Aberyswyth – nơi mùa hè bắt đầu

Tháng 6 ở nước Anh thời tiết đương nhiên không ấm hơn là bao. Nhưng cái mĩ từ tháng 6 đã đủ gợi nhắc rằng mùa hè đang tới, không ồn ào vội vã mà chậm chạp trong những trận mưa nhỏ và gió bớt nặng nề. Tâm trạng mùa hè tự động được bật lên và ý muốn phải đi tới biển quay cuồng trong đầu. Sau một hồi làm mặt nặng mày nhẹ, chì chiết chồng không thương, không yêu, không cho đi chơi, làm lơ, chiến tranh lạnh, thì chồng phải hì hụi tìm ngay một địa điểm vừa đẹp vừa rẻ để đi. Bờ biển xứ Wales y như mong đợi của con cáo già gian ác, hehe

20170617_205200

Wales rõ ràng là vùng khác hẳn nước Anh. Từ ngôn ngữ, con người tới thời tiết. Tên các thành phố ở Wales lúc nào cũng phải tréo lưỡi để đọc, mà thậm chí tréo lưỡi rồi cũng không biết đọc sao cho đúng. Chữ Y được sử dụng cứ như là nguyên âm, khiến cho tôi bị lo lắng, không biết nên đọc nó như i hay như u. Có nhớ lần ngồi ăn cơm với Arun, nó hỏi “Biết tên thành phố nào dài nhất thế giới không? dài như một câu luôn, đố mày đọc được”. Google 5s thì cái tên nó như thế này Llanfairpwllgwyngyll, nhìn mà muốn khóc, không biết đọc sao luôn. Cơ mà cũng không phải xấu hổ vì phần lớn dân Anh cũng cờ trắng, thậm chí có anh phát thanh viên đọc chuẩn tên này thì đã được đăng clip lên youtube triệu người coi. Xứ Wales với hàng nghìn chữ Y cần được khám phá, ít nhất là 2 chữ Aberyswyth.

aberystwyth-beach-where-holiday-fun-begins

Nếu search nhẹ về Aberyswyth thì sẽ hiện lên ngay một cái poster âm sắc cổ điển những năm 60, cô gái mặc chiếc đầm chấm bi đang cười ngất ngây trong gió biển, phía sau là những con người tận hưởng nắng ấm, biển mát. Thế thì ai mà không muốn lên đường cho được, cùng lắm là bà ngoại Lucie vì bà không thấy ý nghĩa gì của việc nằm dài trên bãi biển đến cháy đen. Hành trình tới Aberyswyth thì cũng hơi mệt mệt nữa, lúc đi tàu mất tận hơn 4h, lúc chiều về thậm chí còn phải đổi tàu 1 lần, tàu không có điều hòa, nóng hầm hập, Lucie thì mệt nôn lên nôn xuống rất khổ sở. Cả nhà nhìn nhau, sao cái chuyến đi nó lại khốn khổ vậy, đi 2 ngày, chi 1 đống tiền, mà con lại còn bị ốm. Thật không phải là cái kết có hậu, thế nhưng 2 ngày ở Aberyswyth chúng tôi đã có những thời gian vui vẻ.

Aberyswyth vốn là một làng chài nhỏ nên bây giờ gọi nó là thành phố cũng không hợp lý lắm. Chỉ cần đi bộ tầm 1h là có thể bao quát được hết làng rồi. Bước ra khỏi ga, lại một lần nữa trời thương, nắng tưng bừng, khác hẳn Birmingham mưa gió. Những ngôi nhà nhỏ hiền lành không khiến mẹ ồ à như khi đặt chân tới Glassgow, nhưng khiến tôi cảm thấy mến thương. Nhà nhỏ màu hồng, màu xanh, màu vàng, đúng kiểu làng chài, để dân đi biển nhận biết nhà mình từ xa. Ý tưởng ban đầu giản đơn là thế mà sau này lại thành thứ để thu hút khách du lịch. Nhà màu sắc trên nền trời xanh biển xanh thì còn gì dễ thương hơn nữa. Những con đường bé nhỏ lên cao rồi xuống thấp khiến tầm nhìn ra biển lúc lõm lúc lồi, làm người ta vừa hồ hởi vì sắp đến gần rồi lại tưng hửng vì tưởng mình đi lạc, hoặc biển đi lạc đâu khỏi tầm mắt rồi.

20170617_162130

Biển thì muôn đời vẫn thế, xanh sóng sánh mời gọi. Biển ở đây không có cát mà sỏi đen đầy bờ nên mới nhìn có chút thất vọng. Cơ mà thường biển sỏi thì nước mới sạch mới trong. Lucie được ba cho đi chân trần trên sỏi âm ấm. Em được ba sắm cho bộ đồ nghề rất chuyên nghiệp gồm: mũ tai bèo xanh cốm, cái xô da cam, cái xẻng xanh non, cái cào xanh biển, rồi mấy cái khuôn tạo hình vịt, bạch tuộc vàng đỏ. Không có cát nên em không được xây lâu đài, không được tạo hình đẹp, em chỉ xúc sỏi ra rồi xúc sỏi vào. Em lấy cái xô đi múc nước, múc ra rồi múc vào. Mấy hoạt động với người lớn nghe rõ dớ dẩn và nhàm chán, nhưng lại là cả thế giới kỳ thú mới lạ với em. Chưa bao giờ em được chơi sỏi và nước trong sự khích lệ của người lớn như thế. Em cúi xuống xúc miệt mài, cái má căng phồng, ánh lông tơ trong nắng, đôi tay tròn lẳn cứ đều đặn làm việc, không biết gì về thế giới xung quanh. Thi thoảng em ngước lên, mắt nheo nheo, miệng rộng mở, khoe mấy cái răng cửa hơi sâu. Biển là cả một thế giới đặc biệt với em, còn em là thế giới đặc biệt của ba mẹ.

