Chuyện hài hay chồng và 4 cái sinh nhật

1479530_10151821986567007_1798843439_n

Thế là một năm nữa lại tới và mình đã sang tuổi 29 cách đây vài ngày, với cái thiếp của ông chồng nhái theo bài Một điều là mãi mãi của Rose wood “Người yêu ơi, đừng già nhé em”. Thật đau lòng, em vẫn già anh ơi.

Nhân dịp mình đang ốm ngấp nghé 10 ngày, đầu óc mụ mị, kém minh mẫn, mình xin kể vài mẩu chuyện tốt về ông chồng và những lần sinh nhật.

Lần sn đầu tiên, lúc này làm lâm tặc đi cưa gái nên rất đầu tư tâm huyết. Anh nghĩ phải làm cái gì thật hoành tráng như là cái bánh sinh nhật cầu vồng. Bánh không phải là vẽ hình cầu vồng đâu nhé mà được kiến tạo bởi 7 tầng bánh gateau xanh đỏ tím vàng. Để làm được bánh thì được nhiên anh phải pha màu vào bột và nướng 7 lớp bạt bánh. Tuy nhiên màu ở Carrefour thì chỉ có đỏ, xanh da trời và vàng nên anh phải pha chế công phu. Xanh lá thì xanh da trời và vàng, tím thì xanh và đỏ, cam thì đỏ và vàng, nâu thì có socola, đó nghe qua thì cũng đủ màu nhưng mà khi nướng xong thì hầu như không nhận ra màu nào với màu nào cả. Anh đã dành nguyên buổi chiều tới đêm khuya để nướng xong 7 cái bạt bánh, đánh kem bằng tay rồi trét vào giữa, hì hụi hì hụi tới 2h sáng. Cái bánh làm từ 1kg đường, 1 kg bột mì, 10 quả trứng, 500g bơ, 500g kem tươi, nên to cỡ cái mâm và nặng đáng kể. Khi anh mang tới tặng, còn để trong hộp PS 4 làm dân tình KTX xôn xao tưởng mình được tặng bộ chơi game.

Cái bánh công phu là thế mà mình chỉ ăn được 1/8 thì ngắc ngoải, thêm thằng em phu, hàng xóm giúp mới hết. Con bạn cùng phòng thậm chí không dám ăn vì anh làm từ i kem chua mà nó cứ đinh ninh là hỏng. Mình thì dù thế nào cũng xúc động lắm. Thấy mình vui mừng, anh bảo ” Từ giờ anh không bao giờ làm nữa, cực chết mẹ”. Nhất là sau khi anh chứng kiến mình làm bánh sn cho e trai mất có 1h đồng hồ thì anh càng khẳng định chắc nịch.

Đến sn sau, lúc nào đã là đương kim bạn trai, anh lại nghĩ có lẽ nên làm bánh tiếp mới thể hiện hết tấm chân tình. Lần này anh khôn ngoan hơn, đi mua cái bánh gateau hình chữ nhật ở siêu thị, rồi anh mua kem trét lên làm thành cái xe ô tô màu hồng. Anh mua socola M&M về đổ vào thùng xe giả làm shit, vậy là mình có cái bánh sn hình xe chở rác. Xe chở rác mà cute bà cố, mình mê tơi. Anh còn dành 1 buổi chiều đi siêu thị mua gà về làm món gà lopipop ăn cùng sốt Cranberry. Món đó anh nấu mất 4 tiếng, còn chị em mình ăn mất 5 phút. Ăn xong hai đứa còn hỏi “Món chính đâu?”, anh mới thẫn thờ “Hết rồi, có thể thôi”.

Sn tiếp theo, lúc nào đã là chồng mới cưới. Mình chửa nên nằm nhà cả ngày. Anh không có thời gian để làm bánh trái gì nên quyết đi mua bánh. Anh kêu thằng em mình về nhà sớm để mở cửa cho anh lẻn vào đốt nến, nhưng như mọi khi thằng em kêu “Em bận mie, không về sớm được”. Kế hoạch đổ bể. Anh mới tìm phương án khác, tác chiến 1 mình. Anh giả làm người đưa đồ, gọi điện thoại lên phòng, kêu mình xuống lấy hàng. Mình tai nghễnh ngãng lại dốt tiếng pháp, nghe mà không nhận ra chồng nên dù hơi nghi nghi vẫn lết bụng xuống. Theo KH của anh thì mình sẽ phải đi ra cửa trước lấy hàng, anh sẽ vòng cửa sau nhà, rồi chạy lên phòng. Theo suy nghĩ của a thì mình như mọi khi sẽ để cửa mở mà chạy xuống. Ai dè hôm đó mình khóa cửa mới đi, đã thế đi tới cửa trước, bỗng thấy có ánh đèn ở cửa sau thì mình hốt. Dù sợ hãi nhưng khi nhìn thấy mái đầu xoăn xoăn thì mình trấn tĩnh ngay, hắng giọng “Phong à, vào đi”. Mình rất cool đi ngay lên nhà, không thèm nhào tới ôm hôn chồng. Mình đã vào nhà còn đi thẳng vào bếp, lo cho cái lò nướng chưa tắt. Mình đang loay hoay thì thấy đèn tắt ngóm. Mình bực mình”Sao anh tắt điện”, rồi ễnh bụng đi ra quát. Ai ngờ anh từ toilet đi ra với cái bánh sáng lung linh. Thế là anh hoàn thành tâm nguyện làm SN bất ngờ cho mình. Còn mình thì chỉ nhớ nhất chuyện: Cái bánh được đốt nến trong toilet.

