Truyện cho con (7)

 

38

39

40

41

42

43

44

45

47

Posted in Cho con | 1 Comment

Truyện cho con (6)

32

33

 

34

35

36

 

 

 

Scan0006-page-001

Posted in Cho con | Leave a comment

Truyện cho con (5)

25-page-001   26-page-001   27-page-001

Tháng thứ 7 …

28-page-001

29-page-001 30-page-001 31

Posted in Cho con | Leave a comment

Lớp học tiếng

26016

Từ thưở sang trời tây đến giờ đây là lần đầu tiên mình đi học một lớp học tiếng mà không phải do trường dạy.

Ngày xưa thì lúc nào cũng chăm ngoan học tiếng Pháp rồi tiếng Ý cốt để lấy điểm và ra chợ biết hỏi giá. Hai mục đích trên hoàn thành tốt đẹp là bỏ bơ, quay về với thứ tiếng anh nửa mùa mà đắc lực. Đợt này học hành xong, chưa có việc, đang có bầu, rảnh quá nên lại nghĩ nên đi học tiếng. Thực ra nguồn gốc sâu xa của việc đi học này là do khi đi xin trợ cấp thất nghiệp mình bị hỏi: Tại sao mày không có việc? lúc đó dù chưa đi kiếm việc nhưng vẫn phải tìm cái cớ cho hợp tình hợp cảnh nên mình bảo ngay: Do em chưa có tiếng Pháp. Thế là họ cử tới một lớp tạp nham hổ lốn, kèm theo lời dặn học cho giỏi. Tuy nhiên việc người ta cử đi học và việc mình tới lớp lại là hai chuyện khác nhau, không cùng thời điểm.

Mùa đông kéo lê thê làm lòng người ủ dột. Mình cứ ở nhà nằm ngủ và ăn chơi suốt, tới một ngày nghĩ: Con ra đời mà mẹ dốt tiếng thì bị chê cười. Chưa kể việc sắp phải gặp gỡ bác sĩ sản nhiều, nên biết tiếng chun chút, để còn nghe hiểu cách chăm con. Vậy là mới xách mông lên đi tìm lớp học. Hôm đó trời mưa lâm thâm, đi mò mẫm mãi, tìm đến địa chỉ các anh ở Hội trợ cấp đưa thì không thấy lớp đâu. Lúc đó đã nghĩ trời không cho mình đi học rồi, đành lê bước đi về. Trời sinh mình có cái tật, đi đường thì nhìn ngang liếc dọc. Tự nhiên đi qua một tòa nhà lại nhìn thấy mấy cái poster nên dừng lại đọc thì phát hiện ra đó chính là Trung tâm tiếng Pháp Choisy Alphabet cần tìm. Mà may mắn thế nào, đúng hôm đó trung tâm mở cửa (thường chỉ có t3, t5 và t6) nên chạy ngay vào đăng kí. Lúc mới phỏng vấn với cô giáo, cô giáo còn khen: Sợ cái lớp này thấp hơn với mày đấy. Mình khiêm tốn: Dạ em vẫn đi. Ai ngờ buổi đầu đi học đã biết giáo viên cũng biết nói đùa dù con rùa chẳng biết đi nhanh.

Lần đầu tới lớp kể cũng có tí hoang mang, không chỉ vì bài học cũng kho khó mà vì nhìn xung quanh toàn các bạn lớn tuổi, tóc muối tiêu, kính trễ tới đầu mũi mà vẫn chăm chỉ đi học, thấy mình mới hư hỏng làm sao, khi mà bao tháng qua cứ lấy do nghén ngủ nằm nhà. Đến ngày thứ 2 đi học vẫn thấy các bạn già tới lớp chăm chỉ, các bạn trẻ thì có bạn nghỉ, bạn không, thì mới an lòng: tuổi trẻ nó phải nông nổi thế. Chỉ số lớp thường dao động từ 10 tới 15 bạn mà mình tuyệt nhiên không chịu nhớ tên ai. Bây giờ thì nhớ được 5 bạn sau 6 tháng học cùng nhau. Các bạn thì hầu hết đều dễ thương, dù lúc mới gặp mặt thì có nhiều bạn để ấn tượng cho mình không tốt đẹp lắm.

