Côte sauvage – chiếc bánh dang dở

13076658_10153417458247007_2204456706883666213_n

Đợt này vợ chồng tôi đang rảnh rỗi tột độ. Hợp đồng làm việc cũ đã hết, việc mới chưa có, nên cứ ở nhà nghỉ ngơi. Sáng sáng cùng nhau đưa con ra công viên, chiều chiều lôi nhau đi chạy bộ, tối đến chồng ngồi làm dự án cuộc đời, vợ xem phim đọc sách. Cuộc sống đúng như trong mơ. Một giấc mơ mà không ai nỡ tỉnh dậy vội, chỉ muốn ngủ thêm thêm nữa, để tận hưởng tới bến.

Năm nay nước Pháp dành sự ưu ái của mình cho vùng Morbihan, khi mà ở đâu cũng trưng biển quảng cáo du lịch vùng này nói riêng và Bretagne nói chung. Trên trang bán vé tàu SNCF cũng list ra những bãi biển đẹp nhất của Bretagne thật khiến người ta nao lòng. Hành trình về với Bretagne là điều không thể tránh khỏi. Đợt này tàu Ouigo đang giảm giá chỉ có 10e/1 chiều Paris – Rennes nên vừa nghe Minh rủ “Về đây nhà Minh chở đi chơi”là vé tàu được đặt ngay, cùng 1 giấc mơ đơn giản – cho tớ đến Quiberon, nơi tự nhận mình là tận cùng của thế giới. Tận cùng thế giới sao được cơ chứ khi nó có gió, có biển, có hoang dại. Tận cùng của thế giới phải là thành phố bị cô lập bởi bức tường cao thật cao khiến chim còn không bay qua được. Ở đó khi người ta bước vào phải chia tay chiếc bóng và bỏ lại quá khứ sau lưng, không phải thế sao? Murakami đã miêu tả nó rất hay trong “Xứ sở diệu kì tàn bạo và chốn tận cùng thế giới”. Chẳng có gì là đúng với Quiberon hay Bretagne cả, ngoại trừ cái thời tiết lạnh lẽo và xám xịt.

Thời tiết èo uột là đặc sản của Bretagne nhưng ngày cả nhà tới thì nắng tưng bừng ấm áp, khiến tôi còn tưởng mình bước vào mùa hè Marseilles. Người người đổ ra quảng trường tận hưởng nắng và bia. Những ngôi nhà half-timber có kết cấu gỗ đan chéo như đan rổ nhìn xưa cũ và lạ lẫm hơn hẳn kiểu nhà này ở vùng Alsace. Mái ghi của những ngôi nhà đã trũng xuống như muốn sập, nhưng thân nhà vẫn kiên định, vững chân trong danh sách đặc sản của thành phố này. Rennes thủ phủ của Bretagne thật giản dị, không cầu kì hoa trương với những công trình bự chảng mang tính biểu tượng như voi máy của Nantes, Eiffel của Paris, hay giáo đường của Strasbourg. Rennes dung dị nhận mình chỉ là thành phố của sinh viên, khi nó cưu mang trong mình vài trường đại học lớn. Ở Rennes có lẽ đặc sản là các em gái trẻ đẹp và cây xanh khắp nơi, cả hai đều thật mát mắt. Vì ngắm các em gái đó mà tập đoàn 4 người lớn, 2 trẻ nhỏ chúng tôi phải hòa ngay vào một quán bar. Sự óng ánh thơm lừng của cốc Duchess Annes làm nắng thêm chiều xuân rực rỡ.

Lucie rất thích Rennes vì em được vào tham quan nhà trẻ của chị Su, tối về em được thoải mái bò quanh và có chị Su để sáp lại. Em còn được ăn phô mai ngon lành rồi lên giường ngủ ngoan cả đêm. Sáng hôm sau khi mọi người yên vị trên xe ô tô đi chơi, thì em chễm trệ 1 ghế riêng thiu thiu tiếp. Chặng đường tới Quiberon cũng nhờ vậy mà nhẹ nhàng hơn vì nửa thời gian em ngủ say, nửa thời gian sau em chỉ quậy 1 chút. Khi xe tới nơi, ba đưa em xuống, giữ tay cho em đi lại 1 tí là em đã cười toe toét, khoe cả 6 cái răng trắng tinh. Trưa đó, cả nhà vào nhà hàng, ban đầu em cũng thật hợp tác ăn puree khoai tây, ăn cá Cabilaurd của mẹ và khoai tây chiên của ba, nhưng đến khi no là em ầm ĩ, đòi ra khỏi ghế. Tất nhiên chị Su 17 tháng tuổi ngồi đối diện em cũng ương ngạnh không kém, cũng ầm ĩ phá phách, và chỉ chịu yên khi được gỡ cho 1 con cá sardine nướng. 2 bạn nhỏ khiến bố mẹ vừa thương vừa giận. Thương làm sao khi sau bữa trưa các bạn được đặt chân lên cát và mặt đứa nào cũng phấn khởi vô cùng.