Năm nay, anh đã là ba của con mình (xin lỗi tiến độ thay đổi danh xưng của anh hơi chóng mặt. Nhà mình quen di TGV nên thế). Sáng mình tỉnh dậy chả thấy ai chúc chiếc gì, cũng có tí tím lòng. Con nhóc con như mọi khi ngủ dậy là phởn, nhìn mẹ rồi cười mê hoặc,mẹ tan chảy, tưởng như nụ cười này dành cho SN tuổi 29. Xong rồi em ị cho mẹ 1 bãi, mẹ đê mê luôn. Sau 2 ngày không ị, em đã hoạt động bình thường, không vui sao được. Mẹ quanh quẩn với em cả sáng trong khi ba em đi chợ. Ba đi chợ gì mà mất cả 2h thì mẹ cũng sinh nghi nhưng mà nghĩ chắc tại tối nay gọi vợ chồng con bạn thân qua ăn nên đi mua đồ lâu chút. Chiều ba nằng nặc đòi đi shopping để mua quà cho vợ, mẹ cũng phấn khởi. Thế nhưng sau 2h lượn hàng quán thì chỉ có ba được lợi mấy cái áo, còn mẹ và Lucie thì chả có gì ngoài cái mệt. Ba người lết về nhà mệt mỏi, mình còn nghĩ sao kịp nấu nồi bún ngan đãi bạn đây. Ai ngờ vừa mở cửa vào, bỗng người từ đâu túa ra. Vợ chồng bạn đã đứng đó thổi kèn đánh trống, anh bạn khác đang châm nến ngôi sao. Lucie mê tơi cái nến cứ nhấp nháy đó. Anh chồng bảo: Anh không muốn em già đi nên không mua nến số đâu. Bánh sn thì anh mua từ tối trước, anh phải lên cửa tiệm nổi tiếng trong quận 5 mua cho bẳng được. Chỉ vì 1 lần đi qua đó thấy người xếp hàng mua mình cứ tò mò không hiểu cái đặc sản của hàng đó có gì ngon. Thế đấy, thế là đáng lẽ sn tuổi 29 chỉ êm đềm trướng phủ màn che, thì mình có đông đủ chồng con, bạn bè vây quanh. Bạn mình bảo số nổi tiếng rồi, có tránh cũng không được.

Tuổi tác cũng vậy có tránh cũng không được, vậy nên phải mỉm cười đón chào nó thôi. Hi vọng mẹ đủ sức khỏe để chăm Lucie và đẻ 1 đàn em cho con chơi. Hehe đùa thôi, năm nay sẽ cực kì vất vả khó khăn nên ông chồng thân yêu ơi hãy cùng cố gắng nhé. Em thương anh nhiều, nhiều như sắc đẹp của con vậy (Lucie chính là định dạng vật chất của tình yêu bao la đó), hehe.

Chúc mừng năm mới mọi người

 

P/s: cả nhà mình sắp về VN ăn Tết 1 tháng và cái blog này sẽ bị hoang tàn trong 1 tháng sắp tới :D

 

 

Posted in Cafe sáng | Leave a comment

Berlin – nỗi nhọc nhằn của người Do Thái

Cách đây 2 tháng thằng em trai của tôi lên đường qua Đức học master. Khi chia tay, chồng tôi hẹn với thằng em vợ “Hẹn gặp ở Berlin nhé”, rồi nào là “Berlin phải đi chứ”, “Đi xem nước Đức thế nào”. Chỉ vì có thời rảnh rỗi, ảnh ham hố học tí tiếng Đức rồi mơ về 1 nước Đức khổng lồ nên cứ ham hố muốn đi. Đôi lần ảnh với thằng em hỏi tôi “Sao đi đủ nước rồi mà Berlin lại không đi”. Tôi bảo tôi có định kiến về nước Đức thô kệch, xe tăng bọc thép nên không khoái đi lắm. Tôi đã trì hoãn bao nhiêu lần để không đặt chân tới cái thủ đô xám xịt ấy thế mà lần này vì chồng vì em thì cũng quyết một phen.

Thế nhưng tới tận ngày đi, tôi vẫn tự hỏi có nên đi hay không. Lòng giờ không chỉ luẩn quẩn việc Berlin ủ dột thế nào mà còn việc liệu con có trụ được cái lạnh phương Bắc không? Thậm chí buổi chiểu ngày hôm trước tôi còn buồn tới phát khóc vì nghĩ liệu mình có quá ích kỉ với con. Con mới 6 tháng mà đã bắt con lăn lóc trên những con đường. Chồng liền an ủi “Thôi, tới nước này thì phải đi thôi”. Cả hai chúng tôi cùng nhìn nhau nghi ngại. Đôi mắt ám màu lo lắng vì một hành trình mệt mỏi được nhìn thấy trước. Lucie thì vẫn chẳng biết gì, em vẫn vui cười, ti và ngủ rất ngoan trong 1.5h  máy bay.