20170617_163723

Ba Lucie cứ đòi cho em xuống tắm mà biển lạnh quá nên ai cũng can ngăn. Bà ngoại dạo xuống biển một chút cho biết biển Tây nó khác biển ta thế nào. Biển ăn một đường vòng cung vào thành phố. Nhà cửa phía đi lên núi xây cao kiểu khách sạn, nhà nào cũng sơn trắng mái đen, nhìn vững vàng, cứng rắn. Với bà ngoại những nhà đó mới gọi là đẹp vì vẻ trang hoàng sạch sẽ. Đường lên đỉnh núi nhỏ chỉ toàn những khách sạn và quán cafe như vậy. Ngồi uống cafe nhìn ra biển, tựa lưng vào núi.  Núi thực ra không cao lắm, ba Lucie leo lên đỉnh, mọi người ở dưới nhìn vẫn rõ hình người. Dọc núi còn có kẻ  cắm trại thưởng thức thiên nhiên. Từ trên cao mới thấy rõ hết vẻ đẹp của Aberyswyth. Lúc nào cũng thế nhìn từ xa từ cao thì cái gì cũng đẹp, chỉ tới gần hiểu rõ thì người ta mới quyết định mình có thích nó hay không.

19105265_10213193157289542_1673480336_o

Aberyswyth đủ nhỏ để chúng tôi nói thích, nhất là sau bữa tối bên bờ biển. Có một quán ăn rất nhỏ, có biển tên là hình con cá cũng rất nhỏ màu xanh dương. Quán chỉ có một ngôi nhà chứa tầm 4, 5 bàn và một ban công gỗ chứa thêm 2,3 bàn cùng bàn dọc kiểu quán bar. Tưởng chừng như quán vỉa hè, muốn táp vào lúc nào cũng được, vậy mà vừa ghé chân vô đã được hỏi: Chị đặt bàn chưa? Dĩ nhiên là chưa rồi cưng, có bàn nào đủ cho 1 cặp vợ chồng mệt mỏi, 1 mẹ già đau chân, và một em bé siêu quậy hông? Dĩ nhiên là không rồi, chị ra quán bar ngồi tạm nha. Thế là cả nhà ngồi vào ghế gỗ cao bên bàn quán bar cao cao, nhìn ra phía cảng cũ. Trước đây là nơi tàu thuyền tấp nập buôn cá bán tôm, giờ mùi tanh tao đã bớt, chỉ còn vài chiếc thuyền nhỏ đậu, và một bảng biển kể chuyện thời gian. Sau khoảng nửa tiếng nhâm nhi rượu vang trắng, nhìn mặt trời ngà ngà rơi vô lòng biển, thì cả nhà được ngồi vào một chiếc bàn vuông vắn với đồ ăn thịnh soạn. Một đĩa tôm hùm nướng với thứ nước sốt, ăn phải thốt lên ngỡ ngàng, 2 đĩa cá chiên nho nhỏ từ thứ cá tươi nguyên bắt tại vịnh này, và salad. Tất cả rất ít và rất ngon. Một thứ ẩm thực xa hoa như từ bếp của nhà hàng hạng sang ở Paris, chứ không phải từ quán ăn bên lề biển xứ Wales. Ba Lucie phải xếp hạng đó là món tôm hùm ngon nhớ đời.20170617_18540620170617_191136

Sau khi no nê, cả nhà đi dạo biển một vòng nữa. Mặt trời đã tan thành một màu cam nhạt trên mặt nước. Mọi người đổ ra bãi sỏi và khói bay lên. Những khay nướng BBQ được nhóm lên thơm lừng mùi xúc xích. Bia, thịt nướng và sự mê say dành cho biển. Nếu trời không tự nhiên gió lạnh thì tôi cũng thích xuống biển thêm 1 tí. Biển lúc nào cũng là niềm vui và nỗi nhớ mỗi khi có mặt trời ghé sát hơn xuống vùng sống. Lucie xuống chạy chơi và cười ầm ĩ vì có gió thổi. Hôm đó em rất khỏe mạnh và vui vẻ. Chẳng bù cho hôm sau khi cả nhà lên chiếc tàu hơi nước cổ. Còn vài vùng ở nước Anh còn duy trì hoạt động này. Tàu hơi nước vài toa, thông thoáng, đi rù rù từ biển lên núi, chở người và gió. Người ta thò tay ra ngoài là với được lá rừng. Cả nhà đi rất vui vẻ vì thời tiết mát lành và cảnh vật xanh tươi của thung lũng bao bởi núi.