Bãi cát ở Quiberon rất mềm mịn nhưng không trắng xóa xiêu lòng. Gió thồi rất mạnh còn mây nặng tựa nghìn cân đang ngự trị trên đầu. Một con tàu nhỏ đặt trên bãi cát để vài ông già  kể chuyện vưà diễn kịch với tụi trẻ con. Su lon ton đến tìm đồ chơi cát còn Lucie bước đi khẳng khái về biển với sự trợ giúp của ba. Gió càng thổi e càng tươi cười hớn hở. Hôm qua trời đẹp bao nhiêu thì hôm nay trời Bretagne bấy nhiêu. Gió, mưa nhỏ và xám xịt. Cả nhà chỉ chơi ở biển cát 1 chút rồi lái xe đi tìm cote sauvage nổi tiếng.

13072167_10209168779842621_627048374_o

13051682_10153417458522007_7508046315517688450_n

Cote sauvage -con đường hoang dã nổi tiếng này là thứ khiến người ta lao tới Quiberon bất chấp thời tiết. Ngày xửa ngày xưa Jesus có một chiếc bánh táo ngon lành, thơm phức và tròn vo. Một ngày Poseidon tới, nhìn thấy, thèm thuồm và đem lòng muốn ăn lén. Khi Jesus quay mặt đi, Poseidon liền ăn vội vàng, mà không dám ăn miếng to sợ bị lộ, chỉ dám ăn ven đường diềm. Poseidon ăn vòng quanh nham nhở khiến chiếc bánh không còn là hình tròn mà đã trở nên méo mó với những vết răng chằng chịt. Theo thời gian, chiếc bánh trở nên hóa thạch, họ gọi là Quiberon, còn dấu ấn răng trở nên nổi tiếng, họ gọi đó là Cote Sauvage  với nhiều địa hình đá khác nhau dọc theo biển Atlantic.

13072839_10153417443392007_628887241446644202_o

 

Xe dừng lại ở một điểm bâng qươ trên con đường. Cả lũ xuống thâm nhập vào con đường Cote Sauvage trứ danh. Kế bên đường cái là những bãi cỏ cao xanh mướt, đổ rập xuống theo gió, mang cảm giác của một Đồi gió hú đơn độc và bi thương. Sau bãi cỏ là những lớp lang đá nằm xéo bị biển cắt gọt lộ ra. Những hình hài khác nhao được sóng biển kiến tạo nên một cách tình cờ mà đẹp mắt. Chỗ này có hình dạng là một giếng sâu nước xanh thẳm, xung quanh là những miếng đá được bào dạng tròn, nằm xếp lên nhau, tổng thể như chiếc miệng đang há ra để lộ răng cửa. Chỗ kia đá lại nhô ra như cái mỏ con thú mỏ vịt vục đầu uống nước. Địa hình ở đây đang bằng phẳng với các vỉa đá to nhẵn, đằng xa đá đã cứng nhắc, khô khốc với những phiến đá nhọn hoắt chọc lên trời. Những tạo hình khác nhau được mường tượng trong con mắt của người chiêm ngưỡng: con cá heo đang nhảy lên khỏi mặt biển, tàu titanic đang chìm vào lòng đại dương, những khúc gỗ trôi theo dòng, con chó máy nằm ọap trong nước cạnh con rồng hungary gai góc. Có quá nhiều truyền thuyết có thể sản sinh ra để miêu tả hết sự độc đáo và phức tạp của Cote sauvage.

13082561_10153417458312007_2991526412673286610_n

13041240_10153417444522007_715461928782353106_o

13091551_10153430789052007_911441140_o

Thế nhưng đá không phải là điều làm tôi mê nhất ở đây. Tôi thích hình ảnh cỏ úa lẫn trong cát bụi. Màu cỏ, màu cát đều vàng ấm mà mang lại sự mênh mông, cô độc, lạc lối và bất tử. Cảm giác như đi mãi đi mãi cũng không bao giờ thoát ra khỏi cái bao la cỏ cát. Cảm giác như mình sẽ phải đơn côi đối diện với những gió những mưa trên con đường lang thang. Cát quấn vào chân còn cỏ chạm vào tay níu kéo người ta không cho rời. Có con, có chồng, có bạn bè, có quá nhiều cho một hành trình, vậy mà sự miên man của cỏ cát vẫn khiến con người ta mông lung là thế. Trong một giây phút nào đó lại thấy mình bâng quơ như cánh chim hải âu ngoài khơi xa. Cuộc đời mình có điều gì đó còn dang dở.