Thành phố của anh chàng Ampelmann chào đón em với khí hậu ấm áp bất ngờ. Dù trời có hơi xám, hơi mưa, nhưng nhiệt độ còn cao hơn ở Paris nữa. Sau khi bị choáng ngợp với cái thang máy to như phòng khách ở sân bay Tegel, xe bus vào thành phố cứ 5ph 1 chuyến, những chung cư xấu thô kệch khắp nơi, cây trơ trụ lá, sự náo nhiệt của người trên đường, thì cả 3 cũng đã tới được nơi trọ. Lucie đã ngủ ngon lành trên xe bus và giờ thì chúng tôi phải đi kiếm thức ăn cho em và ba mẹ em. Lúc vừa xuống bus tôi đã tia thấy tiệm Curry 360 trước Zoologist garden station với cả dãy dài người xếp hàng. Mũi thơm hấp dẫn lôi chúng tôi vào, chỉ 5 phút sau, cũng giống như cả chục người Đức đang nhộn nhạo xung quanh, mỗi đứa đứng chén một suất xúc xích curry với khoai tây chiên và cocacola. Lucie được ba địu trước ngực, vừa lấy tay với đĩa xúc xích vừa măm măm mới carot trắng. Lần đầu được ăn đồ Hipp em rất vui vẻ và hợp tác. Thậm chí em còn hào hứng nhìn ngó các gian hàng đồ chơi, cây thông noel, và những gian đồ ăn màu sắc khi chúng tôi ghé vào một chợ Noel gần đó.

DSCF3557

Chợ Noel này được trang hoàng rất nhiều cây thông lấp lánh, các gian hàng đều bằng gỗ cà có mái che đàng hoàng như những ngôi nhà nhỏ, tạo cảm giác rất thân thiện, chứ không thương mại như ở Paris. Chợ Noel ở Đức khác ở Pháp là không có mùi vin chaud thơm lừng, mà thay vào đó là mùi xúc xích nướng và khoai tây chiên ở khắp nơi. Anh chàng bán khoai tây còn dễ thương mời tôi thử vị trước khi mua. Chúng tôi chọn vị hành rồi nhâm nhi dạo quanh khắp các gian hàng. Lucie lúc này đã nghiêng đầu sang ngủ ngon lành. Ở đây chủ yếu là bán đồ ăn, hạt hẻ nướng, bánh khoai tây rán, langos, kebab cá hồi, hay những chảo nấm to đùng nghi ngút khói. Tất cả đều làm tôi tò mò muốn thử. Tối hôm sau tôi đã quay lại và thỏa mãn bản thân khi lót dạ với bánh langos và bữa tối là hot dog xúc xích ớt siêu cay cùng một hũ nấm thơm mềm. Langos là một loại bánh chiên phồng, như bánh tiêu nhưng lại được phủ lên ít sốt chua, cải bắp chua, phô mai và salami hoặc thịt nguội tùy chọn.  Khi ăn có thể rắc tiêu hoặc tabacos chua cay. Món này ăn vừa lạ miệng vừa gợi nhớ vị bánh rán quê nhà. Tôi thích nó hơn là thứ thức uống Hot angel làm từ trứng đánh với rượu nóng. Hot angel vừa ngọt vừa nặng cồn nên uống rất nhanh nóng người và quay cuồng đầu óc. Khi bị lạnh ở Postdom, tôi đã uống Hot angel theo lời gợi ý của người đứng cạnh. Kết quả là tôi bị mòng mòng 1 lúc và dạ dày thì kêu gào liên tục.

DSCF3411

2 ngày liên tục ở Berlin, chúng tôi bám dính lấy quán curry 36 – thứ đại diện cho thành phố hết sức công nghiệp. Mặc dù đồ ăn nhanh ở Berlin ở khắp nơi, nhưng không hiểu sao chồng tôi cứ mê mệt thứ xúc xích ở đây. Đến tận khi em trai tôi bảo: anh tới canteen trường em mà ăn, y chang mà giá 1 nửa thì chồng tôi mới từ bỏ hẳn. Chúng tôi đi vào nhà hàng ồn ào ầm ĩ tên Hofbrau để uống bia đen và thử món chân giò trứ danh. Hofbrau ầm ĩ tới mức tôi tưởng như đi vào quán nhậu VN. Hàng trăm bàn ăn lớn, hàng trăm khách nói chuyện huyên náo, trong tiếng nhạc rộn ràng của ban nhạc trên sân khấu, các em phục vụ mặc đồ truyền thống với áo bó ngực, người ra người vào tấp nập, thật lý tưởng để đánh bạt tiếng kêu gào của Lucie. Thế mà em lại chẳng kêu la gì, em rất ngoan, ăn ngon lành hũ thức ăn của mình rồi còn đòi gặm bánh mì của mẹ và với cốc bia của ba. Chất Đức hiện lên rõ nét ở đây, ở Pháp có lẽ chẳng bao giờ kiếm nổi một nhà hàng rộn rạo như vậy.

