1h sau là bế con ngủ. Trong lúc đó tôi bắt đầu nhìn ngắm bên ngoài. Hôm nay trời có nắng dù hơi nhiều mây. Đôi khi thật rực rỡ , đôi khi lại tù mù. Thời tiết đẹp vượt xa tưởng tượng về 1 nơi chỉ mưa và gió. Mùa thu ở khắp mọi nơi. Các tàng cây đổ vàng đổ đỏ thậm chí hóa nâu. Phía bên kia đường tàu là những ngọn núi cây phủ kín với các màu sắc hài hòa. Một tình cảm thân thương tự nhiên ùa tới nhẹ như một con gió xuân. Thê lương và ngập sức sống. Tôi nói những rừng cây ấy , đúng vậy thê lương và ngập sức sống. Bởi lá đổ đỏ rực khiến người ta nghĩ về sự rụng rời tất yếu, khiến ta sầu não về chia ly, nhưng lá cháy lên như lửa cũng làm ta thấy sự dâng hiến toàn bộ sức mạnh để rực rỡ cuối mùa. Những ngọn đồi những cánh rừng làm tôi nhận thấy tình yêu đơn giản mà bất biến của con người với thiên nhiên.
Tàu đi qua những ngôi làng nhỏ. Nhà cửa xây bằng gạch bị mưa gió trét thêm những nét cũ kĩ buồn tẻ, nó làm tôi nghĩ về những thị trấn thị tứ rải rác trong truyện của Alice Munro. Những nơi chỉ có 1 cây xăng , 1 khách sạn, hay một hàng bánh mì , con người biết nhau và kháo chuyện của nhau khắp nơi. Sự buồn bã thân tình của vùng Ontario được tôi đưa về Anh quốc. Một vài thành phố lớn hơn với những ngôi nhà vẫn là gạch ngói nhưng to lớn hơn , giống nhà của dì dượng Harry Porter , hẳn rồi cậu chàng người Anh ấy chắc là đã sống trong một trong những ngôi nhà tẻ nhạt đằng kia. Tàu đi xa dần con người.

Giờ là thế giới của những bò và cừu. Trong 2 giây vội vã chạy qua , đoàn tàu đã không kịp cho những con cừu kịp thay động tác. Người xem tưởng như thấy cả đoàn cừu bất động từ đuôi cho tới hàm nhại. Lũ bông gòn đang thẩn thơ trên đồng cỏ xanh. Chúng lui dần ra khỏi khuôn hình nhường cho đồng cỏ đơn sơ. Nhìn đơn giản mà không giản đơn. Những đồng cỏ mựơt mà bị chạy dọc bởi các nét xanh nhạt có lẽ do xe cắt cỏ , nhưng điều này lại tạo được ấn tượng lượn sóng mềm mại như nhung. Rồi một con đường nhỏ hiện ra , vài cái ô tô lao hơi nhanh như thể con suốt chạy trên khung cửi. Cảnh đồng quê ở đây đẹp thế vậy sao chỉ Tuscany đi vào tranh ảnh , tôi nghĩ mãi , địa hình cũng hao hao, cỏ là như nhau , nhưng ở Tuscany là nắng Địa Trung Hải. Đúng rồi vì thứ ánh sáng huyền ảo đó là Tuscany mới đánh bật đồng quê Anh quốc.
Thế nhưng ai đã xem 45 years với đôi mắt đầy ám ảnh của úy bà Charlotte khi khám phá ra mối tình xưa cũ của ông chồng , hay Far from the madding crow với đôi mắt si tình của anh quý tộc lụi bại thì sẽ không thể không mê đồng quê nơi đây. Sự đơn sơ bát ngát trong sương mù của Anh quốc làm nổi bật hơn những ánh mắt chết người cùng cái chất trong nóng ngoài lạnh của người Anh. Giờ thì chễm trệ trên đỉnh của một trong những cánh đồng cỏ óng mượt kia là một trang viên màu trắng. Một Đồi gió hú thực thụ khiến người ta cảm nhận được rõ ràng bước thở nặng nhọc của Heathcliff. Đây cũng có thể là nơi vui đùa của những cô gái nhỏ trong Little woman hay chị em gái nhà Bennet của Kiêu hãnh và đinh kiến. Cảnh sắc ma mị của xứ này đã góp phần làm nên những tác phẩm kinh điển mê hoăc.
Mùa thu cũng thật mê hoặc , nó làm tôi vài phút nào đó đã quên đi sự lựa chọn của mình tới đây hay ở lại Pháp. Thôi nào, chẳng nên ép buộc bản thân suy nghĩ về quá khứ để luyến tiếc hay tương lai để lo sợ,cứ tận hưởng sự vui vẻ phút chốc đã bởi cuối ngày ta bỗng nhận ra tất cả chỉ là trò chơi tâm lí.