20170617_203211

Khi tàu mới chạy đi qua vùng dân ngoại ô. Mỗi khi tàu đi qua, người ta đều dừng tay, nhìn lên, vẫy chào vui vẻ. Có bác nông dân với con bò, con ngựa đứng tựa hàng rào vẫy theo. Có một người đang ngồi tắm trong cái bồn tắm sứ đặt dưới gốc cây, như Ashimede vậy, rất kiểu hài hước xứ Anh. Kiểu chào đón hồ hởi, tiếng động cơ hơi nước, sự chậm rãi của tàu giống như đưa hành khách về thập kỉ 80, đi giữa những vùng dân dã. Chuyến tàu xanh ấy được chờ đợi sẽ đẹp vô cùng khi thu sang, lá đỏ vàng, sẽ giống như trong bộ phim tài liệu về Hokkaido tháng 10 vậy. Tuy nhiên lúc này mới là hè, sự xanh tươi ấy chỉ đủ mát mắt chứ không làm người ta choáng ngợp được. Kể cả khi tới nơi, đi bộ xuống con suối lạnh như băng của Devil’s bridge cũng không có gì đặc biệt. Trên chuyến tàu về, Lucie bị say nắng và nôn mửa nhiều. Em gần như không ăn gì và đã nôn hết sạch đống quần áo mang theo. Em nhỏ xíu, mệt mỏi, nằm trong lòng mẹ mềm nhũn, đáng thương. Chỉ nghĩ thế thôi ba mẹ đã giận mình đã đi chuyến tàu hơi nước ấy. Mất tiền, cực thân, kể cả Lucie đã có vài tiếng rất vui khi đi lên.

Nói về Aberyswyth thật không có gì để nói nhiều, chỉ là những ngày hè đã vui và đã qua.

19369813_10213197134348966_1672601477_n

 

 

Advertisements

Học cách thỏa hiệp

bia sach 2-1

Cuộc đời này phải thỏa hiệp quá nhiều và tôi lại là người quá dễ dàng thỏa hiệp.

Tôi tự thấy chán ghét mình về điều này. Tại sao tôi không thể nhiệt huyết đấu tranh tới cùng cho ý tưởng của mình, tại sao lại dễ dàng để nó bị rơi vào lãng quên, tại sao có thể chấp nhận một điều mà mình cực kì không thích? Tại sao có thể cứ sống cả nể, mủi lòng và thỏa hiệp, thỏa hiệp, thỏa hiệp. Phản bội lại chính bản thân mình, còn gì khốn khổ hơn.

Quyển sách thứ 3 đang thành hình. Việc ra đời nó dễ dàng đến nỗi việc nó lên kệ trở nên phức tạp không tưởng. Gửi bản thảo đi, 2 tuần sau được chấp nhận, cuộc đời cứ như màu hồng pastel vậy. 2 tháng sau ngày sách ra tiệm đã có, cuộc đời không thể tươi đẹp hơn. Mọi việc vẫn chuẩn cho tới khi cái bìa sách tới. Tôi không thích, không thích, không thích. Một sketch mới ra đời từ bàn tay tài hoa của thằng em. Một thứ phải gọi là tranh vẽ chứ không chỉ là minh họa đơn thuần, quá đẹp, quá đúng, quá tôi. NXB không chấp nhận. Tôi nhún nhường gợi ý kết hợp nó và bìa chính. Họa sĩ không đồng ý, mà khi đọc thư của chị ấy, thấy sự vất vả chị ấy đã dành cho cái bìa hiện tại mà tôi nghĩ thôi mình từ bỏ đi. Từ bỏ hẳn thôi, bởi thứ mình không thích thực ra lại là tâm huyết của nhiều người. Cái thứ mà mình nghĩ là cũ kĩ đơn điệu ấy thực ra được đánh giá là bám sát thị trường và đánh đúng thị hiếu. Dường như nghệ thuật vẫn cần sự rộng rãi đông đảo, hơn là chút cá tính nửa vời.

Vậy là tôi sai, tôi đi ngược đám đông, tôi tự coi mình tài giỏi, tôi tự coi mình là đúng, tôi nghi ngờ xu hướng, tôi và cái vũ trụ vẫn xoay quanh mình thực ra chẳng là cái gì ngoài cái ego quá lớn. Tôi tự nhủ mình, đơn giản mọi việc đi, đón nhận với tâm hồn rộng mở hơn. Vậy mà vẫn chưa làm được, hoặc không muốn làm được, bởi tiếc cái tâm trí và thời gian của em trai bỏ ra.

Một bức sketch khác rất đẹp dành cho bìa cuốn Trái tim trên những con đường, mà họa sĩ của NXB đó phải thốt lên đẹp và cá tính quá, muốn em tôi làm nó hoàn chỉnh, thế nhưng nó không có thời gian nên họa sĩ phải phác lại cho mềm mại và mộng mơ hơn. Bìa hiện tại của Trái tim trên những con đường được đông đảo bạn bè nói là đẹp và chúng tôi cũng thấy đẹp bởi nó bám sát ý tưởng và kết hợp thành công với kiểu màu sắc thu hút thị trường. Đó là thành công.

Bây giờ thì sao chứ? thất bại, rõ là thất bại của tôi, bởi không bảo vệ được điều mình tin tưởng. Ai biết được thị trường sẽ đón nhận nó thế nào? có lẽ nào tôi mới là người sai lầm, sai lầm tuốt tuồn tuột.

 

COVER2-page-001

P/S: Ai chưa mua Trái tim trên những con đường thì mua đi nha 😀

 

Đường tới Cambridge

20394943_10154585990882007_440216957_o

Không hiểu ai nhồi nhét cho tôi mà tôi luôn đinh ninh Cambridge rất đẹp. Tôi luôn muốn được đến đó, vậy mà đã đi Cambridge bốn lần rồi vẫn chưa biết thành phố này có gì.