“Lòng người lạ lùng, lòng người nhớ những điều viển vông.”

13128696_10153430788952007_573793908_o

13062890_10153417447082007_4226223565345932930_o

 

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Ước mơ làm vườn

image12

Anh chồng tôi lúc nào cũng có giấc mơ: anh muốn làm nông dân.

Khi tôi sắp hoàn thành PhD thì mới phát hiện ra 1 trang web xin đi làm nông. Đại loại mình sẽ tới các trang trại, làm việc cho họ và được bao ăn trong vòng 1 đến 2 tháng. Các công việc rất đa dạng từ cắt cỏ, tưới cây, tới chăm ngựa hoặc phụ sửa nhà sửa cửa, trông em bé, tới dạy các em học. Tôi hào hứng nói với chồng: “Bảo vệ xong em sẽ đi vài tháng. Em sẽ xin đi làm vườn trồng cây cho thoải mái. Cái ghế là đường tắt dẫn tới thiên đường mà em còn muốn sống dài lâu.”. Chồng thấy thế thì ủng hộ lắm “Em đi đi rồi Noel anh xuống giúp”.  Anh chồng bảo “Chắc cả 2 đứa cùng đi đi, chứ em thế này ai thuê, phí cơm phí gạo”. Vậy là hai vợ chồng lao vào tìm việc phù hợp. Chồng mê đi nuôi ngựa, vợ mê đi phụ trang trí mấy nhà nghỉ vùng núi.

Trước khi bảo vệ tầm 3 tuần tôi phát hiện mình có bầu. Tôi nằm vật vã ở nhà, ngủ và ngủ. Chuyện làm vườn đi vào dĩ vãng. Đến cả công việc mơ ước là làm ở quán bia Frog and British Library được gọi cũng không vác xác đi được. Thực ra làm ở quán bia cũng không có gì thú vị, ngoài chuyện được học tiếng Pháp và  món tôm chiên vô cùng ngon, cứ nghĩ đi làm sẽ kiếm được ít về cho chồng và em ăn nên mới ham. Cả cái ham muốn làm 1 chuyến châu Mỹ cũng tan tành. Trong năm cuối PhD, tôi đã viết từ du lịch cho Thegioidienanh, autocar, review phim cho Cafebiz, tới văn hóa, điện tử, thời trang, du học cho Truyền hình Hà Nội, rồi ra sách, gom gom cũng đủ cái vé 2 chiều đi Peru và tiền ăn cho 1 tuần, vậy mà cũng không thể tiêu (thực ra Tết vừa rồi về đã tiêu bằng sạch).Mọi giấc mơ con đổ sụp, cho một cuộc đời lớn ra đời.

Mỗi mùa xuân, anh chồng lại ươm ít hạt giống. Năm ngoái anh ươm hoa thủy tiên và cà chua. Chẳng có gì lên cả. Anh mua cây dâu tây về trồng, đợi con ra đời sẽ chơi. Con ra đời thì ba mẹ cũng được ăn vài lứa quả. Qủa ngon vô cùng, nên nó làm dậy lại ước mơ năm nay sẽ trồng nhiều nhiều dâu cho Lucie tự hái. Trước khi về ăn Tết, anh cũng hì hụi gieo củ hoa thủy tiên xuống đất. Đến khi vợ chồng con cái sang lại paris vào cái ngày ủ dột, mà ai cũng buồn thiu ấy thì những bông hoa màu vàng nhỏ nhoi ấy thực sự đã làm bừng lên chút sức sống trong người. Năm nay hứa hẹn sự làm vườn sẽ thành công.

Vấn đề là nhà không có đất. Cái vườn dưới nhà là vườn chung không thể tùy tiện trồng. Vợ chồng nghĩ đủ kiểu xem phải làm sao để thỏa giấc mơ nông dân. Vùng chúng tôi sống là zone 3 của Paris, gọi là Choisy le roi, nghe rất vương giả. Sáng sáng tôi hay đẩy xe cho con ra công viên và đi dọc trung tâm. Một hôm hai mẹ con đang lang thang thì tôi thấy biển chỉ dẫn vào Permaculture jardin, tôi tò mò đi theo thì thấy đó là một khu vườn nhỏ xinh, có nhiều luống rau và các hộp xốp. Về nhà lên mạng tìm thông tin mới biết Choisy le roi có dự án vườn chung. Ở một số chung cư và công viên, họ khoanh vùng một mảnh đất cho dân tới cùng làm vườn. Nghe đến là thú vị, anh chồng tôi thì chẳng thiếu gì hạt giống, chỉ thiếu đất để làm. Tôi thảo ngay cái thư xin làm vườn chung, thậm chí còn xin làm dự án J’adopte un abre, tức là tôi nhận nuôi 1 cái cây. Chính quyền sẽ phát cho người nhận 1 cái cây cao bóng cả, và họ có nhiệm vụ trồng hoa dưới gốc cây để làm đẹp cho nó. Dễ thương hết sức, hi vọng Lucie sẽ có một cái cây làm em.