DSCF4051 DSCF4069

Cảm giác về một nước Đức công nghiệp, vội vã, ồn ào, to lớn, khuếch trương, xe tăng bọc thép thực sự được minh chứng bởi vỉa hè lớn, đường to, thức ăn nhanh và con người vạm vỡ. Thật buồn khi phải nói tôi thích sự nhẹ nhàng bay bổng của nước Pháp hơn. Cổng Brandenburg nổi tiếng không diễm lệ như Khải Hoàn Môn. Tòa nhà chính phủ với mái vòm kính Reichstag được thiết kế mới bởi Norman Forster với khái niệm tạo kết nối mới cũ và tạo hình con phượng hoàng đốt cháy mình hồi sinh cũng không làm tôi choáng ngợp được. Bức tường Berlin được tô vẽ bởi muôn ngàn nghệ sĩ cũng chỉ khiến tôi à ô đôi chút bởi vài bức vẽ ấn tượng, cũng giống như Peace Wall ở Belfast. Có lẽ cái bóng quá lớn của lịch sử đã lấn át sự hiện diện nhỏ nhoi của bức tường trong hiện tại. Sự thất vọng có lẽ đến một phần bởi sự heo hút lạnh lẽo khi chúng tôi tới đó và Lucie thì khóc quấy không ưng ý.

DSCF3602 DSCF3674 DSCF3678

Thứ duy nhất khiến tôi có lại cảm tình với Berlin là người Do Thái. Câu chuyện bi thảm của họ làm cả thế giới xót thương. Họ đẹp, họ giỏi, họ chịu nhiều đau khổ. Jewish Holocaust memorial với sự sắp xếp của hơn 2000 khối bê tông cao thấp trên nền đất nhấp nhô là cái nghĩa địa giả cho những cái chết tang thương của một thời kì ai cũng muốn quên. Thằng em tôi giải thích về ông KTS Peter Eisenman và sự sáng tạo của ông ấy về các mô hình kiến trúc. Lại một ông trùm có tầm ảnh hưởng tới toàn ngành. Chúng tôi đi vào đó như vào mê cung. Chúng tôi lạc giữa rừng hình khối để cảm nhận được sự lạc lối của người Do Thái. Họ lạc lối trong xã hội Đức, mãi vẫn không tìm cho mình được chốn nương thân. Đó cũng là ý tưởng của Daniel Libeskind khi cho xây dựng các bậc cầu thang siêu dài ở đường Continuity ở Bảo tàng Do Thái.

DSCF3916 DSCF3584

Con đường tới với quê hương của người Do Thái sao mà nhọc nhằn quá. Chúng tôi leo tới mệt mỏi mới đi hết được Axes of Continuity. Ở con đường này có các phòng trưng bày cuộc sống thường nhật, những con người nổi tiếng, những câu chuyện gia đình, sự lấn trốn hay bi kịch thảm sát của người Do Thái. Thế nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian để xem hết, để xem hết chắc phải mất cả ngày. Chúng tôi chỉ bị ấn tương mạnh bởi căn phòng Void, một căn phòng trống trơn không có gì cả, thể hiện sự vắng mặt của người Do Thái trong xã hội Đức. Ở cuối căn phòng là một căn phòng nhỏ- The Voids, có trần thật cao, dưới sàn là muôn ngàn khuôn mặt được đúc bằng sắt, khi người ta đi lên sẽ phát ra những tiếng kêu thét lanh lảnh. Sự kêu than của người Do Thái hiện hữu trong từng bước chân người thường. Đó quả là một ý tưởng đơn giản mà lay động. Tôi nghe thấy tiếng kêu khóc ấy thấm tận tâm can.

DSCF4135

Một căn phòng khác ở cuối Axes of Holocaust cũng làm tôi ghê rợn. Đó là một căn phòng kín bưng, trần cao thật cao, chỉ có bóng tối bao trùm. Khi vào đó bạn không thể thấy gì hết ngoài nỗi sợ. Chồng tôi bảo đó là lòa hỏa thiêu. Những người Do Thái xếp hàng dài, không sức sống, họ từ từ đi vào phòng, từng người từng người, và khói bay lên. Tôi rùng mình ớn lạnh. Ở cuối Axes of Exile, một khu rừng được dựng lên bởi các khối bê tông và olive trồng trên đỉnh khối mang lại chút hi vọng cho họ, cho tôi. Người Do Thái luôn sống với những hi vọng nhỏ nhoi, y như những tia nắng le lói từ những khe cửa của bảo tàng. Cái bảo tàng với hình thù zic zac kì quái cư  ngụ quá nhiều ẩn ý. Bạn có thể biết, có thể không, nhưng bạn chắc chắn cảm nhận được rõ ràng nỗi thống khổ của người Do Thái khi bước chân vào đó.

Berlin, có lẽ tôi sẽ không bao giờ quay lại, mặc dù mấy ngày ở đó rất vui vì gặp được em và bạn. Nhưng có quá nhiều đau thương trong quá khứ và thất vọng ở hiện tại, tôi không thấm hết được.