Dạo này cái công việc thiết kế của tôi đang được nâng lên lên tầm khổ mới đó là đi đo thực tế và phòng lab thì nằm mãi tận ngoại ô Cambridge. Khu lab tọa lạc giữa bát ngát cánh đồng mà theo như anh Daniel – kẻ ngày nào cũng phải còm lưng bên phòng lab nói là in the middle of nowhere. Vốn xưa kia đó là nông trại, cấu trúc nhà kiểu timbre lộ ra các đường gân gỗ bên trong đã tố cáo, thêm với những cuộn rơm khổng lồ nằm phía bên kia tường, thì không có gì để nghi ngờ. Từ highway, ô tô chạy vào con đường nhựa bé, đi mãi tới khi thấy quán Missing sock – chiếc tất thất lạc, với khẩu hiệu nghĩ khác biệt, làm khác biệt thì bắt đầu đi vào con đường đất nhỏ, nhỏ như những con đường ở đồng bằng bắc bộ. Khi thấy quán Missing sock, điều đầu tiên tôi nghĩ là sống ở nơi như thế này thì J K Rowlings chắc cũng không phải mất nhiều thời gian để tìm ra những cái tên thú vị như kiểu Leaking Caudron – Cái vạc lủng để hoàn thành một Hẻm xéo đầy kì thú. Ở đây tôi không có hẻm xéo mà có hẻm rau chân vịt, bởi phía sau hàng rào gỗ là cánh đồng rau chân vịt xanh đậm trải dài dưới bầu trời xanh đầy mây, mây trắng nặng nề đẹp như bất kì khuôn hình nào của Boyhood. Còn bên kia là ruộng lúa mì đã vàng thô ráp, cảm tưởng như chân đụng vào đó sẽ bị cào rách, rách nát tới cảm tâm hồn.

Lần đầu tôi tới Cambridge là đi tàu. Nói về chuyện tàu lại đau lòng vì mua nhầm vé mà còn mất tiền oan. Sáng sớm dậy từ 5:30, lụi cụi nấu xong nồi cháo yến mạch rồi chạy thẳng cẳng. Lên tàu vừa kịp với một cốc cafe Costa, một croissant tưởng nhớ Pháp và quyển truyện Beatrice and Virgin của Yann Martel. Thế nhưng việc đầu tiên lên tàu là thở rồi ngủ. Ngủ chập chờn tầm 15 phút, kiểu ngủ rất mệt mỏi mà có khi còn há hốc mồm rất xấu. Tỉnh dậy thì mặt trời bắt đầu lên từ những cánh đồng. Nước Anh không rộng nhưng đất nông nghiệp cũng thật nhiều, nếu đi về phía Scotland nhiều bò, nhiều cừu thì phía dưới này đi đâu cũng thấy đồng lúa, đồng rau. Những ruộng lúa mì, lúa mạch đã vàng, những ruộng khoai tây, carot xanh mướt, trời thì xanh nhạt, một ít hoa poppy đỏ, còn kế bên đường tàu là hoa lupin màu tím, giơ cao lên trời như những ngọn tháp nhỏ. Tàu chạy rì rì qua rất nhiều thành phố, rất nhiều mặt người lướt qua cửa sổ, rất nhiều bước chân lên tàu. Chúng ta vô tình gặp bao nhiêu con người một ngày, nếu chúng ta đều nhớ họ thì có lẽ ta sẽ biết mình gặp họ nhiều hơn một lần, có thể thêm vài lần nào đó, ở vài nơi nào đó, trong vài năm nào nó đó. Những người đó ngồi cạnh tôi ngày hôm nay biết đâu một ngày khác chúng tôi lại chào hỏi như đồng nghiệp, như bạn bè, lúc đó hi vọng họ không nhớ cái hình ảnh tôi ngủ há miệng xấu như thế này.

Sau khi đã được mặt trời thức tỉnh, tôi bắt đầu đọc cuốn sách mà mua từ rất lâu rồi mà cứ cầm lên lại bỏ xuống. Phần đầu sách là sự dài dòng của ông nhà văn cố gắng thuyết phục nhà xuất bản in cuốn sách về cuộc diệt chủng Do Thái theo kiểu flip book, mở từ cuối lên, mở từ trên xuống, khá kì cục. Đó là một trường đoạn chán ngắt và không hiểu để làm gì, có thể chỉ để tác giả nói lên cái ý tưởng táo bạo về sách vở của mình. Đoạn mở đầu này thua xa đoạn mở đầu nói về cái loại tôn giáo yêu thích của Pi. Sau khi đọc Life of Pi thì tôi hiểu là mình phải vượt qua sự lê thê này để đến cao trào thế nhưng ở Beatrice and Virgin thì mãi chưa tới nổi chân, huống chi lên lưng núi. Cuốn sách lại được đưa lên đặt xuống thì cuối cùng cũng có gì đó thu hút, đó là đoạn miêu tả cuộc nói chuyện của 2 người bạn về quả lê. Nó thú vị tới mức tự nhiên mình có cảm giác như mình chưa từng biết quả lê vậy. Sự thực thì cái thứ quả ấy là gì, sao có thể ngon và đẹp đến như vậy trong sách. Thế là tôi vào trạng thái mơ hồ, nghi ngờ nhận thức của mình.