Ngoài ra 2 vợ chồng cũng tính cho con tham gia sự nghiệp hái lượm và từ thiện. Ở đây có tổ chức gọi là ACAC, cứ mỗi chủ nhật, sau 2h chiều họ lại tụ tập lại các gian hàng rau củ ở chợ trời để xin những rau củ ế. Sự haỏ tâm của người bán hàng sẽ mang lại những sạp rau mới cho người nghèo. Rau quyên góp được mang ra quảng trường gần đó, để người nghèo, người vô gia cư, người thu nhập thấp tới lấy. Thậm chí người tàn tật hay có con nhỏ sẽ được mang rau tới tận nơi. Nếu rau củ không được cho hết thì mang về làm phân bón cho các khu vườn rau chung. Ý tưởng tiết kiệm đó làm tôi nhớ bà cô giáo dạy tiếng Pháp.

Cô đã 65 tuổi, ngày ngày nhận tụi trẻ con Việt theo bố mẹ qua đây tới nhà học tiếng Pháp, ăn ngủ, chơi cùng cô. Những đứa sinh viên mới sang còn bỡ ngỡ thì cô tới tận nhà. Cô đạp xe tới, trên đường đi, cô thấy người ta vứt đồ liền nhặt lại, khi thì khăn tay, khi thì đồ  trang trí nhà, khi thì ly cốc. Thứ nào thích thì cô để lại, còn đa số cô mang về làm sạch rồi mang ra Emaus quyên góp để họ bán hoặc cho những người nghèo. Cô nói “Sao bây giờ, họ có thể lãng phí vứt đồ như thế nhỉ, đồ không dùng của người này có thể là đồ dùng của người khác”. Cái cách cô lọ mọ nhặt và rửa đồ làm tôi ngạc nhiên. Nước Pháp giàu có có lẽ vì người ta không sống phí phạm. Kiểu sống lãng phí và thể hiện giàu có chỉ dành cho những kẻ nghèo thích chứng tỏ. Đằng sau cái áo veste đắt tiền lại là cái áo may ô rách toạc.

 

Posted in Cafe sáng | 2 Comments

Cây cherry nở hoa

12959483_10209047837619141_788215323_o

Mùa xuân đến thật rồi. Mùa xuân đến thật rồi. Đã đến với Paris.

Mấy hôm nay Paris thời tiết thật đẹp. Sáng ra trời hơi âm u, trưa hơi có tí mưa nhẹ, chiều nắng rực rỡ. Thực ra lúc 8h sáng nắng đã về. Ô cửa sổ phòng ngủ để nắng tỏa vào đầu giường. Kéo cái rèn trắng ra thì nắng xòa nguyên 1 giường. Ban Mai đá chân vào ngực ba 1 cái, rồi đè mông vào mặt mẹ. Chị ả gọi ba mẹ dậy chào ngày mới cùng mình. Ba mẹ cứ ườn ra đó còn con bò trong một khoảng nệm nho nhỏ, quanh chăn gối và mấy con thú nhồi bông. Dần dần, ba tỉnh dậy rồi mẹ dậy. Ba thay bỉm, mẹ rửa mặt. Ba quắp con vào phòng khách, mẹ đi pha cacao nóng và chuẩn bị ít bánh ăn sáng. Ban Mai được ba cho gặm cái bánh con con rồi con bò lên khắp nơi từ trong thảm ra chân bàn, thậm chí theo chân mẹ bò vào bếp. Ba lôi con lại, cho uống ít cacao. Ba trả con cho mẹ rồi đi làm. Con theo ba ra cửa, mẹ bắt đưa tay lên vẫy. Một ngày của chúng ta bắt đầu trong ánh nắng chan hòa.

