Vui lòng ra đi

66495300

Có sự ra đi nào không vướng bận?

Một đứa trẻ bị kìm kẹp, đếm từng giây để được rời gia đình, vậy mà khi ra đi vẫn không khỏi chùng lòng trước cái vẫy tay của mẹ. Cô gái đã từng nhờ mọi người thuyết phục chồng mình kí vào đơn li dị  khi ra đi vẫn không thể thờ ơ trước ngôi nhà thân quen. Người chồng ngoại tình vẫn phải nhịu lòng trước khuôn mặt con thơ. Trong bộ phim Shawshank Redemption người đàn ông vừa thoát khỏi nhà ngục đã treo mình lên trần nhà vì quá bơ vơ. Những cuộc ra đi cần thiết như vậy mà người ta còn không vui lòng rời đi, vậy thì cuộc ra đi nào mới vui vẻ được?

Tôi sống ở Paris đã 5 năm. Tôi không trải qua thời thanh xuân ở đây, gia đình tôi không ở đây, tôi không nói tiếng Pháp giỏi, tôi chẳng có người bạn Pháp nào ngoài vài người hàng xóm, tôi không có nhà, xe, tôi chẳng có gì dính líu tới mảnh đất này. Thế nhưng, đây là nơi tôi trải thời trưởng thành đẹp đẽ, gia đình nhỏ của tôi ở đây, tôi có những người bạn Việt Nam thân thiết, tôi có một ngôi nhà thuê gắn bó, Lucie con gái của chúng tôi đã cất tiếng khóc chào đời ở đây, bắt đầu những bước đi đầu tiên và gọi ba ba, chúng tôi có quá nhiều tài sản gọi tên là kỉ niệm. Tôi sợ rằng những kỉ niệm đẹp đó sẽ sớm thành những kí ức đẹp, nếu chúng tôi không còn cách nào khác là phải rời ra nơi này. Tôi chưa biết mình có sẵn sàng với những sự thay đổi hay không? 30 tuổi chưa phải tuổi ì nhưng là tuổi biết sợ. Sự rời đi luôn tiềm tàng những khó khăn và nguy hiểm mơ hồ. Chúng ta mới oe oe đã được dạy phải sớm tậu trâu, lấy vợ, xây nhà, an cư lạc nghiệp.

Ngày tôi còn bé, có lần nghe mẹ bảo gặp lại người bạn thân 20 năm rồi chưa gặp. Lúc đó điều đầu tiên tôi nghĩ là sao lại buồn cười vậy, là bạn thân thì khi nào nhớ thì gặp chứ, sao phải đợi 20 năm. 20 năm, họ gặp nhau, trong đám ma chồng bác ấy. Nếu không có chuyện buồn tới vậy thì có thể sẽ là 25 hay 30 năm. Như tháng trước, mẹ vừa vào Nha Trang thăm người thân, lần đầu tiên sau 30 năm. Chỉ 1 chuyến máy bay 1h đồng hồ mà đi mất gần nửa đời người. Tại sao thế? Tôi có người em thân thiết thời thơ ấu. Hai chị em vẫn chat trên FB để nhắc những kỉ niệm xưa, hẹn gặp nhau ở Thanh Hóa, rồi Hà Nội, vậy mà đi kiểu gì cũng không gặp. 15 năm rồi, tại sao lại khó khăn vậy? Có khó không khi nhìn những gười bạn rời đi?

Ngày cấp 3, chúng tôi rất thân nhau, tôi với Thu béo ấy mà. Hồi đấy hai bạn chuyện gì cũng kể, nhà mất điện là ôm lấy điện thoại, buôn  nóng hầm hập. Thời kì ôn thi đại học mà đêm nào cũng nằm tới sáng để tâm sự. Lên đại học thậm chí hai bạn còn yêu 2 anh bạn thân của nhau, dĩ nhiên theo truyện cổ tích hiện đại chả cặp nào thành, thế nên tất cả đều hạnh phúc. Hôm tiễn tôi ở sân bay, Thu béo còn khóc như bị mất cắp, theo đúng lời thằng em tôi. Năm đó sinh nhật, Thu béo cùng Hiệp mua bánh tới quán cafe tổ chức online cho tôi, tôi cứ gọi là hớn hở, rồi nức nở. Năm sau bạn đi lấy chồng, mọi chuyện đã khác. Chúng tôi thi thoảng nói chuyện, quan tâm những điều khác nhau, càng ít nói chuyện, sự quan tâm ngày một khác nữa, ít rất ít, gần như không còn nói chuyện. Cứ thế, chúng tôi hết thân, bây giờ nói chuyện lại thấy sự gượng gạo trong lòng. Tôi âm thầm coi đó là một sự phản bội, khi bạn sớm dong con thuyền gia đình ra đi khỏi bến.

Hôm kia anh  chồng quay sang nói với tôi “Thật buồn vì khi mình có gia đình, những người bạn xưa coi như người thân giờ chẳng được như thế nữa”. Họ đã ra đi. Có gia đình, cuộc sống của chúng ta thay đổi bao nhiêu. Tôi nghe câu nói đó lại giật mình nghĩ, có lẽ chính mình cũng là kẻ đã thay đổi. Ngày xưa chat với các bạn thân thiết nhiều bao nhiêu thì ngày nay nhát gừng bấy nhiêu. Những chuyện tình của Ly, Giang cũng nghe rồi để đó, bận cho con ăn, con ị, quay qua quay lại quên mất, vài ngày sau nhớ ra, hỏi lại, chuyện đã nguôi tanh như cơm nguội để tủ lạnh qua đêm. Tự mình cũng thấy mình thành kẻ phản bội và vô tâm. Có khi bạn bè thấu hiểu rằng do nó bận gia đình, có khi bạn bè chán nản chỉ vài phút mà không dành cho nhau được sao? như khi xưa âm thầm giận dỗi Thu béo, để rồi đánh mất, mất thật, mất một con người trong sáng, vui vẻ, cởi mở, nhận lấy một người xa lạ và cẩn trọng.