Sách vở đưa ta đi xa thực tế thì đoàn tàu đưa ta về gần. Tàu đi qua một thành phố tên thật dài Peterbourough, mà tôi cứ nghĩ tới Saint Peterbourg của Nga. Rồi tàu đi qua thành phố tên thật đẹp Ely, nghe như tên một loài hoa, một bản nhạc Fur Elise chẳng hạn. Một nhà thờ cao nổi lên, những đám nhà dung dị dưới thấp, một dòng kênh với thuyền bè neo đậu chật ních. Ely làm tôi nghĩ về Bruges nhưng nhiều sức sống và nhiều bình dị hơn. Tôi nghĩ mình muốn xuống đây làm một chuyến dạo chơi, hoặc lúc về lên tàu sớm nhảy xuống đây, để coi Ely có gì đẹp. Hẳn là một nơi đáng sống, có thể là điểm đến khi về già. Tôi thật sự thấy cảm tình với nó hơn Cambridge, bên xuống tiếp theo của tàu.

20465089_10154592966582007_1769608875_o

Đoàn tàu dừng lại, đoàn người đổ xuống, xếp hàng đợi taxi. Thành phố này hóa ra rất nhỏ, Uber thậm chí không hoạt động nhiều, taxi được đẩy cao yêu cầu nên người đứng đón taxi cứ ùn ùn như đợi mua Iphone đời mới. Tôi gọi được cho mình 1 chiếc, bắt đầu hành trình xuyên thành phố, đi về đồng ruộng và tới cái hẻm rau chân vịt như tôi đã kể đó. Sau đó là dành cả ngày ngồi chết lì ở phòng lab, đo và sửa antenna. Trưa thì ra ngoài ngồi hưởng nắng ăn sandwich cá tuna dở ẹc. Tối mà ở lại đo thì lên phòng meeting ở tầng trên ăn và ngồi nhìn những gợn nắng đậm đà cuối ngày phủ lên các cuộn rơm. Kể thì cũng thi vị nếu không tính chuyện công việc xong rất muộn và khi về tới nhà đã 12h đêm. Khi đó trời tối mịt, không nhìn thấy bất cứ một ánh sáng đô thị nào dọc đường. Vài Services mở cửa cho người ta kiếm cốc cafe đêm. Xe chạy trên đường, trong tiếng nhạc giao hưởng yêu thích của vợ thằng đồng nghiệp. Thi thoảng len vào đó là vài bài hát của Lily Ailen, Dido và cả Green day. Một thời đại học ào ạt tràn về, hóa ra chúng tôi cùng năm sinh, cùng thế hệ nên nghe cùng thứ nhạc toàn cầu đó. Có điều giờ tôi rời ga, còn cô bạn đó vẫn còn ở lại, nghe thứ nhạc nostagia ấy mỗi lần lái xe. Một thằng  đồng nghiệp đã ngủ, một thẳng lái, tôi ngả ra ghế, nhìn vào khoảng đen tĩnh lặng, thực ra không tĩnh khi vẫn có xe cộ, nhưng với tôi lại thấy rất yên lặng. Chúng tôi không đủ sức nói gì, kể cả một câu chuyện cười nhạt tuếch. Chúng tôi có một kết quả khả quan, vừa vui vừa lo, nhưng chẳng bận tâm nhiều về nó, bởi giờ chỉ có đường về là quan trọng.

20447158_10154593103052007_520440526_o

Một lần khác chúng tôi về sớm hơn, về khi trời chuyển từ sáng qua tối. Lúc đó trời mới tạnh cơn mưa. Trời thực sự rất đẹp. Màu xanh nhạt bị lấn dần bởi màu cam hồng ở dưới đường chân trời. Chúng tôi đang trên dốc và lao nhẹ về phía dưới. Ở xa, màu hồng của trời mịn màng và xa xăm như mặt biển. Tôi có cảm giác rõ ràng chúng tôi đang đi về phía biển trong hoàng hôn. Mặt trời bắt đầu hiện nét mịn bên tay trái con đường. Con đường vòng vèo vòng vèo đáng yêu kì lạ dù cao tốc với nhiều xe tải. Liệu có con đường nào mà đưa mặt trời về phía bên phải trong hoàng hôn không nhỉ? Bạn đường dừng xe lại giữa chừng, tôi tưởng nó muốn ngắm rõ hơn sự rực rõ của ngày tàn. Hóa ra muốn dừng lại để chụp vài tấm ảnh về cối xay gió. Những chiếc cối xay gió thế kỉ 21 màu trắng, cao to, sắc lẹm, lừng lựng trên cánh đồng, quay đều đều đều đều, nhưng đã đánh rơi sự uy nghi của kẻ thù Don Kihote ngày xưa. Ở đất nước này, gió và mưa đúng là tài sản. Mưa lúc nào cũng vây đặc, đến nỗi chỉ 2h nắng cũng khiến người ta sướng rơn như trúng xổ số. Trời lúc nào cũng là thế giới của những đám mây khổng lồ. Khi ngồi trên xe nhìn đám mây nặng nề ấy đứng yên trên đầu, tôi thấy toàn bộ sự cô quạnh và trưởng thành của mình. Cả gia đình, bạn bè, em trai đều ở phía bên kia biển. Chỉ mình tôi ở đây cùng gia đình nhỏ bé của mình, hứng chịu từng đợt mưa đang ào tới. Chúng tôi cũng không hiểu tại sao mình lại dễ dàng chấp nhận nó tới vậy, chỉ biết mọi thứ khó khăn chưa thực sự bắt đầu. Nhưng nếu mọi thứ đều đi vào ổn định thì cuộc sống sẽ nhàn chán lắm thay.

