Chúng ta thuộc về nơi nào?

PLATO_ExoPlanets

Có lần đang nói chuyện với bà ngoại thì mẹ kêu ¨Con phải đi làm bánh đã¨.

Lúc sau khi mẹ làm xong, quay lại thì thấy dòng tin nhắn của bà ngoại ¨Mẹ chưa bao giờ được ăn bánh con làm¨. Điều đó làm mẹ buồn quá. Khi ở dưới căn nhà với bố mẹ, chúng ta còn trẻ con, còn hàng ngày ra vào bếp ì xèo đòi mẹ làm bánh. Khi lớn hơn chút, học đại học, vẫn cùng căn nhà với bố mẹ, chúng ta bận rộn học hành, yêu đương rồi ra đường tối ngày. Khi ra khỏi căn nhà, đi du học, một mình trong căn nhà mới cô đơn, chúng ta thấy thời gian là nhiều vô kể, thời gian đi học đi chơi vẫn dư thừa, lúc đó lại có bao nhiêu thời gian rảnh cho các thú vui khác, như nấu ăn làm bánh. Tại sao khi ở nhà, những thời gian ấy lại bốc hơi đi mất, bốc hơi còn nhanh hơn cả giọt nước trên lá khi mặt trời lên. Đó là vấn đề chung, không chỉ của riêng mẹ hay ba.

Nhiều người bạn đã được ăn bánh mẹ làm. Mẹ đã được ăn bánh ba làm mà chắc gì bà nội đã biết là ba có thể làm bánh. Chúng ta đầu tư thời gian làm cho những người mình yêu thương, mà lại quên mất người mình yêu thương nhất. Mỗi lần về nhà trong kì nghỉ hè, mẹ lại lấy cái cớ nhà thiếu thốn đồ này đồ kia để nấu một bữa tử tế cho ông bà. Mẹ thường dành nhiều thời gian cho các quán café tán dóc với bạn bè, đợi giờ cơm thì bưng miệng về, và tự cho đó là mình là người có hiếu. Ít nhất ngày hai bữa ăn cơm với bố mẹ, chứ không tới nỗi bán mặt ngoài đường cả ngày. Việc nấu cơm của bà trở thành việc hiển nhiên tới mức, 11 giờ trưa mẹ cũng không bị áp lực phải chạy về nấu cơm thôi. Bây giờ thì sao chứ, 12 giờ trưa, 6 giờ tối dù ở đâu cũng cố chạy về gian bếp của mình, tay dao tay thớt cho bữa cơm gia đình. Gia đình nhỏ của mẹ, mẹ đang làm cho nó giống như bà làm. Không biết mẹ của bà ngoại có từng trách bà ngoại chưa nấu món này món kia cho bà không? Trong khi bà ngoại làm hàng nghìn món ngon cho mẹ, cho ông, cho cậu. Chúng ta sinh ra từ mái nhà có bố mẹ chăm chút, rồi chạy đi xa, xây một mái nhà mới chăm chút cho những đứa bé của mình. Đó là quy luật tự nhiên mà nghe cay đắng.

Khi mọi người hỏi ¨Em sẽ sống ở đâu trong những năm tới¨, mẹ nói ¨Em theo chồng em¨. Mẹ tự nghe những lời nói đó của mình mà thấy sự phũ phàng của quy luật. Nếu ngày xưa mẹ dễ dàng nói, mẹ ở nơi bố mẹ em sống. Nếu bố mẹ em sang đây, em ở đây, nếu bố mẹ em ở nhà, em về nhà. Đó mới là câu trả lời hợp lý, con có thấy thế không? Sau này con thì sao? Con cũng sẽ như mẹ, ra đi và tìm một nơi nào của riêng con. Chỉ đơn giản như bây giờ, con nằm trong cái tổ nhỏ mà còn đòi chạy ra, thì mai này con ra cái tổ xi măng, con sẽ đòi đi chừng nào. Trưởng thành là quá trình đau đớn mà bắt buộc. Chúng ta thoát ly khỏi tuổi ấu thơ hùng dũng, thậm chí từng ao ước thoát khỏi nó nhanh nhất có thể. Chúng ta thèm khát sự tự do ngoài đôi vòng tay kia. Chúng ta đôi lần nhìn lại, buồn phiền vì trưởng thành dạy cho nhiều bài học buồn bã, không còn được vui tươi như thời thơ bé. Trưởng thành là việc phải va đập với rất nhiều thứ, rất nhiều người, hoặc rất nhiều cô đơn. Hành trình ấy như con sâu tạo kén, cố tách vỏ, biến mình thành con bướm xinh đẹp, rong chơi, nhưng không còn cái vỏ bảo vệ nữa. Những cánh bướm mong manh, soi trong ánh sáng mờ mờ của nơi chốn tậu kén, hằn rõ những đường nét thanh tú. Những con bướm xinh đẹp hoành thành quá trình lột xác của mình, chắc hẳn nhiều đau đớn mà đáng giá. Chúng ta cũng vậy, đau đớn và đáng giá. Ba, mẹ, đã hoàn tất chưa? Mẹ không rõ nhưng mẹ đã thấy những nhói lòng khi nghĩ về mái nhà xưa và mái nhà nay.