Khi người ta có gia đình, giận vợ, giận chồng, tự nhiên thấy mình cô đơn thậm tệ. Bạn bè thân mình không lắng nghe, giờ bắt lắng nghe mình sao? Bạn lắng nghe thì mình có dám nói, có dám thổ lộ về sự bực tức, chán chường, kìm nén mà không lo bị đánh giá về sự vững chắc của hạnh phúc. Vì sợ bạn chê cười, hỏi han, lo lắng lại thôi, nhất là với những người quen cả chồng cả vợ. Khi vui vẻ hạnh phúc cũng không dám khoe, vì thường cái vui của mình sẽ vô tình là sự bực tức hoặc vô tâm hoặc chọc khoét vào nỗi đau của bạn nếu ngày đó bạn đang cãi nhau với chồng hoặc người yêu. Đấy , cứ mấy cái rào cản con con mà to lớn ấy đã đào cái hào xung quanh lâu đài kiên cố mang tên hôn nhân,  chúng ta cô lập mình trong đó, bị bỏ rơi hoặc bỏ rơi những người bạn.

Đừng buồn vì sự xa cách của những người bạn thân. Đã đến lúc vui lòng nhìn những sự ra đi, nghĩ về những sự ra đi  một cách thanh thản hơn. Họ vẫn ở đây thôi, sự ra đi chỉ như sự nới lỏng, như con thuyền rời bến nhưng sợi dây vẫn buộc chặt, nó bơi ra bơi vào tùy con nước, xa mà không buông. Bởi 30 năm sau khi con cái chẳng còn thời gian cho chúng ta, những tình thân bạn bè lại là thứ to lớn nhất cứu giúp cuộc sống này.

Posted in Cafe sáng | Leave a comment

Những cánh đồng nho tháng 8

14012327_10210153786147163_1772602647_o

Tháng 8 là tuyệt đỉnh lười nhác của Châu Âu. Khi còn lưu vong ở mấy thành phố nhỏ như Louvain la neuve và Torino thì tháng 8 là đáng sợ nhất, cô đơn kinh khủng, dân cư đi di tản ở các vùng biển nắng vàng rực rỡ, để thành phố nằm buồn xo. Xe cộ  thưa thớt, hàng quán đóng cửa, mình mình ra ngồi giữa quảng trường đợi mãi cũng không thấy anh đánh đàn dạo hàng ngày, tới anh cũng đi nghỉ. Paris thì khác, nơi phồn hoa đô thị này thì chẳng bao giờ thiếu người, người Paris đi du lịch thì khách du lịch lại đổ về với số lượng có khi còn nhiều hơn. Điều duy nhất làm người ta biết mình đang sống trong tháng 8 đó là sự chậm trễ, cắt chuyến, bỏ bến, sửa đường ray của tuyến tàu A hay C. Bình thường đi vào trung tâm chỉ 15 phút, giờ phải đổi qua 3 tàu đi mất cả tiếng trời mới thấy Notre Dame. Mồ hôi, người, nóng, con ỉ ôi, thang máy hỏng đồng loạt, tàu lại trễ, nắng nực, Paris tháng 8 không dành cho gia đình kéo xe đẩy con nhỏ, bởi ở hầu hết các bến, thang máy và thang cuốn đều vắng mặt, bê xe cùng con hết mấy bậc thang là muốn oằn lưng, thà bỏ về nhà ngủ cho khỏe.

Nhà Lucie quyết tâm trụ vững ở trong khu vực sống, sáng đi chợ, chiều ra công viên, đi bơi, hoặc đi thư viện, tối về hát ca. Đời sống cũng tao nhã, vui vẻ mà hơi thiếu thiếu, chắc là thiếu sự mặn mòi của lao động. Nhà hàng xóm tầng dưới mới đi tour miền Nam 1 tháng, thằng nhóc 2 tuổi đi về thấy rắn rỏi và nam tính hẳn. Nhà hàng xóm khác thậm chí còn chuyển hẳn về miền Nam để tận hưởng trọn vẹn mùa hè ít ỏi của xứ này. Nhà Lucie lại chùng lòng. Lòng người đến khổ, sống theo đúng phương châm của mình, không để ý tới người thì đã khỏe, đây vừa sống vừa liếc mắt xung quanh, dẫn đến tình trạng lúc nào cũng rối bời, muốn đu theo cho kịp, đu không kịp thì buồn rồi than vãn vu vơ. Ông chồng thấy tội tội, ừ thì cho mẹ nó đi 1 chuyến mùa hè, trước khi lên đường đi xa lập nghiệp.

Valle de la Loire được chọn đơn giản vì nó rất gần Paris và vùng thung lũng ở trung tâm nước Pháp này được vua chúa ưu ái thi nhau xây lâu đài. Cứ tầm 40, 50km là 1 lâu đài hoành tráng, có tháp canh cao, có hào nước sâu, có vườn um tùm săn bắn. Mỗi lâu đài tự dành cho mình một vùng đất, một hào quang, một câu chuyện, giống như mỗi bà phi phải làm chủ 1 cung, phải tân trang cho cả mình và cung đẹp, đợi chờ vua ngó mắt. Ở Valle de Loire, người ta ưu ái đạp xe để đi thăm các công trình nguy nga này, thêm hấp lực được lượn qua các con đường lắt léo giữa các ruộng nho mơn mởn, những ruộng hoa hướng dương tươi tắn, những ngôi nhà quê yên bình, và dòng sông Loire dài rộng. Thú vui của con người chỉ đơn giản thế, bỏ thành thị, về nhà quê, bắt mình kiệt sức trên những hành trình nhiều bụi và mồ hôi. Trả tiển để hành xác mà sao vẫn người người đua nhau về, tôi cũng ở trong hội ngốc này.