Posted in Du mục, Ngỡ ngàng Deutschland | Leave a comment

Les Carroz – cuộc dạo tuyết sau cùng

Lại một noel nữa, Paris đã lạnh mà vẫn không có tuyết. Thậm chí hai ba ngày trước trời còn nắng xanh trong, còn đêm 25 đang có trăng rằm sáng.

Năm nay nhà tôi không đi trượt tuyết nữa, vì trượt mãi cũng chỉ trượt máng là giỏi :)). Năm nay vợ chồng bế con sang Đức thăm thằng cậu, cũng có nhiều chuyện để kể lắm, nhưng trước hết là kể chuyện năm ngoái đã. Sau sinh, trí nhớ của tôi kém tột độ, sợ rằng mình sắp có cái lỗ hổng kí ức rồi, nên phải vun vén viết cho hết ngay khi còn có thể. Có tin được không, hồi trí nhớ thần kì của tôi còn hoạt động từ bạn bè tới em giai, có chuyện gì là bậu xậu vào kể cho nghe, để mai này tôi nhắc lại cho nhớ. Một lũ cơ hôi sắp không còn cơ hội được nữa. Thế chúng ta cùng ôn chuyện năm cũ nhé. Kí ức ấy mà, đã là kí ức thì chỉ thấy đẹp thôi.

Năm ngoái khi đó tôi có bầu tầm 2 tháng, tự nhủ với lòng nên nằm nhà nhưng sau lại nghĩ năm sau sinh con thì chỉ có Noel hộ gia đình. Thôi thì làm chuyến cuối đi chơi với anh em. Thế là lại hô hào đi trượt tuyết, tất nhiên anh em bạn bè lo ó con này điên, cơ mà sau biết bầu chỉ lo hậu cần và ngắm tuyết là chính thì anh em cũng hào hứng lắm. Mới đầu chỉ có 6 rồi lên 7, sau chốt lại ở số đẹp 13. Dù đã đi trượt tuyết 2 lần nhưng lần nào đi tìm nơi trượt cũng là cả 1 vấn đề gian nan để tìm được nơi ngon bổ rẻ. Sau mấy lần không lên được Alps, lần này các bạn phải đến đó, và anh chồng thậm chí còn tìm được một nơi hỉ ho cò gáy có tên rất kì quặc Sixt Fer a Cheval, nhưng vì không tìm được nhà trọ lớn nên đành chuyển qua Les carroz cách đó không xa.

IMGP3041

Cái nhà trọ ấy, kinh dị lắm. Bọn tôi thuê nguyên tầng của một căn nhà mà nhìn ngoài đã khiếp hãi bởi cái màu nâu đen với nhiều hình nhân đáng sợ. Khi vào bên trong nhìn cũng nhỏ nhắn xinh xắn, thậm chí hài hước, khi mà cái ông ra mở cửa mặc bộ đồ tắm với bộ râu hoành tráng dài tới bụng. Sau này thì cả lũ mới biết ông để râu vậy để làm ông già noel cho hội chợ mỗi năm. Khi mà tầng trên không đủ sức chứa thì ông mời xuống phòng ở tầng dưới, ở cùng vợ chồng ông. Tôi không dám xuống như nghe các anh giai kể lại thì cái phòng ngủ bé nhỏ ấy toàn hình nộm, búp bê, còn phòng khách thì toàn đông vật nhồi bông, khiếp đảm lắm. Mấy đứa bị cử xuống ngủ dưới đó toàn vào phòng ngủ 1 mạch tới sáng, không dám  thức dậy giữa chừng kẻo phải nhin thấy mấy con Anabelle, chứ đừng nói tới ho he đi tiểu đêm. Tụi tôi ngủ tầng trên, có nằm đất, nằm ghế chật chội 1 tí nhưng ngủ trong ấm no hạnh phúc. À tôi nói tụi tôi là chung thế, chứ 3 cô gái và đặc biệt bà bầu thì có phòng riêng, đệm gối riêng, hoàn toàn thảnh thơi an dưỡng.

Đi tàu đêm từ Paris tới Cluses rồi đi bus tới Les Carroz tầm 11 – 12h trưa. Một nồi mì tôm to chưa từng có ăn với giò được đánh sạch bách. Khi đã êm ấm ổn định nhà cửa thì cả lũ lên đường vào trung tâm. Đường vào trung tâm làng tưởng gần mà xa vô cùng, nhất là phải đi đường vòng vèo để tránh đường ô tô. Cuộc hành quân diễn ra thông thả và vui sướng khi có thể tận hưởng những khoảng rộng bao la chỉ có lau sậy, những khoảng mát vô cùng dưới tán cây, những cánh đồng tuyết băng phủ nhẹ, những con đường dốc trơn, và cả một cánh rừng. Ngày đầu đi được xa như vậy, lại còn khuân về bao nhiêu đồ ăn thì ai cũng vui vẻ. Tối tới bếp lửa đỏ đèn, nấu ăn rôm rả, sau đó cùng nhau chơi Sói thâu đêm. Mọi người bảo bà bầu ghê gớm gì đâu, suốt ngày làm sói, đã vậy chồng mà làm sói là tóm được ngay.