Hôm nọ, mẹ nói chuyện với ông ngoại. Ông nói về việc định cư, xin việc, về định hướng tương lai cho ba mẹ. Đó là những câu chuyện ông nói cả nghìn đời, lần nào nói chuyện cũng đụng tới. Ba hay mẹ sống ít khi có hoạch định, nên khi nghe những chuyện đó thấy sao mệt mỏi quá. ¨Thôi con không nói chuyện với bố nữa đâu, rõ đau đầu¨. Ông cười khà khà ¨Thì thôi, quay ra nói chuyện ăn uống với mẹ này¨. Nói chuyện với bà vui vẻ và đỡ căng thẳng hơn nhiều. Mẹ thấy có chút áy náy rằng mình đã nói ra những câu như thế. Tuần trước ông bà đi chơi Thái Lan. Ông đã đi khắp nơi tìm mua cho được con voi bằng bông cho con. ¨Thấy mẹ nó tối nào cũng hì hụi làm đồ chơi cũng khổ, để mua cho cháu một con voi¨ ông nói thế với bà. Cứ nghĩ tới cảnh ông chắp tay sau mông, đi lò dò từng hàng, ngó nghiêng con này con kia, rồi chọn được con mà phải màu đẹp nhất, xinh nhất, Thái Lan nhất thì mới chịu mua, là mẹ thấy thương. Ông kĩ tính lại còn cứng đầu nữa, chẳng dễ dàng gì để mua được cho con một con voi thổ cẩm. Ông mua cũng không nói gì với mẹ, chỉ gửi cậu mang qua. Chuyện bà kể, cậu kể làm mẹ thấy hối hận. Đêm đó mẹ có khó ngủ thì con cũng phải hiểu chứ. Mẹ thấy mình có lỗi vô cùng, nhưng vẫn không đủ can đảm để gọi điện về nhận lỗi. Mọi chuyện sẽ dễ dàng theo gió bay đi. Mẹ sẽ cho con nằm ngủ bên con voi, để con biết rằng có những sự yêu thương thầm lặng, chẳng cần nói bằng lời.

Có hôm ông nội  gọi điện cho mẹ

¨Hôm qua con bảo ba là ba có thích tụi con về Việt Nam không? Hôm nay ba hỏi con: con có thích về ở với ba mẹ không¨

¨Có chứ ạ¨

Tất nhiên mẹ muốn về Việt Nam, về ở với ông bà, nhưng tự nhiên mẹ thấy mọi việc có vẻ là lạ. Ông nội luôn dặn ba mẹ phải đi xa, ở xa, ở bên này cho tốt, chứ đừng về nhà mà khổ, tự nhiên bây giờ ông lại muốn ba mẹ về. Ông còn bàn về công việc của mẹ. Mẹ nghĩ sự thay đổi trong tư duy của con người ta nhiều khi bắt nguồn từ những điều khách quan không mong muốn. Có lẽ sức khỏe ông không tốt nên ông dần muốn được ở cả gia đình. Ba chắc cũng muốn quay về lắm. Thật vô lý khi ba mẹ nuôi mình bao nhiêu năm, để mình bay đi, sống cuộc đời riêng mình. Chúng ta phải quay về chứ. Nói đến quay về, mẹ lại hoang mang. Mình quay về đâu? Mẹ sẽ về nhà của ba, chứ không phải nhà của mẹ. Mẹ sẽ sống cùng ông bà nội, chứ không phải ông bà ngoại. Sinh con gái ra, lẽ đương nhiên là cha mẹ phải chịu sự bất công này. Con thấy có buồn không? Sau này con cũng vậy, con sẽ không được sống với chúng ta nhiều đâu. Con không đi xa thì con cũng đi tới nhà người khác. Chúng ta sẽ vẫn tươi cười, dẫn con đi, dẫn con đi qua những khó khăn đầu đời, dẫn con đi qua những khó khăn tuổi dậy thì, dẫn con đi qua những khó khăn trưởng thành, rồi dẫn con về nhà khác. Nhưng những khó khăn của cuộc đời sau đó của con, chúng ta sẽ vẫn ở đây, sẵn sàng dẫn con đi bất cứ khi nào con cần, hoặc không cần.

Nơi chúng ta thuộc về, con biết chưa? Không phải Việt Nam, Pháp hay nơi cụ thể nào trong hành tinh này, nó nằm trong vùng đất yêu thương cha mẹ.

Posted in Cho con | 3 Comments

Truyện cho con (phần cuối)

48 49 50 51 52 Cuối cùng thì em bé nhà mình cũng đã ra đời vào ngày 1/7/2015 :D. Sinh con ra là mẹ hết thời gian cho mình, chuyện đi chơi đã trở nên không tưởng nhưng mà không sao cả :D. Mẹ có thêm 3.1 kí lô hạnh phúc  – Võ Lucie Ban-Mai. Cả Lucie và Ban Mai đều nghĩa là ánh sáng vì ba mẹ mong con có 1 cuộc đời thật tươi sáng phía trước :D 11745771_10152914473522007_7867067524127933201_n 11760243_10152926380112007_7062958148018760862_n

Posted in Cho con | 2 Comments

Truyện cho con (7)

 

38

39

40

41

42

43

44

45

47

Posted in Cho con | 1 Comment

Truyện cho con (6)

32

33

 

34

35

36

 

 

 

Scan0006-page-001

Posted in Cho con | Leave a comment

Truyện cho con (5)

25-page-001   26-page-001   27-page-001

Tháng thứ 7 …

28-page-001

29-page-001 30-page-001 31

Posted in Cho con | Leave a comment