14074492_10210172760741516_989421504_o

Trước đây tôi từng đi Loire rồi, với Giang và chị Vân. Lần đó chúng tôi ghé Orleans, thăm thành phố của Jeanne D’arc, ghé Blois thoáng chốc,  thời gian chính ghé Amboise thăm lâu đài Clos Luce nơi Leonardo de Vinci ở 3 năm cuối đời, nơi ông đã hoàn thành bức tranh Mona Lisa nổi tiếng và giờ đây trưng bày rất nhiều phát minh thú vị của ông. Leonardo luôn là thần tượng từ khi bé tí tới giớ của tôi, cách suy nghĩ vượt tầm thời gian của ông vềmáy bay, tàu vũ trụ, cho tới sự tỉ mẩn vẽ nên những nếp gấp áo trên tay nàng Lisa đều là những bước ngoặt của loài người. Amboise xinh đẹp với tòa lâu đài in bóng xuống dòng sông, những con đường nhỏ với hoa treo trên cao, những ngôi nhà lộ đường gân gỗ, cho tới món crepe chúng tôi đã ăn đều nằm trong trí nhớ hành trình. Đó là chuyến đi xa đầu tiên của 2 đứa thất thểu. Frank Kafka nói “Khi bạn tự do nhất là khi bạn lạc lối nhất”. Đúng là chúng tôi từng lạc lối nhưng lạc một cách tự nguyện và vui vẻ.

Giờ đây thì chúng tôi dẫn lối, dẫn lối trong hành trình riêng của mỗi người. Tôi dẫn lối anh chồng về vùng thung lũng này, chúng tôi ghé lại Amboise, qua Tour thành phố to bậc nhất nhưng ít điều để nói nhất chốt hạ lại ở Saumur. Thật kì lạ là khi nói về thung lũng Loire, mọi người chỉ nhắc Amboise, Tour, Chenonceau, Chambord, hay Chaumont, trong khi Nantes nơi cửa biển lại hay bị đính nhầm vào vùng Bretagne, còn Saumur thì mất hút trong bản đồ du lịch. Chúng tôi chọn Saumur vì một câu nói: ở Saumur bạn sẽ có một cái nhìn trên cao thật khác biệt về Loire. Đúng thế, một thứ khác biệt sẽ vẫn hay hơn những điều đẹp đẽ đại trà.

Ở Saumur chúng tôi trọ ở 1 căn nhà thật xinh. Ông bà chủ chăm sóc khu vườn kiểu Anh của họ hoàn hảo, hàng chục khóm hồng đua nhau nở thơm các màu sắc, những loài hoa dại, hoa nhài, hoa violet, hoa cúc mọc tự nhiên theo trật tự. Mỗi sáng thức dậy đã thấy cụ ông đi bật vòi tưới cây, rồi đi cắt từng cành khô hay bông hoa mới héo. Mỗi chiều về lại thấy cụ ông đi bật vòi tưới cây, cụ bà chuẩn bị đồ đi uống aperatif theo lời mời của bà bạn 92 tuổi, thật phi thường. Ông bà có cái xe camping to thật to, đằng sau đính thêm 2 con xe đẹp, bà kể mới tuần trước ông bà lái xe ra biển, cắm trại đạp xe, bà còn bị ngã thâm cả chân. Đấy cuộc sống chúng tôi mong ước 30 năm sau đã rõ ràng, phải như ông bà.

Nhà ông bà ở ngoài Saumur tầm 3km. Sáng 2 vợ chồng thắng xe, cho con vào xe kéo phía sau. Loại xe kéo có rèm che cẩn thận, có ghế ngồi, Lucie ngồi ngay ngắn, tay cầm 1 miếng bánh mì, em nhâm nhi và nghe nhạc Muffin Song. Xe ba kéo xe em đi trên những con đường quê, nhạc reo réo rắt như anh bán kem dạo. Xe mẹ đi phía sau, thư thái ngắm cánh đồng lúa mì đã gặt trơ gốc rạ, những cánh đồng ngô đang phất cờ, và cánh đồng gì đó như lúa mạch đang xanh um. Nhà cửa ở đây không có gì đặc biệt, tức là không đẹp cổ tích kiểu nhà half-timber nhưng đều xây từ đá vùng này, quanh nhà là vườn, trong vườn là hoa, hoa nhiều màu sắc, nên vẫn xinh, vẫn yêu, vẫn mơ ước. Đạp qua vùng quê, đạp qua cây cầu đầu tiên vào tới đảo, đạp qua cây cầu thứ 2 là tới trung tâm. Saumur giống Amboise ở việc khoe vẻ đẹp trực tiếp, không cần đi vào sâu, chỉ tới cầu là thấy đủ các lớp lang nhà cùng lâu đài uy nghĩ đẹp đẽ trên cao. Tất cả sắp xếp như bức tranh 2D, đủ đẹp để trầm trồ ngay ở lần đầu thấy, đủ khoe khoang để người ta sợ bên trong rỗng tuếch không có gì khám phá.