 IMGP3088 IMGP3057

Sáng ngày sau, cả đoàn trai tráng hộ tống em Linh đi trượt tuyết. Tôi, em Thảo, anh Văn cũng đi cable lên ngắm người ta trượt rồi đi xuống. Tuyết ở bãi trượt năm nay còn ít, cỏ vẫn thấy nhiều, đường trượt thì dốc, mọi người có vẻ hơi thất vọng nhưng đa số đi trượt lần đầu nên vẫn háo hức. Ba anh em xuống núi, bắt bừa 1 chuyến bus tới một địa điểm randoner nằm giữa Les carroz và La Fleine, tưởng như là nơi bỏ hoang, tới cho vui, ai ngờ nó đẹp hãi hùng vậy.

IMGP3162

Ở đây tuyết bao phủ khắp nơi, chỉ có vài cây trơ trọi cùng đoàn người đi racquette lên xuống núi. Nhìn xuống phía Fleine là những ngôi nhà mái đỏ, nhìn xuống phía bên kia là rừng thông bao la phủ tuyết. Cảnh vật huy hoàng như trong truyện cổ tích. Ba anh em hào hứng làm một thằng người tuyết thật dễ thương rồi cùng hô vang “Cô nào chồng bỏ chồng chê. Làm thằng người tuyết chồng mê tới già”. Sau đó cùng nhau đi khám phá cái nơi tưởng như bỏ hoang ấy. Ba đứa lên lên xuống xuống mà không đi được lâu vì tuyết ngấm giầy. Trời ạ sao đẹp vậy. Cảm giác ngất ngây còn hơn cả ngày hôm sau đi lên đỉnh Fleine.

IMGP3215

IMGP3223

Đỉnh đó cao nhất dãy núi. Từ đó có thể thấy đỉnh Mont Blanc ở xa. Trên đó chỉ có tuyết và tuyết. Nguyên một vương quốc tuyết dày tới gần đầu gối, ai cũng muốn lặp ngụp vào. Lũ trẻ con chơi ném tuyết, chôn nhau trong tuyết, hò hét vang trời. Mấy người già già hơn, và gặp tuyết nhiều lần hơn thì đi chậm rãi nhìn các đỉnh núi tuyết phủ xa xa. Liệu có loài sinh vật nào sống được ở đó. Khi mà đi cable xuống chân núi tôi nhìn thấy những vết chân nhỏ đi thành đường dài trên sườn núi tuyết. Con vật nào mà hay quá vậy, sống được ở nơi hoang vu như thế. Con người thì chỉ thích những nơi ấm áp, mặt trời chan hòa, nắng xối xả, hoặc mưa đôi khi để thấy phố xá thay đổi, tâm tính cũng được đổi thay theo. Ở đây quanh năm suốt tháng chỉ có tuyết và lạnh, đáng sợ mà đáng chiêm ngưỡng. Đỉnh Fleine này có hàng trăm, hàng nghìn người tới thăm thú mỗi ngày, vậy mà với tôi vẫn không bằng nơi hoang vu kia.

IMGP3228

Ngày thứ 3 ở Haute-Alps, tôi rủ theo chồng, thêm em Linh, anh Trung và cả 2 đồng đội cũ đi lại. Lần này chúng tôi thuê raquette – loại đế gắn vào giầy giúp đi không bị lún vào tuyết cùng gậy để đi thăm cho được nhiều. Lần này chúng tôi đi được hết đỉnh này tới đỉnh khác, ngắm cho đã mắt cái không gian ngập tràn màu trắng. Những cánh rừng, những mái nhà, những xe cộ tí hin bên dưới, tất cả đều dưới chân chúng tôi. Tôi tí nữa thì quên mình đang là bà bầu, đi lại hồn nhiên như cây cỏ vì quá tận hưởng sự mát lạnh và tươi mới của tuyết. Sau này khi các bậc cha mẹ nhìn thấy ảnh đã tưởng tôi đi trượt tuyết và làm một trận ra trò. Nước mắt đã chảy thành hàng sau những phút giây ham chơi vô độ. Thật mừng em bé ngày đi tuyết, tối tham gia trò chơi vẫn rất hợp tác.

Đúng thế, chúng tôi là một đoàn quân hợp tác. Khi ngày 25 tới gần, 24 cả lũ đã lên kế hoạch, mỗi nhóm nhỏ 2 người phải cùng nhau nấu 1 món cho ngày giáng sinh. Tôi nấu súp gà, em Thảo làm salad, chồng và anh Văn làm xúc xích chiên mật ong, anh Cường và Châu làm trứng giáng sinh, anh Hòa và Huy làm con huitre, em Linh làm chè khúc bạch, và còn vô số món nhiều đạm khác mà tôi không nhớ nổi. Chỉ biết chúng tôi đã có cái lễ giáng sinh no đủ nhất từ trước tới giờ. Ai cũng háo hức chờ đợi mọi người thưởng thức tác phẩm của mình, rồi lại chờ đợi bạn bè bốc được quà của mình. Qùa tặng kèm theo những cái ôm nhiệt thành, vậy đấy, Noel của những kẻ không nhà đã ấm áp và nhà hơn bất kì ngôi nhà nào.