Viết gì về Brum

20170619_084623

Có hôm tôi vào FB của một người không quen nhưng thú vị, chị ấy viết ” Giờ đủ lớn để không có nguyện vọng sống ở một thành phố nào cụ thể, bởi ở chỗ nào thì cũng kiếm được thứ để tiêu khiển thời gian. Ví dụ, nếu ở Pheonix thì sẽ đi chụp ảnh kiến trúc, nếu ở Austin, thì sẽ viết blog về âm nhạc ở đây mỗi tuần, còn nếu ở một thành phố nào đó ở Florida, có khi sẽ có được cả cuốn sách kể chuyện người già…”. Qủa là một suy nghĩ hay mà tôi muốn làm theo: tận hưởng nơi mình đang sống theo cách vận động của nó. Mỗi thành phố là một thực thể có linh hồn và có tính cách, mình không thể chỉ nhìn ở bên ngoài rồi nó rồi bĩu miệng chê bai, trong khi những con người gắn bó lâu dài với nó vẫn dành rất nhiều tình cảm và sự tôn trọng.

Điều đầu tiên chứng tỏ tôi đã, đang và sẽ sống lâu ở Birmingham, đó là từ nay tôi sẽ gọi thành phố này là Brum như được dân địa phương gọi, còn chính mình là Brummie, nghe cứ như tiếng xe máy nổ, cũng ngầu phết. Cách đây tầm 10 năm thì theo một survey, 40% dân Brummie nhất trí là thành phố của mình xấu nhứt nước. 10 năm sau thì một bài báo khác chỉ ra rằng dân ngoại tỉnh vẫn nghĩ Brum xấu ỉn vì ấn tượng khó phai của một thành phố công nghiệp đen đúa và một trung tâm thương mại Bullring xấu ma chê quỷ sầu. Những năm 70, mỗi khi tới Brum, người ta cảm thấy như mình lạc giữa rừng bê tông. Thế nhưng giờ đây thành phố đã lột xác với trung tâm thương mại Selfridge & Co lóng lánh ánh bạc, với bảo tàng trung tâm sáng choang ánh vàng, đạt giải thưởng kiến trúc quốc tế hẳn hoi, với khu Mailbox lên đèn lấp lánh đêm. Trong trung tâm, đường đi lại rộng rãi, xe điện chạy êm ru, thấp thoáng những nhà gạch cũ mà không kĩ, xinh đẹp và giản đơn. Xa xa ở Victoria Square, bảo tàng nghệ thuật, tòa thị chính và  những tòa nhà bề thế khác đều xây bằng đá, mái ghi, mà khi ngồi ở ăn ở Nosh and Quaff nhìn qua khung cửa rộng tôi cứ nghĩ như mình đang ở Paris vậy. Đấy, thế là sau bữa tối đấy tôi tự nhủ thôi thì cứ sống ở đây tiếp nhỉ.

Nói về Brum thì tôi nên nói về gì, về lịch sử công nghiệp điên khùng với thành tựu phát minh ra đầu máy hơi nước, hay nên nói về Beorma – quý ngài Alon Saxon đã khám ra vùng đất này và biến tên mình thành một phần tên thành phố. Birmingham với ham là sự định cư, Biriming là dòng dõi Beorma. Mọi người có thể đọc thứ chôn vùi đó ở Wikipedia, tôi thích cái gì mang hơi thở thời đại hơn. Tôi đã nghĩ mình sẽ viết về những người Hoa ở đây. Người Hoa ở đây rất đông, lập một cái China Town to uỵch ngay trung tâm thành phố, nơi mà dân Paris sẽ không bao giờ cho phép người nhập cư làm. Hoặc là dân Anh khá dễ tính, hoặc là dân Hoa đã tới chiếm hữu nơi này từ quá lâu rồi. Người Hoa ở đây làm nghề chính là nhà hàng. Nhà hàng Hoa nhiều vô kể, mọc chi chít khắp nơi, dân bưng bê thậm chí không cần biết tiếng Anh. Như khi tôi vào ăn ở Peace Garden, một quán nổi tiếng là vịt quay ngon nhức răng thì bà chị bê tô súp ra chỉ ba hoa xu hào súp lơ gì đó nhức cả đầu. Lần khác đi ăn ở Han dynasty, chị bê đĩa cá cũng chỉ giao tiếp bằng tay, mình chỉ trỏ vào menu, chị cười cười mang đồ ăn tới. Họ có nguyên một quần thể ở đây, đầy đủ chợ búa, nhà hàng, ngay cả tới cửa hải quan sân bay còn có anh nói tiếng Trung tiếp thì cần gì học thêm ngôn ngữ mới.

Các bạn đồng nghiệp tôi nói họ chủ yếu là dân Quảng Đông và dân Hongkong. Tôi đoán họ nhận biết điều đó không chỉ qua món ăn mà còn qua ngữ âm nói bởi cả người Quảng Đông và Hongkong đều nói tiếng Quảng Đông, thay vì tiếng Quan Thoại. Ở đây dân Tứ Xuyên chắc cũng nhiều vì món đồ cay cháy họng của họ ở khắp nơi. Lợn, bò, gà, vịt, đậu phụ, rau, gi gỉ gì gi cái gì cũng phủ một lớp ớt khô xào dầu, khiến ăn gì cũng chỉ cùng một vị là cay và mỡ. Mấy thằng bạn vừa ăn vừa lấy khăn tay lau mặt, mồ hô túa ra từ mỗi lỗ chân lông. Tôi thì ăn một chút mà đêm về mất ngủ với cái dạ dày cứ như núi lửa phun trào. Từ ngày qua Birmingham, cứ như sống ở Trung Quốc vậy, thằng sếp béo thì người Tàu mà đồ ăn bồi dưỡng làm muộn cũng toàn đồ Tàu nốt. Thế nên tôi mới nghĩ mình nên viết về cuộc sống của dân Tàu nơi Anh quốc này.