14080832_10210153781827055_341365843_n14123349_10210153788507222_1440095088_o

Thế nhưng khi đạp vào trong thấy quảng trường nhỏ lát đá, những em nhỏ đi scout, những quán ăn ngồi tràn ra đường, rất ít tiệm đồ lưu niệm, khách du lịch cũng không nhiều, nắng ấm áp, lâu đài trên cao thì chúng tôi thật hớn hở, như vớ được món hời. Saumur cừ thật. Cất xe đạp, vợ chồng địu con lên lâu đài chơi. Lâu đài đang sửa chữa nhưng vẫn khoe được sự bề thế của mình, đẹp đẽ như lâu đài Walt Disney. Vòng qua phía sau lâu đài là khu vực panorama có thể nhìn toàn cảnh dòng sông Loire, những ngôi nhà bé nhỏ, những cây cầu xinh xinh và cái gọi là góc nhìn khác biệt nhất của thung lũng.

14045308_10210153782587074_1867340973_o

Nhưng trong ngày hôm đó chúng tôi đã không khám phá ra nó vì bận đi ăn trưa, nếm món Galipette đặc sản – thực ra là nấm nhồi thịt hoặc cá, đặc sắc bởi nấm là một thứ để Saumur khoe khang về mình bên cạnh những cánh đồng nho Champigny. Ăn trưa kèm bia là điều thật sự tối kị trong du lịch, bởi nó làm người ta buồn ngủ, và nhanh chóng hút kiệt sức khám phá. Tự nhiên Saumur từ một nơi có quá nhiều hay ho hứa hẹn, lại thành một nơi nhỏ xíu, chỉ cần ghé quảng trường trung tâm là đủ, chẳng cần phải nhìn nhiều hơn. Thay vào đó chúng tôi đạp qua con đường ô bay rồi ra bãi biển nhân tạo bên sông. Ở đó có một hồ bơi có nước phun, những người lớn nằm dài tắm nắng, tụi trẻ con xây lâu đài, tập bơi, đọc sách, bởi sách ở thư viện được mang ra đây phục vụ. Lucie lần đần tiên trong đời đã được ba cho bơi sông, em rất khoái chí.

14081195_10210153786107162_1504273333_n

Còn mẹ em chỉ khoái chí khi được đạp tới cánh đồng nho. Đó là ngày thứ 2 chúng tôi ở Saumur. Buổi sáng chúng tôi đạp dọc sông, đi qua con đường nhỏ thật nhỏ giữa các hàng cây. Một bên là rừng, một bên là con sông cạn với những dải cát vàng lấp ló sau bụi rậm. Trời rất mát, có mây, có nắng, có gió. Một cuộc dạo chơi thong thả. Lucie ngồi trong xe lắc lư 1 lúc chán thì được cho ra chạy nhảy giữa đám cỏ, uống nước, ăn bánh tiếp sức.

14081369_10210153781227040_37114272_n

Sau đó ba mẹ gồng lưng đạp kéo em lên đồi, đi qua những ngôi nhà, khuôn viên cổ, cánh đồng nho Champigny nổi tiếng kéo dài trước mắt. Nho mùa này xanh lắm, xanh vô cùng, xanh non tơ, bất tận. Cánh đồng này kế cánh đồng kia, cắt tỉa tròn trịa, nhiều cánh đồng còn trồng các bụi hồng ở trước. Giữa trưa cả nhà hạ xuống một thửa nho thưa thớt, trải phông bạt ngồi ăn trưa. Lucie rất hào hứng với bánh mì, cá hộp, phô mai và những quả nho trên giàn thì cứ thu hút em đi tới đi lui. Giống như 1 bộ phim cũ, cả nhà ngồi ăn uống thảnh thơi giữa thiên nhiên, không lo nghĩ gì cả ngoài việc Lucie có ăn thêm gì không. Mây trôi qua, trôi lại, mặt trời khi ẩn khi chói chang. Những cánh đồng nho hát rì rào trong tưởng tượng. Màu xanh ấy sao mà đẹp đến thế. Sau này khi nhớ lại về chuyến đi, chắc chúng tôi sẽ quên béng những cực khổ mồ hôi mà chỉ nhớ hình ảnh cánh đồng bát ngát, bữa trưa cùng nho, và những bước chân con chạy chơi trên cánh đồng đã gặt dưới hoàng hôn.

14123382_10210153782067061_888228126_o14060028_10210153784267116_1206966889_o14054767_10210153780947033_1564710601_n

 

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Khu vườn mùa hạ

13770525_10209866805692831_6480875165826532267_n

Mùa hạ chắc chắn đã đến rồi. Cả Paris giờ là một khu vườn nhiều thật nhiều màu xanh.

Sáng sáng ba cho Lucie xuống vườn chơi với thỏ. Tự  nhiên có 3 con thỏ từ đâu xuất hiện. Một con trắng, một con đen, một con đốm loang, đều rất mập và dạn người. Chúng  được đặt tên là Camile, Lucien và Miguel, 3 bạn giai trong khu nhà. Thật tiếc là Lucie chậm chân, không phát hiện ra thỏ sớm nên chẳng được dấm cho con nào. Lũ thỏ ấy, nhìn thì hiền mà nhấn nhá gần hết cỏ trong vườn, xơi cả đám framboise lùm xùm, nghịch cả đám basilic xanh mượt và ị bậy khắp nơi. Có hôm Lucie khi đang tiến lại gần chúng thì đã dẫm trúng phân thỏ, hôi thật hôi. Lucie vẫn chưa ý thức được con vật, nên không thích ngắm nhìn hay chơi với thỏ bằng việc sờ con ốc sên trên cành hoa Iris, hay ngoáy tay vào xô nước trước cửa cabane. Con nhiều khi chỉ đứng yên một chỗ, trong khoảng đất nhỏ mà mặt trời đã rót vào lòng vườn. Tuy nhiên ba mẹ vẫn lấy thỏ làm cớ để bắt Lucie chạy tung tăng ở vườn, trong khi mẹ thò tay hái trộm vài quả vả chín.