Chỉ một tiếng sau khi mẹ chuẩn bị cho Ban Mai đi ngủ lại 1 giấc nhỏ thì trời xầm xì. Trời nổi gió ào ạt, dù mình ngồi trong nhà mà vẫn cảm thấy sự mãnh mẹ của gió qua đám cây thông cao. Mẹ bế cho Ban Mai ngủ 1 chút rồi đợi khi có nắng lên mình sẽ ra ngoài. Tầm 10h hơn trời có nắng lại, mà kiểu nắng mây, lúc có lúc không. Trời sáng và hơi lạnh. Mẹ con lôi nhau xuống vườn. Vườn giờ này đã có cỏ xanh ngắt. Hoa crocus đã tàn hết. Hoa tulip đang nở vàng ở dưới chân cây. Cây cherry hoa nở trắng xóa cành. Hoa nở líu díu bám chùm với nhau. Sự chen chúc nảy nở đầy hơi thở mùa xuân. Ban Mai rất thích hoa cherry, cứ với tay lên hái mà không được. Con vừa với tay vừa cười thật vui. Con để lộ 5 cái răng vừa mọc. Trong 1 tháng con mọc tù tì 5 cái răng không quấy, không khóc, không sốt, cực kì dũng cảm. Con bò thông, ngồi thạo, rạo rực đứng lên, cứ thấy tay ba mẹ là bám vào đòi đứng rồi bước đi dẹo dẹo, khi khác lại thả tay ra đứng tênh tênh, 20 giây là ngồi phịch. Con rất buồn cười và rất mê hoa cherry.

Cây cherry có bạn thân là cây mirabelle cao, gầy gộc. Cây mận có hoa nhỏ đã bắt đầu nhường chỗ cho lá xanh ra, những chiếc lá non tơ mơn mởn. Kể cũng lạ, cây mận ra hoa trước mà lại có quả sau cây cherry. Năm ngoái khi con ra đời cây mận mới ra quả, năm nay khi con 1 tuổi con sẽ được ăn mận trong vườn. Cây mận thuộc phần đất nhà bạn Lucien, năm nay hai bạn có thể cùng nắm tay nhau ăn mận rồi. Dưới gốc mận này, gần 2 năm trước ba mẹ trang trí bàn tiệc, dọn lên cupcakes, cờ hoa, rượu, tranh, rồi đồ ăn la liệt để làm tiệc cưới. Tiệc cưới trong vườn luôn là niềm mơ ước từ xưa của mẹ và mẹ đã làm nó trong cái vườn nhỏ này. Cái vườn nhỏ bé chỉ có vài luống hoa, luống dâu, hai ba cái ghế, một cái bếp nướng và những cây cao ơi là cao. Mùa đông cây khẳng khiu nhìn từ cửa sổ là thấy hết vườn, mùa hè cây mọc um tùm nhìn mãi chẳng ra khu vườn. Khi đó mới chuyển nhà tới tìm mãi không thấy vườn nên gọi là khu vườn bí mật. Nếu hồi đó chuyển nhà vào mùa xuân thì đã gọi nó là khu vườn ma thuật. Bởi khi xuân về, những cây cao mọc lá non xanh mượt mà, xinh đẹp vô cùng. Có lẽ lá non là thứ đẹp đẽ nhất trần đời, còn đẹp và tươi hơn cả hoa nữa. Lá non cũng như trẻ con vậy xinh xắn, tràn trề, cần được cưng nựng.

Mẹ con thơ thẩn ở vườn 1 lúc rồi đi siêu thị. Trưa con vừa ăn vừa vứt đồ đầy nhà. Mẹ mệt mỏi quắp con lại vào giường, cho con cởi đồ, rồi hò hét trên giường. Con thích trò trùm chăn và bị thổi gió. Con cười rất nhiều. Trưa con ngủ được  1 ít, trong khi bên ngoài gió và có mưa in ít. Chiều đến, trời càng chiều càng nắng. Nắng đốt khô những con đường chỉ mới hơi ẩm. Nắng ào lên như mùa hè sắp về. Chiều cứ thế kéo dài ra miên man. Có chiều mẹ địu cho ra quảng trường ngồi. Trên đường đi, con cầm 1 miếng táo nhỏ, vừa đi vừa gặm rất dễ thương. Ra quảng trường con được xem những rạp rau củ nhiều màu và người ồ ạt đi chợ trời. Con thích thú sờ vào rau củ rồi thích thú ngồi ở bậc thang nhìn mọi người. Con cái gì cũng lạ, cái gì cũng hiếu kì. Còn cả thế giới rộng mở chờ đón con. Khi mẹ địu con về, gió thổi lộng lên, bay cả mũ cả tóc. Con cười và nói ê a, con dễ thương vô cùng. Mẹ nói chuyện và hát vài bài với con.