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Lus la croix haute – tuổi trẻ của chúng ta

Cứ tới gần Giáng sinh là  lòng lại nôn nao muốn đi chơi tuyết. Tại Paris ít tuyết quá mà lòng người lại hay thèm thứ mình không có. Thế là 4 Noel ở Paris thì 3 noel đi trượt tuyết nhưng vẫn chưa biết trượt chỉ biết ném giống như tuần nào cũng đi bể bơi chỉ để lội.

Năm đầu mới qua Pháp, lơ ngơ láo ngáo nhưng lại hổ báo cáo chồn kêu gọi anh em đi trượt tuyết ở 1 hốc bò tó tên Lus la croix haute. Về sự tình tại sao tìm ra cái địa điểm mà tới bọn Pháp cũng trố mắt này thì quả là tôi không nhớ. Hình như là có xem album ảnh của một người nào đó trên FB, thấy có cái vùng thiên nhiên đèm đẹp, cảnh sắc hữu tình, tuyết rơi lung linh. Thế là search tứ tung thì tìm ra cái tên đặc sắc đọc trẹo cả miệng Lus la croix haute, là nơi có tàu có thể đi tới, rồi từ đó cuốc bộ xíu là tới khu trượt tuyết tên La Jarjatte. Thực ra cái xíu đó không hề xíu tí nào.

307685_10151157120782007_559566307_n

Thế là vào một ngày đẹp trời tháng 12, một phái đoàn hơn chục thành viên lên tàu đi Grenoble, rồi từ đó bắt tàu vùng lên Lus la croix haute. Phải nói tất cả đều là lũ xăm mình háo hức lần đầu trượt tuyết nên khi được tôi khởi xướng thì chả biết cái vùng đó ở đâu, cứ đâm đầu theo.  Thậm chí các anh giai còn lập kế hoạch hoành tráng trước cả tháng, đi chỗ này, trượt chỗ kia. Trước 2 ngày cả lũ lại hò nhau cùng đi mua giầy chống thấm, áo chống ướt, găng tay, tất chân, miếng giữ nhiệt. Trước một ngày đứa thì nấu xôi, đứa làm bánh mì, đứa đi mua tôm cua cá mực cho túi trữ đông, để đảm bảo những ngày rét mướt vẫn có thể ấm tấm lòng. Tất cả vui như ngày hội. Cả lũ thuê 3 cái nhà gỗ trong một khu camping với giá rẻ bất ngờ. Trong 3 ngày ở đó, gần như cả lũ làm chủ nguyên khu thì mới biết vì sao nó rẻ khi vừa hẻo lánh vừa không đúng mùa trượt tuyết.

525114_10151157124717007_1958536483_n

227009_2528433707109_791802886_n Khi vừa bước chân vào camping, khỏi phải hỏi anh em vui sướng thế nào. Những ngôi nhà gỗ bé nhỏ chạy dọc triền dốc nằm yên bình trong tuyết. Sau lưng là ngọn núi sừng sững, trên đầu là bầu trời xanh. Cảnh sắc cứ như trong phim. Thậm chí chỉ vài phút sau còn có tuyết rơi lất phất. Ai cũng sung sướng chay ra ném tuyết, tung tẩy như trẻ thơ. Một lũ con trai hò nhau lăn cục tuyết thật bự để làm người tuyết. Cuối cùng cục tuyết khổng lồ lăn đi mất, may mà không xuống nhà dân phía dưới, không thì báo chí lại có vụ sinh viên việt chơi ngu. Ngày hôm đó thì tụi tôi không ngu lắm, biết dừng rất đúng lúc, để dành năng lượng đi quanh khu làng nhỏ.

Lúc này có thêm 5 em gái từ Paris lên nhập cuộc. Các em mang theo cả nồi bò kho thơm nghi ngút và bánh kẹo kèm theo. Tất nhiên các em được chào mừng kịch liệt, không chỉ vì là con gái hay nồi bò kho. Cả lũ dắt tay nhau đi vào làng. Làng quê ban đêm thật yên ắng. Nhà cửa, hàng quán lèo tèo, chỉ có vài con chó sủa ma. Ngôi làng yên tĩnh bị đánh động cả một tiểu đoàn cười nói xôn xao. Hồi đó tất cả đều độc thân, không yêu, không ghét, không đố kị, bon chen, chỉ thương mến nhau bằng thứ tình bạn học sinh vui tươi nhất. Mọi người quan tâm nhau rét, lanh, đau, hoàn toàn tự nhiên trong sáng. Anh Trung cõng em Thủy đau chân, thằng nhóc Trúc đẩy xe cho tôi, chúng tôi đi mượn giầy cho em Ngân, Khuyến nấu cháo vịt phục vụ anh em chơi khuya, em Thủy sáng ra dậy sớm ra boulangerie mua đồ ăn sáng cho các anh chị say giấc. Đến bữa tối cả lũ lại quây quần cùng nấu ăn, rửa bát, không phân biệt trai gái già trẻ. Sau đó thì chơi đùa hò hét cả đêm với trò Đuổi hình bắt chữ. Cái trò hại não mà chơi mê tơi. Chẳng ai nói về việc tiết kiệm tiền, lập gia đình, hay nuôi day con cái.