Chiều ba mẹ hay đưa Lucie ra công viên. Con vẫn thế chưa dám ra nhập cộng đồng em bé lớn, vẫn chỉ đi loăng quăng chỉ hoa chỉ lá rồi hò hét sung sướng. Con đặc biệt thích vào thư viện. Thư viện Choisy nằm bên bờ sông, được KTS nổi tiếng thiết kế, rộng rãi, thoáng mát và hiện đại. Mỗi lần đi qua mẹ hay nhìn lên trên tầng 2 là thấy những chiếc ghế vàng thật đẹp. Mẹ đã muốn vào đó ngồi. Hôm qua khi đi cùng Lucie và ba, khi 2 ba con lặn lộn ở phòng đọc thiếu nhi, mẹ đã trốn vài phút. Mẹ mua 1 cốc cafe máy 40 cents và ngồi vào chiếc ghế vàng mơ ước. Chiếc ghế có  thiết kế như bông hoa coquelicot, 2 cánh vuông góc nhưng hơi chếch lên trần nhà, khiến người ngồi như được ôm ấp. Một chiếc ghế thật thoải mái. Mẹ ngồi đó, nhâm nhi ly cafe Machiatto, có mùi vị như mùi của sự hồi tưởng. Mẹ thấy như mình bay về Torino, ngồi ở dãy hành lang rộng bát ngát, nắng hè chảy tràn,  xung quanh là lũ sinh viên đang vùi đầu. mình lẫn trong đó, lẫn trong những kẻ trẻ trung khờ khạo, còn nhiều khát khao và mơ tưởng ở cuộc đời. Một tay gõ code, một tay tìm điểm đi chơi. Mùi cafein làm rạo rực lòng, mẹ có muốn trở lại thời gian đó không?

Có, mẹ có muốn. Mẹ có muốn trở về thời kì vui tươi và sống động đó. Khi đó đầu không chỉ nhiều tri thức mà còn tràn ngập lạc quan. Giờ thì đầu mẹ toàn thứ tào lào không thể dùng nổi, chỉ nghĩ thôi đã thấy xấu hổ ngập tràn. Nhưng mẹ vẫn ở đây thôi, mãi ở đây, với con với ba. Con là bông hoa rực rỡ nhất trong khu vườn mùa hạ của mẹ.Ngày xưa khi đọc Những bông hoa trên tầng gác mái, mẹ đã ghét người mẹ trong truyện biết bao nhiêu khi bước vào thế giới hào nhoáng nhung lụa thì dần quên mất tình thương cho những đứa con của mình. Giờ mẹ nghĩ về người đàn bà đó thì còn cảm thấy tức giận và căm ghét nhiều lần. Tình thương, tình yêu dành cho con cái là tài sản to lớn nhất chúng ta có.

Sau vài phút trôi trong chậu tưởng kí, mẹ quay lại phòng đọc. Con đang lê la, ê a, bò, chạy, đứng nhìn, hét, trèo lên ghế, ngồi chễm trệ, mở sách, bỏ sách, nhặt quyển sách khác, sờ vào 1 bạn, đi theo cô thủ thư, chạy lại ôm ba, cười, tiến về phía mẹ. Con lúc nào cũng phá phách vậy. Ở nhà thì bắt ba mẹ đọc sách mọi lúc mọi nơi, khiến ba mẹ bị khủng hoảng, mà vào thư viện thì chỉ lo phá. Lucie bị choáng ngợp trước khoảng rộng mênh mông có thể bò chạy sung sướng mà lúc nào cũng vớ được 1 quyển sách để xem. Lucie sướng thật đó. Khi về, mẹ cho ghé siêu thị, còn được cho hối lộ 1 cái bánh cho nhâm nhi dọc đường. Con ngồi lúc lắc trên cái xe đỏ, tay cầm thật chặt cái bánh, chân thì đung đưa đung đưa, đáng yêu vô cùng. Mẹ thì vẫn thế, vẫn thấy mình là kẻ vô dụng nhất trần đời, trừ việc con cần mẹ, vẫn đang cần mẹ.

Công viên mùa này xanh quá Lucie nhỉ. Con đi đạp vào lá cây rồi chỉ cho mẹ xem. Con cười tít mắt. Hoa giờ này ít, nhưng quả đang lúc lỉu. Qủa vả, quả framboise, quả dâu ba trồng, quả mur mọc dại dọc bở sông, bao nhiêu thứ mà Lucie chưa biết hái. Tháng ngày còn dài, và con sẽ biết hết thôi, con sẽ biết nhiều thật nhiều, hơn những gì ba mẹ đang biết.

13726733_10209866805292821_7757506811320758409_n

Posted in Cho con | Leave a comment

Bretagne dành cho khách du lịch

535467_10150667449767007_2017498534_n

Sáng hôm 9/4 cả nhà lên đường đi Rennes chơi, tôi dạo qua FB bỗng thấy anh Mark nhắc nhở 9/4 của 4 năm trước đi Saint Malo. Rõ là định mệnh mà. Tháng 4 là tới Bretagne, tới Bretagne là ghé Rennes, tới Rennes là ở ké nhà Minh Hưng. Đó là một chuỗi dài khép kín, không có lựa chọn khác xen vào. Qủa là sở thích và bản chất của con người thì thật khó thay đổi. Điểm khác nhau là 4 năm trước tôi đi cùng đứa bạn thân, lúc đó 2 đứa đều độc thân, cô đơn, bơi uể oải trong bể học.  Bây giờ cả hai đều tốt nghiệp, có gia đình, khi con gái tôi tròn 1 tuổi thì con trai bạn vừa ra đời, trình tự hai bạn làm y chang nhau, cũng như một thứ mắt xích chặt chẽ.