Cơ mà đã tàu thì tôi thích nói về tàu trên sông hơn. Tôi thích cuộc sống bên dòng kênh. Có một điều mà từ bé tới giờ tôi vẫn băn khoăn: sao người ta có thể sống cả đời trên thuyền trên nước. Tại sao họ không vào bờ? Đâu phải có ai dí súng vào đầu mà bắt họ cả đời lênh đênh thế. Như dân miền Tây ấy, cả đời sống nghèo khó chật vật trên con thuyền tí hịn. Giờ lớn hơn tí, vẫn chưa khôn ra nhiều, nhưng mà phần nào hiểu hơn sự thoải mái của việc sống trên sông. Thực ra nhu cầu con người cũng không nhiều như ta nghĩ. Chỉ cần một chỗ để ngủ, đầy đủ cơm ăn và một người để đi cùng đến cuối dòng chảy cuộc đời.  Sống trên thuyền tuy chật hẹp, tuy thiếu thốn nhưng hoàn toàn phục vụ được một cuộc sống tối thiểu vật chất nhưng dồi dào tinh thần. Đi qua mỗi vùng đất dừng lại vài ngày, kết thêm vài người bạn, biết thêm vài câu chuyện, thử thêm vài món ăn, nếm trải vài khó khăn. Sống giống như anh chàng tôi gặp sáng qua. Anh ta có một người bạn sông, một con chó, một con thuyền dài thật dài, có vô số cây hoa và quả lủng lẳng bên thuyền. Anh ta đi theo kênh dọc khắp nước Anh. Mỗi thành phố anh dừng lại 2 tuần, buôn bán cây quả anh trồng, rồi ra đi để lại sự thèm muốn cho những kẻ vô tình gặp anh, như tôi chẳng hạn.  Tối đó tôi đã mơ mình cũng đi thuyền từ Birmingham tới Wolhampton, tận hưởng những ngày hè ấm áp vô cùng này.

Mùa hè rồi đấy, áo hoa váy lụa tung bay, và những cô gái đều lột xác tươi đẹp. Nói về Brum tôi thích về các cô gái. Họ rất đặc biệt. Nếu như ở Pháp con gái hầu hết chải chuốt, ăn mặc dễ nhìn, tóc ngang vai màu vàng hoặc nâu nhạt thì ở đây con gái mặc đủ kiểu từ lộng lẫy kiêu sa tới bao bì bố rách. Tóc tai họ nguyên thủy thì nâu đậm hoặc đỏ rực như tập đoàn nhà Ron Weasly. Nhưng đa phần ở đây gái trẻ nhuộm tóc, từ khói, cam, xanh, hồng, chẳng trừ màu nào, mà hay là màu nào thấy cũng đẹp. Có em gái đứng quầy ở Tesco Express nhuộm nửa đầu màu vàng bạch kim, nửa đầu màu xanh biển, đẹp vô cùng , át hẳn sự chán nản trên khuôn mặt trẻ. Có cô gái khác thì đang đứng cạnh tôi chờ tàu đây, đuôi tóc cô nhuộm ombre màu rêu nhạt. Cô gái khác tóc ngắn pixie, nhuộm tóc chuyển màu dần từ bạch qua hồng nhạt qua xanh. Tôi tưởng tượng họ giống như Clementine của The endless sunshine of a spotless mind, người con gái thích nhuộm tóc theo tâm trạng. Màu tóc không chỉ thể hiện cá tính, sự dũng cảm, mà còn là vỏ bọc cho những vụn vỡ bên trong tâm hồn họ. Họ hướng người nhìn vào tóc, thay vì để ý tới những lo toan, bực tức, cau có trên khuôn mặt. Tóc nhuộm sắc màu đặc biệt dành cho những tâm hồn bất ổn.

Tôi tới hàng cắt tóc bảo “Chị nhuộm khói cho em”. Chị cắt tóc nói “Không, lên tóc em nhìn sẽ lệch tông da mặt”. Tôi nói thế “Hồng, xanh thì sao”. “Không, nhuộm cái đó mấy bữa sau nó phai em lại phải nhuộm lại tốn tiền. Em phải nghĩ xa, vừa hỏng tóc, vừa tốn tiền. “. Tôi bảo “Vậy thôi, chỉ làm tóc xoăn cho em”. Chị sờ qua rồi bảo “Tóc tổn thưởng, đừng làm, phí tiền. Tóc xoăn chăm cũng mệt”. Tôi nói “vậy giờ sao”. Chị bảo “Chị cắt chút đuôi, rồi đi về lo dưỡng tóc “. Thế là hết, tôi ra khỏi cửa hàng với bộ tóc gần như y chang nhưng cụt lủn 1 chút. Chị ta hình như chẳng muốn lấy tiền của tôi. Còn tôi chẳng có thể tậu cho mình được một vỏ bọc đèm đẹp.