532441_2528498348725_1955217006_n

Sáng ra cả lũ lấy cái miếng ván trượt của khu camping rồi thi nhau trượt trên con dốc. Trò trẻ con ấy mà vui kinh khủng. Có khi 2, 3 đứa ngồi cùng 1 tấm, rồi có đứa khác đẩy cho. Trượt nhanh vèo vèo, kêu la oai oái rồi ngã dúi dịu, ai cũng cười toét miệ ng. Đến trưa thì khăn gói sandwich lên đường lên La jarjatte. Từ làng này tới khu trượt tuyết là 5km mà chẳng còn phương tiện gì,thế nên gần 20 con người đi lang thang thất thểu trên đường. Cả lũ vừa đi vừa cười nói, hát hò huyên náo, gặp bãi tuyết bự thì lao vào chia phia ném tuyết. 5km hóa ra cũng gần, có điều tới nơi thì khu trượt đóng cửa vì mấy hôm trước trời mưa, thế là lại thất thểu đi về. Đường về cũng 5 km mà như 50km, khi mà trời khuya lạnh căm căm lại tối mịt mù. Tôi lết được về mà chân tê cứng, miệng khô khốc, mặt phờ phạc, tự chửi mình ngu ngốc, sao đầy đọa bản thân. Thế mà khi nhà gỗ sáng đèn, bếp nướng bật lên, đồ ăn nghi ngút khói, mọi người đánh đàn hát ca, niềm vui trở về ngay tức khắc. Trí nhớ thật tệ, chỉ mới 30 phút thôi mà tất cả đói khát mệt mỏi đã quên sạch bách. Để sáng hôm sau thức dậy lại hào hứng lên lên tấm ván trượt ầm ầm xuống dốc.

29564_137849926369272_1914956958_n557506_10151157124522007_364617642_n

Hôm thứ 3, theo kế hoạch là cả lũ lên hồ chơi. Tôi gọi taxi, họ bảo hồ đóng băng rồi, đường lên thì trơn trượt nên không đi. Thế nhưng họ vẫn cử xe tới đưa cả lũ tới chỗ nào không đi được thì thôi. Và họ thả chúng tôi ở một con đường cụt. Cả lũ ngao ngán nhìn nhau nhưng vẫn dấn thân thêm chút nữa. Một không gian tuyết đẹp chưa từng thấy. Đó là một thung lũng ngập tràn màu trắng, bao quanh bởi những ngọn núi cao sừng sững. Tuyết ở đây mịn như muối, trắng tinh khiết, không có dấu chân người hay thú. Chân bước vào tuyết đã ngập tới đầu gối làm cảm giác sợ sệt tăng lên,có khi đây là cái hồ bị bao phủ. Thế nhưng cái đẹp đã làm mờ mắt, cả lũ cứ thế đi vào, hoàn toàn lạc lối trong cánh đồng mùa đông. Đẹp sao mà đẹp thế, vừa kì vĩ vừa tinh khôi. Tôi cứ đòi mọi người chôn mình trong tuyết mà không ai chiu. Ai cũng đờ đẫn vì tìm được một nơi lung linh kì ảo tới vậy. Sau vài phút choáng ngợp, cả lũ lại reo hò, lại trượt ván, lại kéo ván, lại ném tuyết, lại ngồi đờ ra vì mệt, lại chia sẻ mấy chai nước tăng lực hay ít socola cho ấm người. Tôi thèm lại được phơi phới như thế.

17773_137848559702742_568224005_n  154710_137848533036078_208870034_n

 293266_137848656369399_1355861720_n 293280_137848626369402_1178651144_n32409_137848709702727_1251304666_n

Tôi thèm cái cảm giác đêm cuối thấy tuyết lại rơi. Tuyết bay hạt to nặng ngoài cửa sổ. Cả lũ đội mũ, đội chảo, đội nồi chạy ra chơi. Tuyết rơi tuyết rơi kìa. Sao lần nào thấy tuyết rơi cũng cảm thấy lâng lâng, vui thú kì lạ, cũng xốn xang như sắp được tỏ tình. Tuyết rơi êm đềm qua giấc ngủ. Sáng hôm sau tỉnh dậy thấy camping trắng xóa. Các mái nhà trắng xóa. Cây cối trắng xóa. Nắng lên chiếu sáng tuyết, tuyết phản sáng lên rực rỡ cả quang cảnh. Thằng người tuyết kì dị vẫn đứng cười. Khói từ ngôi nhà bay lên như khói thuốc lá của anh Hùng phả vào trời lạnh. Mọi người lừng khừng, chẳng ai muốn nghe một tiếng còi tàu.

305310_137847936369471_798370775_n425719_10151157124942007_1265314734_n

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Công chúa đánh rồng :D

Cha mẹ ngồi buồn, không biết làm gì, lôi con ra làm phim công chúa đánh rồng :D

Và đây là siêu phẩm đầu tay của Lucie

Posted in Cho con | Leave a comment