Khi đó, khi mà chúng tôi 25 tuổi, khi mà chúng tôi cứ bị hoang mang không hiểu mình đang muốn gì, làm gì, tương lai có gì, yếu đuối trong sự bất định, chúng tôi dành nhiều thời gian để đi xa, khám phá đất người và bản thân mình. Chúng tôi giống như bạn đồng cảnh, đồng cảm, loại mà cứ gặp nhau là một đứa than thở một đứa an ủi và lần tới thì ngược lại. Để thoát khỏi mấy cốc cafe ngán ngẩm ấy thì đi biển là một lựa chọn không thể thỏa đáng hơn. Công nhận đến tận bây giờ khi ngót nghét 30 vẫn hoang mang ở 1 mức độ nào đó thì cứ nghĩ về biển rồi đi biển lại thấy mọi việc rồi sẽ ổn thôi.

Bretagne là vùng suốt năm mưa gió vậy mà ấn tượng trong tôi luôn là trời xanh mây trắng. 4 năm trước khi hạ cánh xuống Saint Malo thì trời đẹp xiết bao. Trời nắng ấm chan hòa, không gay gắt nóng bỏng như miền nam, mà hiền hòa gió thổi. Tháng 4 mà thướt tha được váy áo thì còn gì bằng. Thực ra Saint Malo cũng đơn giản là một thị trấn biển nho nhỏ,  yên bình, có cái ngôi nhà xinh xinh, hàng quán đáng yêu, những con đường giản dị, và món Gallette nổi tiếng. Gallette là một kiểu bánh crepe nhưng thay vì làm từ bột mì trắng thì bánh làm từ bột lúa mạch đen. Nhân Gallette thường là nhân mặn như phô mai, trứng ốp lết, thịt xông khói các loại từ vịt, lợn tới cá hồi, hoặc bất kì thứ gì dân Pháp nghĩ là ngon. Gallette được dọn ra đĩa cùng ít salad từ rau rocket, tôi rất thích vị ngai ngái và hơi đăng đắng của rau này, nó làm giàm bớt cái ngán khi ăn 1 chiếc gallette nhiều phô mai. Tất nhiên một trợ thủ khác có thể là bia pression mát lạnh từ vòi. Có điều bia vào thì sẽ díp mắt nhất là khi trời có nắng.

401751_10150667449877007_1798224324_n

Nắng lên thì biển xanh, chắc chắn là thế rồi. Biển ở đây cũng rực rỡ lắm, chỉ thua Địa Trung Hải 1 xíu. Chỉ vì thời tiết ẩm ương, biển thì tương phản trời nên nhiều khi hình ảnh biển Bắc luôn xám xịt, thua xa sự xanh thăm thẳm quanh năm của phía miền nam. Tôi đã nói mình hên mà khi tới Saint Malo lại được hôm trời chiều người đến thế. Biển xanh tuyệt vời. Những cánh buồm màu sắc nằm trên bãi cát mỏng. Cát ở đây không đậm đà bởi còn có bãi đá là nơi trú ngụ của rong rêu, con chem chép, con hàu. Người ta thích tới đây để bắt hải sản hơn là tắm biển. Người ta còn thích tới đây đua loại xe chạy buồm. Đó là kiểu xe lai tạp, có ván trượt, có bánh xe nhỏ, lại có một cánh buồm thật to, khi gió lên thật lớn, xe sẽ được đẩy đi, chạy dài trên bãi cát. Cuộc đua sẽ bắt đầu.

577775_10150667444842007_1726180322_n524751_10150667453592007_836961732_n578459_10150667449957007_1582167907_n

Ở ngoài xa của Saint Malo là những hòn đảo nho nhỏ, trên đó có pháo đài. Saint Malo có cái hay mà nhiều thị trấn biển xung quanh ghen tị đó là dãy tường thành và pháo đài, khiến nó có uy lực và quyền lực. Người ta sẽ hiểu rằng đây là một vị trí then chốt cần được bảo vệ và cũng là nơi sẽ bảo vệ vùng lân cận khỏi những cuộc xâm lược từ ngoài biển. Những bước tường đá của quá khứ vẫn rắn rỏi đứng cạnh biển trong lành. Ai tới Bretagne cũng được rủ phải đi Saint Malo. Tôi thấy đúng rồi phải đi chứ bởi đó là  một nơi thật Pháp và thật biển. Ai tới Bretagne cũng dặn phải đi Mont Saint Michel, bởi đó là 1 trong những nơi điểm cần tới trước khi chết, nhưng tôi nghĩ tôi có thể chết mà không cần tới đó cũng được. Tuy nhiên đó là câu điều kiện loại hai, bởi tôi đã tới đó mất rồi, chỉ một ngày sau Saint Malo.

Hôm đó trời xấu, đúng vậy, Bretagne không bao giờ cho tôi được trọn vẹn. Lần nào cũng là ngày một tuyệt vời, ngày 2 thê thảm. Sáng ra khỏi nhà Minh là trời đã thấy có hạt mưa và gió. Tối hôm trước chúng tôi đến nhà Minh, có Minh, có anh Hưng và cả Huỳnh cái đứa mà một mình chấp cả tá giai uống bia cùng. Huỳnh bị dụ đi từ Rouen xuống, y như 2 đứa tôi bị dụ từ Paris tới, tới để sung sướng bún bò chính hiệu Huế, vài chai Leffe, và hành trình tới tòa lâu đài giữa biển.