Đầu tiên phải kể tới là bạn già người Venezuela, có cái tên rõ khó đọc, mà viết thì mình càng không biết viết thế nào, đại loại đọc giống Oscilator. Mà kể ra thì khi bạn nói tiếng pháp thì mình cũng có cảm giác dao động kinh lắm, bởi bạn nói tiếng pháp âm hưởng tây ban nha, chao ơi là khó nghe. Bạn cũng già rồi, dễ bằng tuổi cô giáo, tức là hơn 60, có con có cháu đàng hoàng. Ngày nào cũng thấy bạn tới lớp sớm và hăng say phát biểu. Bạn nói nhiều tới mức mình điếc cả tai, hoa cả mắt nên mới có ấn tượng chả tốt đẹp gì. Cứ tự hỏi bản thân là sao bạn không giỏi mà lại thích khoe cái không giỏi ra. Sau này gặp gỡ bạn vài lần ở công viên, nói với bạn thêm dăm ba câu trước bài học thì mới thấy bạn rất nhiệt tình vui vẻ, hết mình với đời, với người. Ví dụ như bạn nói tiếng Pháp rất tệ nhưng bạn giơ tay đòi đi tập theatre 3 tháng để đi biểu diễn trước toàn khu. Hay như hôm nay lớp mình đi chơi bateau mouche. Chơi xong thì ai cũng về, bạn thì không, bạn ở lại, ra notre dame hóng nắng. Khi đi bạn mặc một cái áo ba lỗ xanh lá cây cùng cái váy digan trắng rất tươi mát. Bạn bảo: Nay không bị cháu quấy nên phải tận hưởng chứ. Thế là đeo kính mát xuống và bạn biến mất trong dòng người.

Bạn thứ hai gây ấn tượng cũng chán tên là Chanchan, bạn người Thái này cũng già khú, luôn có cái xước nhựa trên đầu và kính thì đeo ở lỗ mũi. Mấy bạn Rêp hay gọi bạn là bạn Trung quốc bé nhỏ rồi tỉ tê Wả ai nỉ với bạn. Mình thì biết bạn là người Thái vì thấy chễm trệ trên bàn luôn có quyển từ điển cầm tay nho nhỏ  Thái – Pháp. Thế nên khi mà có ai hỏi từ mới, bạn luôn là người giơ tay giải thích đầu tiên. Đó chính vì thế mà mình không thích bạn vì bạn cứ chen vào bài giảng của cô giáo với mấy cái kiểu ất ơ như: Ấy cô viết sai rồi, đây là bài số 3 mà cô viết là số 2, hay cô ơi em làm xong rồi này, kiểm tra mau, hay em biết mà, em biết mà, em làm đúng đây này. Bạn già này loi choi phát sợ với kiểu phát âm cũng khó nghe, cô giáo toàn phải căng tai căng mắt lên. Mình lúc đầu thì ám ảnh giọng nói lảnh lót của bạn lắm, sau thì cũng thấy nhơ nhớ mong mong nếu bạn đi vắng. Có bạn cái lớp nó vui gì đâu. Hơn nữa, có bạn thì còn có người trò chuyện với bạn Thái dễ thương còn lại tên là Nanut hay Mamut gì đó. Bạn đó biết lái xe và là người có quốc tịch Pháp duy nhất trong lớp, thế mà lại không biết tiếng Pháp mấy. Bạn bảo bạn qua đây cả 30 năm rồi từ hồi nhỏ xíu xiu. Cơ mà hồi đó đi học bị chúng bạn Pháp chê cười, cộng với việc gia đình mở quán ăn cần nhân lực nên bạn phải bỏ học giữa chừng. Khi nghe bạn kể mình xúc động ghê lắm vì hình ảnh em bé châu á nhỏ xíu mà bị ghẻ lạnh thì tội nghiệp quá. Mình rất quý mến bạn vì sự hiền hậu và đức hy sinh của bạn (ít nhất là cho cái quán ăn gia đình).

Bạn thứ 3 năng nổ ở lớp tên Karim. Đó là ông già người Ả Rập, tóc râutrắng nhiều hơn đen, người phốp pháp, đi học luôn mặc complet dạ sọc. Ông già này cũng hay giơ tay phát biểu và nhiều lúc phát biểu ra những điều cũng hay lo lắm. Bởi ông chịu khó đọc báo xem tivi. Ông hay ngồi cạnh một ông Ai Cập khác, nghe đồn là dược sĩ mà qua đây không thể nào thi lấy bằng của Pháp nên đành ngồi nhà. Cạnh đó là một ông Ả Rập tiếp, mà mình không nhớ tên. Ông này đặc biệt vui vì mình có tí kỉ niệm với ổng. Chẳng là khi mình đi học tới buổi thứ 4 thứ 5 thì thấy ổng cứ nhìn chằm chằm mình. Mình lại nghĩ chắc tại mình trẻ trung nhất ở đây chăng? Xong một hôm ông mon men tới làm quen, mình lại càng nghĩ rõ ràng tuổi trẻ là một thế lực. Đến hôm thứ 2 ông mon men tới thì ông hỏi: Này cái điện thoại hãng nào đẹp vậy? Mình mới ngớ người ra, à thì ra là con điện thoại Oneplus chồng mới tặng. Thế là mình cũng chia sẻ về của và về người cùng ổng. Ổng khi biết mình làm tiến sĩ về điện tử viễn thông thì ngưỡng mộ ra trò vì ông ấy cũng là thạc sĩ ngành này mà không tìm được học bổng tiến sĩ nên đành bỏ đó. Bây giờ thì ông già rồi, lại có tận 4 đứa con, có khoe hình với mình, tất cả nhìn đều rất kháu khỉnh đáng yêu. Thế nên ông cũng hưởng cái đặc ân là người đầu tiên trong lớp biết mình có bầu. Các bạn khác thì chả biết gì, tới khi mình sang tháng thứ 8, mặc váy hoa tới lớp, mọi người mới ớ ra. Ai cũng trầm trồ về tài giấu bụng.