Càng chiều trời càng sáng. Tới khi ba gõ cửa thì trời vẫn nắng chang chang. Con ra mở cửa cùng mẹ, thi thoảng mới nở nụ cười đón ba. Con không cười mà chỉ nhoài cả người về phía ba. Ba trông con, mẹ nấu cơm tiếp. Cả nhà ngồi ăn, con lại phá. Con bị lôi đi tắm với cá và vịt nhựa. Con nhoài người ra chơi và vỗ nước. Con được lau khô, sấy tóc rồi ti mẹ và nằm khò. Con nằm nhỏ xíu giữa đống chăn. Cái xương sống của con nhô ra dưới lớp áo. Mẹ thấy thương con vô cùng. Cả ngày con chỉ quẩn quanh trong tổ, với mẹ. Con đi ngủ mẹ mới thấy một ngày đã trôi qua và mẹ chưa làm được gì cho con hết. Mẹ chỉ chỉ cho con cây cherry nở hoa. Từ cửa sổ con cũng thấy, ở dưới vườn con cũng thấy. Hoa cây cherry đang nở hoa trắng ngập Paris cùng hoa mơ, hoa mận, hoa mộc lan.

Con ạ, mùa xuân về rồi.

Posted in Cafe sáng, Cho con | Leave a comment

Đừng phán xét những người mẹ

tinh-me-con-2

Nếu người ta hỏi làm mẹ ở đâu là khổ nhất.

Chắc tôi nói Việt Nam.

Tại sao làm mẹ ở VN lại khổ? khổ vì luôn nơm nớp sợ con bị bắt cóc, sợ con bị bắt nạt, sợ con bị ngộ độc thực phẩm, sợ con bị nhiễm độc đồ chơi, sợ con bị lạm dụng, sợ con bị tai nạn giao thông, sợ con bị phản ứng vaccine rởm, v..v 100 nghìn thứ sợ. Tôi cứ hở miệng nói sẽ về VN sống, mọi người lại qươ tay đứng về, vì con thì đừng về. Vậy đó, vì con thì đừng về, vì bố mẹ thì đừng ở lại. Tôi thì còn quá ngớ ngẩn và lạc quan kiểu người sống được thì ta sống được nên nhiều khi không lường hết những nỗi sợ tràn lan trên báo kia. Thế mà nghĩ về VN, tôi vẫn sợ, tôi sợ thứ khác vô hình hữu ngôn. Tôi sợ sự phán xét.

Sinh ra một đứa con là một điều thần kì. Nếu sinh ra được con khỏe mạnh không sao, nếu con yếu ớt hoặc có dị tật, người ta sẽ nói do mẹ nó đã không biết kiêng, không ăn thực phẩm lành mạnh, hoặc kinh dị hơn là ăn ở không tốt. Người mẹ chịu chưa hết cú shock vượt cạn thì bị ngay một cú sốc khác khó vượt hơn nhiều, đó là miệng lưỡi người ta. Người ta mà, chả trách nhiệm, chả tình thương, họ nói gì chẳng được. Người ta mà, mình nghe hay không tùy mình, mình phớt lờ sao chẳng được. Cái đáng sợ là người thân, người nhà, vì thân quá, thương quá nên thành ra xét nét quá.

Em bé sơ sinh còi, mẹ bị nói là sữa nóng. Em bé ăn dặm còi, mẹ bị nói là không biết chăm con. Con bỏ ăn, mẹ bị chê là nấu dở. Con ti ít bị nói là sữa mẹ hết chất. Con chậm nói, mẹ bị quy kết là không biết hát kể chuyện, tâm sự với con. Con chậm lẫy, mẹ bị nói là không cho con đủ vitamin D. Con chậm bò là do mẹ không biết cách hướng dẫn. Con chậm đi là do mẹ không nâng đỡ. Còn con mà đi nhanh thì mẹ lại quá hấp tấp để con đi sớm, con yếu xương sẽ vòng kiềng, mặc váy không được. Con nhai kém, rõ ràng là vì mẹ bắt ăn xay nhiều, nhưng nếu cho con ăn thô vội thì là mẹ mìn chứ còn gì nữa. Con chưa răng nhai sao được mà cho con ăn, nó hóc, nó nghẹn, nó bỏ ăn, nó đói, nó còi, thương nó.

Tại sao không ai nghĩ đơn giản hơn? Con còi vì con lười ti. Con còi vì con lười ăn, con nghịch, con ham chơi. Con bỏ ăn không vì mẹ nấu dở mà con tự nhiên hôm nay chán món đó rồi. Con chậm nói vì lúc đó con bận phát triển kĩ năng khác như đi như chạy. Con chậm lẫy vì con yếu cổ mà đầu lại phát triển hơi quá. Con chưa bò giỏi vì cơ bụng con chưa đủ gồng. Con chưa đi vì chân con chưa vững, con sợ ngã. Con đi vội vì con thích thế. Người ta lớn, người ta đu bàn đứng dậy sáng lòa, rồi người ta bước đi hiên ngang, đó là cái quyền của người ta, sao ba mẹ lại ép ngồi. Con nhai kém là vì con lười, nuốt ực cho nhanh, còn con đòi nhai sớm vì con thích vậy. Người ta lớn rồi, cái hàm nó chắc rồi thì nhai, cần gì răng, cứ thử cho ngón tay vào xem, người ta nghiến ra nát bằng cái hàm lợi không là lợi.