34736_10150667451307007_2059225413_n

Mont Saint Michel nổi tiếng bởi những hình ảnh siêu thực trên postcard. Một tòa lâu đài nguy nga, đẹp đẽ, rắn rỏi nằm giữa mênh mông nước. Sự kì diệu của tạo hóa và tài năng của con người cùng gặp nhau ở đó. Thế nhưng người xem hình quên mất tiêu rằng những bức ảnh chụp từ trên trực thăng và khi đó thủy triều đã tìm tới. Khi chúng tôi tới đó thì mới gần trưa, nước còn ở xa vô cùng, tòa thành nằm chơ vơ, đúng là chơ vơ, những giữa mênh mông cát ướt. Sự kì vọng bị giảm đi phân nửa. Gió thổi điêu đứng. Trời lạnh một cách bất ngờ. Mây như những đàn quạ kéo tới sự âm u. Mưa rình rập từ trên cao. Trải qua 1 chặng xe bus dài, cả phái đoàn co ro và mệt mỏi ngay khi vừa tới.

Mont Saint Michel to thật, quả là to hơn tưởng tượng. Tòa thành với cấu trúc như con ốc, dân sống phía dưới, vua sống bên trên. Những con đường xoáy ốc đưa khách đi qua những cửa hàng, cửa hiệu, những tiệm đồ nhỏ xinh, đi lên những bậc thang, lên mãi lên mãi, mệt ơi là mệt để vào trong lâu đài. Lâu đài tất nhiên không còn gì nhiều, không thể mong đơi như Versailles, không nhiều trang trí, tuềnh toàng nhưng chắc chắn. Những mái vòm và hàng cột đã bị rêu hóa nhưng kiên định cùng thời gian. Sống ở trong tỏa thành nữa ngày mà sao thấy dài quá không hiểu do không khí cũ xưa hay do đói và lạnh. Cuộc sống bên dưới lâu đài vẫn sinh sôi nảy nở vô cùng bởi tấp ngập người xe. Dân du lịch nhiều nên hàng quán cũng vì thế như nấm sau mưa. Mont Saint Michel hay khu Saint Michel của Paris cũng như nhau, đẹp nhưng xô bồ thương mại. Và thật buồn xe bus phải ra khỏi đảo trước khi thủy triều lên ngập lối. Vậy là hình ảnh siêu thực ấy mãi không thể với tới, để có một ấn tượng thật đẹp về 1 trong 10 điểm cần phải đi của nước Pháp.

578322_10150667451732007_1766903708_n

Thật hợp lí khi điểm đến không định sẵn từ trước là Saint Malo cho ta cảm giác hài lòng bao nhiêu thì nơi mong mỏi tới là Mont Saint Michel lại ngập tràn thất vọng bấy nhiêu. Cảm giác tương tự như Cote sauvage và Cap Frehel mang lại. Có lẽ vì thế mà người ta luôn thích những thứ tình cờ có được rồi vui vẻ đặt trước nó 1 chữ duyên.

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Con tròn 1 tuổi

13434925_10209612310050599_2659408099833842491_n

1/7/2016 Lucie tròn 1 tuổi.

Mới tháng 6 năm ngoái mẹ còn lập đàn cầu đẻ vì mãi con không chịu ra, sau 2 lần lừa mẹ, có lần mẹ đã gọi cả cứu hỏa đẹp trai tới khênh đi. Con rất cứng đầu, ngay từ khi chưa sinh. Thang 6 năm nay con đã lũn cũn đi khắp nhà. Cục cưng của mẹ còn biết nhìn hoa và nói Hoa hoa, từ đầu tiên con nói thật tao nhã, tinh tế, khác hẳn sự nghịch ngợm ham chơi hàng ngày. Mỗi sáng con tỉnh dậy, đá ba vài cái, đá mẹ vài cái, rồi cầm sách Con sâu háu ăn lên dí vào mặt cả hai bắt đọc. Sau 30ph hành hạ ba mẹ đã đời thì con đòi xuống giường. Con có thể tuột xuống ngon lành, thậm chí leo lên cũng ngon lành không kém nếu có chăn hay tay ba mẹ để níu. Ghế sofa thì đã là chốn quen, lên xuống nhẹ tựa lông hồng. Con thậm chí còn trèo lên bàn, đòi lên giá sách hay cửa sổ, nói chung con quá nghịch và mẹ không hiểu cục cưng của mình giống ai mà nghịch khủng vậy.

Con là con gái, mẹ nhiều khi không tin lắm, trừ lúc tắm hay thay bỉm thì mới xác minh rõ. Con nghịch như quỷ, ai cũng phải nói vậy. Con đi vững vàng, leo trèo và phá phách khắp nơi. Dạo này không vừa ý là con hét lên, rồi giậm chân, khổ nỗi mẹ lại thấy thế là rất dễ thương. Con mà nhoẻn miệng cười thì thôi rồi, tan chảy, chẳng dám làm gì đại ca nữa. Con cũng có nhiều tiến bộ, khi mẹ hỏi Bụng đâu? đã biết kéo áo lên chỉ rốn, mẹ hỏi Mồm đâu? con biết chỉ tay lên miệng rồi ngậm luôn ngón tay. Con biết chỉ mắt các con vật trong cuốn Dans la jungle, chỉ con sư tử trong Un jour d’Elmer, chỉ con thỏ, con bò trong cuốn sách Sonore,  con sâu trong A very hungry caterpillar và mở xem các con vật trong Dear zoo. Con biết nhảy theo nhạc, đưa ngón tay lên khi nghe bài Daddy finger, và chỉ đầu khi nghe Head shoulder knee and toes. Hóa ra con cũng biết nhiều thứ phết, mà mẹ cứ kêu con ngố.