Trong đó đặc biệt có em Nur. Em này 22 tuổi, người Kazanstan, mặt tròn xoe, mắt tròn xoe và cái bụng cũng tròn xoe kiểu người Mông Cổ. Em này thì nói tiếng pháp quá hay, học quá giỏi, mình cứ tự hỏi sao em đi học ở đây. Em mới e dè: tại hôm đó e ko có cours trên trường nên ghé học cho vui. Em khi thấy mình bụng bự thì sán lại hỏi thăm nhiệt tình, làm mình lại tưởng bụng mỡ của e cũng bầu, tí thì hỏi mấy tháng. Em này đang là đương kim bạn thân ở lớp của mình, bởi e rất dễ thương và nhiệt tình. Em bảo: Em qua đây học, thì ở nhà 1 gia đình pháp, trông con cho người ta buổi chiều tối, họ cho e ăn và ở. Vì kinh nghiệm trông trẻ dạt dào nên e đề xuất bữa sau qua giúp mình trông em bé. Mình ừ liền, người gì mà đáng yêu.

Trước em thì mình thân với 1 chị tên Sonia. Chị này có 1 chồng, 2 con, nằm trong hệ thống những chị trùm đầu vải hoa. Chị có khuôn mặt rất xinh, răng thẳng tắp, nói nhỏ nhẹ, nói tiếng pháp cũng dễ nghe. Mình ngồi gần chị trong những ngày sơ khai nên cũng dễ thân thiết. Chị hay phải ngồi giảng bài cho một thằng ku đồng hương. Thằng ku đó thì học dốt tệ, tới mình cũng hay phải chỉ bài cho nó. Đôi lúc nó không đi học, hỏi ra thì biết là ra chợ bán hàng. Đôi lúc mình gặp nó túm tụm với bạn ở ngoài đường. Nói chung nó hiền nhưng thuộc loại ham chơi , học dốt, mình thấy cũng ái ngại nên phải giúp đỡ làm bài suốt.

Lớp mình còn có nhiều chị trùm đầu khác, có em tóc xoăn và một em da đẹp nhỏ xíu tầm 18 tuổi rất đáng yêu vì vừa theo bố mẹ qua, có một ông da đen tên Francois vừa gia nhập, lại có cả một anh người Cambodia. Lớp rất vui, buổi học nào cũng cười tươi vì nhiều câu hỏi ngộ nghĩnh. Hai cô giáo già thì đáng yêu, các cô rất quý mình và thường nói: Mai, mày lúc nào cũng đúng. Tuần này là buổi cuối của năm học, các cô tổ chức cho cả trường (chừng 3-4 lớp) vào Paris đi bateau mouche. Mình ở đây 4 năm, tiếc tiền chưa đi bao giờ, nay được đài thọ thì đi ngay. Trời nắng đẹp, mình bế cái bụng bầu gần 39 tuần đi, ai cũng thương cảm, nhường nhịn. Em Nur nay không đi do phải ở nhà trông trẻ, may mà có chị Sonia đi cùng nên cũng vui. Chị cứ đi kè kè bên, đưa tay đỡ, rồi còn gọi thằng ku lêu lổng và một bác trùm đầu tới hộ tống cùng. Sau đó có thêm bạn Karim và bạn Oscilator tham gia nữa, thế là cũng thành một hội. Mình nhìn những con người này lúng túng không biết dùng vé tàu, không biết đi như thế nào, không biết gì về những công trình lịch sử hay các tác phẩm văn học thì có chút đau lòng. Họ sống ở đây mà đã bao lần vào tới Paris, hiểu về Paris hay thật sự tận hưởng nó. Họ quanh quẩn với cái góc của họ, với những đứa con và những thứ liên quan tới sự sinh tồn. Thật đáng tiếc. Mình không cảm thấy xấu hổ khi đi giữa những con người ấy, chỉ thấy tiếc nuối và buồn.

Cuộc sống ngắn vậy mà sao không hưởng thụ.

Posted in Cafe sáng, Paris của tôi | Leave a comment

Truyện cho con (4)

Gia đình chăm chỉ :D 21-page-001 Gái hay trai ???   22-page-001 Mẹ luôn luôn đúng 23-page-001 Nỗ lực yêu con gái của ba :D   24-page-001

Posted in Cho con | Leave a comment