Em bé là do mình sinh ra nhưng tính cách của nó là do nó tự tạo. Nó cũng là một cá thể riêng biệt, phát triển tính cách rất đàng hoàng và sắc nét từ bé. Không phải vì con mới vài tháng tuổi là con không biết gì. Ngược lại, con biết rất nhiều và con có quyền quyết định xem hôm nay ăn hay không ăn, chơi hay không chơi, đi hay bò, ngủ hay không ngủ. Có ngày con tự nhiên chẳng thích ăn gì hay  làm gì cả vì con hâm đơ hoặc rơi vào tuần Wonder week. Ba mẹ con tôn trọng con, sao người ta không tôn trọng ba mẹ.

Tại sao cái gì cũng là lỗi của người mẹ? Tất nhiên người mẹ sẽ không hỏi sao không đổ lỗi cho cả ba nó? vì người mẹ biết mình đang bị án oan, sao còn bắt người khác chịu cùng. Người mẹ trong 6 tháng đầu đời sẽ dành gần như 22/24h cho con, 2h còn lại hoặc dọn dẹp nhà hoặc ưỡn ẹo vặn người cho đỡ đau lưng. Dường như sự tận tụy ấy là chưa đủ. Người mẹ sau 6 tháng có thể đi làm, thấy người nhẹ tênh vì đẩy được bao phần trách nhiệm và mệt mỏi cho người khác. Người mẹ sau 6 tháng có thể ở nhà vẫn dành 22/24h chăm con và bị lên án cho những cái u đầu hay xước mắt. Tòa án lương tâm của người mẹ mỗi đêm lại dấy lên khi thấy một vết đỏ trên tay con hay vết thâm ở chân. Người mẹ ôm con ngồi khóc, một giọt nước mắt thương con, một giọt nước mắt sợ hãi bị phát giác.

Áp lực của người lớn tuổi giống như túi ép chân không, người mẹ bị nhốt tới ngạt thở. Người mẹ mệt mỏi quên cả tình thương, chỉ còn nhớ trách nhiệm. Nhiều người mẹ sợ hãi mà không còn sự thành thật, họ giấu những điều không hay và chỉ khoe những điều kì vọng. Người lớn tuổi lười bận tâm tới cảm xúc người mẹ, họ chỉ quan tâm tới đứa nhỏ yếu thế cần bảo vệ – đứa nhỏ mà họ dành cho tình thương nhiều vô vàn. Họ la mắng mà quên mất điều: mẹ mới là người thương con nhất. Họ quên mất rằng mình từng là người mẹ có con nhỏ, ngơ ngác trước bao điều mới, mắc phải những sai lầm, luôn áy náy vì mình chưa đủ tốt với con, luôn tìm hiểu để nuôi con được đúng đắn nhất, luôn lo lắng cuống cuồng trước những triệu chứng nhỏ nhặt, luôn khóc trước cả con khi thấy con vấp té, luôn thương con hết mình và hơn bản thân mình. Lâu quá, họ quên rồi, quên thật rồi, là do tuổi già hay do cách nghĩ mình lớn tuổi, mình thông thái, cách nuôi con của mình là đúng nhất, mình cần phải định hướng, chấn chỉnh, áp đặt.

Có khó không khi nói những lời động viên? Có khó không khi giảm bớt những phán xét? Người mẹ, họ chỉ muốn thương con, chăm con bằng hết tình yêu thương của mình. Đừng đổ thêm những áp lực.

Posted in Cafe sáng | Leave a comment

Zaanse schans – ngôi làng hoa thủy tiên

“Thật kì quặc khi tới một đất nước chỉ vì cái công viên”

Anh chồng tôi nói vậy khi nghe mọi người rủ qua Hà Lan ngắm tulip Keukenhof. Kể ra nghe cũng vô lý thật. Tuy nhiên hầu như ai tới rồi cũng không hề tiếc công lặn lội, thậm chí còn vui mừng khi mình đã bắt kịp mùa hoa. Tôi cũng thế bởi không chỉ  bởi Keukenhof mà ngôi làng nhỏ Zaanse schans, ngôi làng như trong truyện có thể đánh gục bất kì cô gái mơ mộng nào.