Thế nhưng con ngủ vẫn phải cần mẹ ấp, từ trưa tới tối. Trưa mẹ dậy là con dậy theo. Tối con dậy 2 lần ti nhiệt tình rồi mới ngủ. Con còn ít chịu ngủ trưa, hay tuột xuống giường rồi đi phá làng phá xóm. Con ăn giỏi hơn nhưng vứt cũng nhiều. Sau mỗi bữa ăn thì nhà cửa bừa bộn bẩn thỉu như cơn lũ đi qua. Con lười nhai hơn mà chỉ thích nuốt ực, tuy con bốc nhón đã khéo vô cùng. Dạo này con mê dùng thìa để múc và vương vãi khắp nơi. Con chỉ ăn tầm 15ph là khóc mếu đòi đứng dậy. Con nóng tính và dễ cáu bẳn. Chài ơi, con rõ là không giống mẹ mà. Chúng ta cứ thống nhất sự lì lợm, cứng đầu của Lucie là do ba truyền con nối. Còn cái tính nhí nhố của con chắc là từ mẹ. Con không bao giờ ngồi yên, chẳng thể nào dạy cho con điều gì. Con chỉ thích ra ngoài, khi nào con muốn đi chơi thì con cứ cầm giầy tới dí vào tay ba. Mẹ bế con xuống cầu thang là con cười khoái chí. Con ham chơi quá mà, nhưng vẫn chưa chịu chơi cùng các bạn ở công viên. Con nhút nhát do ở nhà với ba mẹ nhiều. Tháng 11 tới khi con đi học nhà trẻ, con sẽ có các bạn, các cô, và 1 thế giới mới. Con đang xa dần vòng tay ba mẹ, ba mẹ mừng quá, trông con mệt gì đâu.

Con 1 tuổi, ba mẹ không làm gì. Trước đó 2 tuần chúng ta làm thôi nôi. Bạn bè của ba mẹ tới, mang theo bao đồ cho Lucie lựa chọn nghề nghiệp. Con chọn bản điều khiển, ba bảo “Không được theo nghề mẹ, thất nghiệp”. Ba cất đi. Con chọn lại. Con chọn bàn phím, mẹ nói “Không theo nghề ba, thất nghiệp”.Mẹ cất đi. Con chọn lại. Con sờ qua cái đàn xyclo, con mó qua cái máy ảnh rồi con chọn sách. Phải rồi, sách là người bạn tốt và chung thủy nhất. Bất cứ sau này con làm gì, cũng hãy đọc sách, đọc thật nhiều, thật kĩ, và thật thành thật.

Con đã 1 tuổi, rồi con sẽ 2, sẽ 3, 15 lần như vậy con có bạn trai, 18 lần như vậy con bước ra khỏi nhà. Con vùng vằng và nói “Con sẽ sống đời của con”. Mẹ không biết lúc đó mình còn giữ được bình tĩnh để không ép con theo ý mẹ hay không nữa. Con sẽ ghét mẹ, tất nhiên rồi. Chúng ta là 2 thế hệ, chẳng thể nào dung hòa, mẹ tất nhiên sẽ lạc hậu và cổ hủ. Mẹ bước lùi, con bước tiến, làm sao để không cản bước tiến đó của con. Mẹ không tin lòng mình đủ rộng và đầu mình đủ mở. Xã hội đào thải mẹ, tiếp nhận con,nhưng làm sao để con không đào thải mẹ và mẹ tiếp nhận con trưởng thành. Những người mẹ hay tự hỏi “Đứa nhỏ bé bỏng đáng yêu của tôi đâu rồi?”, những đứa trẻ gào lên “Mẹ chấp nhận đi”. Cuộc sống thật quá đau lòng.

Đêm hôm kia ba ác mộng, hét lên khiến chúng ta giật mình tỉnh giấc. Ba nói ba mơ thấy con bị cướp đi. Tiếng thét trong đêm của ba nghe y như bà nội khi bị bóng đè, trong ác  mộng của bà cũng là ba gặp nguy hiểm. Những ác mộng di truyền. Cha mẹ bao giờ cũng bị ám ảnh bởi sự ra đi và những hiểm nguy rình rập đứa trẻ của mình. Con sẽ không bao giờ hiểu đâu? Con sẽ chỉ biết bĩu môi và nói “Mẹ đừng làm quá lên thế”, cũng như mẹ từng nói vậy với bố mẹ mình khi họ sợ hãi mỗi khi nghe tin khủng bố hay tai nạn ở Pháp. Thế giới này đang dần thành một nơi nguy hiểm, mẹ thật buồn khi con phải hứng chịu tất cả những thảm kịch này. Con người giết hại lẫn nhau và tàn phá thiên nhiên thảm khốc. Mẹ mong con có được hòa bình.

Con đã 1 tuổi, con dễ thương vô cùng. Khi con mở tròn mắt nhìn mẹ thì mẹ thấy không còn gì đẹp hơn nữa. Con ghé vào má mẹ, mút chùn chụt rồi thổi bong bóng, không hơp vệ sinh lắm nhưng yêu làm sao. Con vỗ bụng mẹ đồm độp rồi há cái mỏ nhọn lên ti phà phà. Mẹ nghĩ mãi xem mình mong gì ở con? Chỉ cần con khỏe mạnh và là người tốt. Và gì nữa nhỉ? con sẽ ở bên mẹ thật lâu, thật lâu, thật lâu.

Posted in Cho con | Leave a comment