DSC_0518

Zaanse Schans ở khá gần Amsterdam, đi tàu tầm 1h là tới. Tôi tới thăm nơi này đã 7 năm trước, lâu quá tới nỗi giờ không nhớ chắc mình đi bus hay tàu để đến. Hôm đó anh Dũng từ Copenagen xuống dẫn nguyên phái đoàn các em gái mộng mơ gồm em Giang từ Copen, em Mai từ Pháp, và em Nga bê tha từ Bỉ qua. Cuộc hội ngộ ngàn năm mới có 1 lần mà giờ thì chắc không bao giờ có thể làm được nữa, bởi cả 2 chị Giang Mai đều đã về VN, a Dũng thì vẫn ở Copen, và Nga bê tha giờ đã có con cắp nách. Chắc thi thoảng mọi người nhìn lại ảnh cũ và sẽ nói “Ái chà, hồi đấy chúng mình trẻ và vui thế”. Kể ra bây giờ chũng mình vẫn trẻ vẫn vui, cơ mà hồi tưởng thì vẫn dễ tới những lầm tưởng như thế.  Quay lại chuyện ngày xưa, phái đoàn đổ bộ xuống ngôi làng yên bình vào một ngày tháng 4 nhiều mây, nhiều gió đặc sản Hà Lan nhưng có nắng.

Trời hôm đó đương nhiên là lạnh, nhất là lúc kéo nhau đi qua sông để vào làng thì ai cũng run cầm cập, thấy chân không muốn bước. Vậy mà chỉ khi nhìn thấy những ngôi nhà xanh lá hiện lên thì ai cũng háo hức nhảy nhót. Đặc trưng ở đây là nhà màu xanh lá đậm thật đậm với mái ngói đỏ và đường viên đen. Sự chơi màu sắc này quá táo bạo và ấn tượng. Một ngôi làng yên bình như vậy mà nhà cửa không hồng cam như Venice, không xanh trắng như Hy Lạp mà xanh đen. Tôi thích mê, sau này khi là sách cho con về đường phố, tôi phải làm ngay ngôi nhà Zaanse Schans vào để con biết có một loại nhà xinh đẹp mà gân cốt như thế.

24959_1446462680178_3576836_n

Ngôi làng này làm cho tôi có cảm giác nó sinh ra chỉ để cho du lịch. Từ màu sắc nhà ấn tượng, những nơi bán guốc gỗ, nhà sản xuất phô mai, mấy con bò sạch sẽ, những cối xay gió hiên ngang tới cách bài trí làng đều rất giống mô hình đồ chơi. Đó là một sự sắp xếp đẹp đẽ và quy củ trên diện rộng. Ngôi làng như cổ tích, như đồ chơi, như đồ giả vì tôi cá là cả 20 năm sau nó vẫn đẹp nguyên thế, vậy mà nét thanh bình của nó vẫn khiến người ta mê. Như Venice vậy, thật hội chợ phù hoa, phù du, phù phiếm, mà ai đến đó cũng nao lòng. Những cái đẹp không thật nhưng hợp tâm lý, hợp ý người, dễ gây tâm trạng đều làm người ta xao xuyến. Zaanse Schans dĩ nhiên rồi, gây thương nhớ cho bao nhiêu cô gái nhất là những người bay bổng và nhiều thổn thức.

DSC_0487

Zaanse Schans, tôi nghĩ đó phải được gọi là ngôi làng của tháng 4. Bởi tháng 4, bên những dòng kênh nhỏ, dọc theo con nước,dưới bóng liễu rủ hoặc những cây cầu cong,   thật nhiều hoa thủy tiên vàng đua nhau nở. Theo truyện kể thì có chàng trai vì quá yêu bản thân nên bị biến thành loài hoa mọc ở mép nước, để cả đời có thể tự ngắm mình. Loài hoa ấy ở Hà Lan không chỉ biết yêu bản thân mình mà còn biết làm sáng rực cả bầu trời vốn luôn âm u ù lì của xứ cối xay gió. Màu vàng tươi mới tạo niềm hứng khởi cho mùa xuân tràn về. Mấy hôm nay ở Metro Paris, tôi thấy họ dán những poster cho dự án Une jonquille pour Cuire với biểu tượng là đóa Thủy tiên vàng nhằm kêu gọi chia sẻ giúp đỡ các bệnh nhân ung thư. Tại sao lại là hoa thủy tiên? Bởi màu vàng là màu của hy vọng tươi sáng, hay bởi vì hoa thủy tiên là đại diện của sự yêu thương bản thân đó cũng là thông điệp dành cho các bệnh nhân ung thư – hãy yêu bản thân mình và chăm sóc nó, đừng vội bỏ cuộc vì căn bệnh này? Tôi không biết đâu là ý nghĩa thực sự sau lời kêiu gọi đó, nhưng từ khi đọc nó lại càng thấy thích loài hoa này hơn. Nghĩ về hoa thủy tiên lại nhớ về Zaanse Schans, nằm yên ắng bên dòng kênh những ngôi nhà xanh và đám hoa vàng rực.

DSC_0495

 

 

Posted in Chạm cối xay gió, Du mục | Leave a comment