 

Glassgow – những đợt sóng trẻ

Trước khi tới Scotland, bạn bè tôi nói: Edinburg thì đi, Glassgow thì đừng, bởi nó cũng metropolitan và xấu hoắc như mọi thành phố lớn khác. Thậm chí có bạn còn bảo thành phố ấy cũng hao hao Birmingham làm tôi hơi hoảng. Đêm về ôm gối, khóc 1 dòng sông khi đã lỡ mua vé hai chiều lên Glassgow, chỉ vì muốn hưởng một chút gió Highland. Thời điểm đó mẹ thì vừa khỏi ốm, thời tiết thì báo sẽ mưa nhiều ngày, vợ chồng bảo nhau đây sẽ là chuyến đi bão táp.

Tàu đi từ vùng West Midlands này lên Edinburg kéo dài hơn 4h, 4h dài nhất trong cuộc đời vì em nhỏ Lucie quậy không ngừng nghỉ. Em hết chạy qua ba, lại sà vào lòng mẹ. Em hết leo lên ghế lại bò ra sàn. Em hết ăn đồ của mình, rồi lại ngó đồ của ông chú ngồi phía bên kia. Nói chung em không biết ngồi yên là gì. Chỉ khi tàu đi được hơn nửa đường thì em có chịu cho ba ẹm ẵm ngủ một chút. Đó là quãng thời gian ngắn ngủi yên ổn mà tận hưởng nhất. Bởi không gian bên ngoài đẹp vô cùng. Cảnh sắc hoàn toàn khác với vùng đồng bằng phía dưới nước Anh. Chúng tôi biết mình đang lại gần cao nguyên.

20170518_092444

Trời có nắng và mây. Mây nặng nề đè lên những ngọn núi xanh cỏ. Núi không nhọn mà tròn đỉnh, nhìn như những quả đồi. Đồi này nối đồi kia, không lớp lang trùng điệp mà chuyển giao rất mượt mà từ cao tới thấp. Cỏ tươi mướt mát sau cơn mưa thủng thẳng đợi cừu tới gặm. Cừu, bò, ngựa rải rác khắp nơi như những đốm hoa nhỏ trên thảm xanh. Có nơi mây xám đặc, che phủ toàn bộ không gian, bóng của mây in đậm trên nền đất. Bầu trời nghẹt thở, chỉ để lộ một lỗ nhỏ để ánh sáng xuyên qua, giống như có một chiếc phi thuyền chuyển bị đáp xuống vậy. Ánh sáng rọi từ từ xuống một đỉnh núi lõm, làm tôi nhớ tới một cậu bé trong cuốn Lũ mục đồng. Cậu bé tìm tới ngọn núi để ngủ 1 đêm vì cậu quá tò mò khi suốt ngày phải nhìn thấy nó từ xa. Cậu đã vứt xe đạp dưới chân núi, trèo lên đỉnh, nhìn thấy lửa trời nhảy múa, thậm chí gặp một người bạn, họ cùng uống nước mưa trong hốc đá và ngủ trên thảm cỏ êm mềm ướt mưa của một vùng trũng trên đỉnh núi. Tôi giờ cũng như cậu bé ấy, mong được trèo lên vết lõm kia, nằm trên cỏ ướt, ngước mặt nhìn lỗ sáng, và vuốt ve con ngựa gió như Petit Croix.

Tàu đi qua bao nhiêu trang trại, đồng cỏ, rừng cây, núi đồi, mới thấy nước Anh rộng rãi nhường nào. Thời tiết cũng chuyển từ mưa qua mây rồi qua nắng mới thấy việc dự báo sai trái nhường nào. Tàu cập vào Glasgow thì trời nắng hửng long lanh. Bí quyết để tồn tại ở nước Anh này là không tin vào dự báo thời tiết. Đầu tháng 5 mà ở Scotland có thể hưởng nắng và nóng 17 độ là một kì tích. Đi thong long hưởng nắng, nhắn tin cho bạn ở Birmingham, tụi nó nói ở đây mưa quá, chúng tao thì đang làm việc cuống cuồng, thấy mình sung sướng gấp đôi. Mẹ vừa bước vào đường phố Glasgow đã thốt lên: Nhà cửa ở đây đẹp quá, hơn hẳn dưới Anh. Chồng thì mới nhìn ga tàu đã nói: Chà, chúng ta đã trở lại châu âu, nhìn cứ như Pháp vậy. Mình thì nhìn những ngôi nhà cao lớn có nét thăng trầm thì chợt nhớ tới Đông Âu: Praha hay Budapest. Mỗi người một linh cảm nhưng đều chung suy nghĩ Scotland thật khác phía dưới Anh.

rsz_19125957_1871520266501388_5071852_o

Glasgow đi vào ngày nắng đúng là tuyệt vời. Đường phố đi bộ ở đây lát đá, rộng rãi, đủ cho người ta đi lại tấp nập, đủ cho người ta hát hò, và đủ cho Lucie chạy lung tung. Âm nhạc tràn ra đường từ những guitar, sáo, kèn, micro. Họ hát Viva la vida, họ hát You are my sunshine, họ hát Whisky in the jar, họ hát Beatles, họ hát Damien Rice, họ hát còn chúng tôi nhảy múa. Các tòa nhà cao lớn cũng bằng đá đồ sộ, to đẹp, khác hẳn sự khắc khổ của gạch đen như phần đông các thành phố của Anh. Hầu hết tầng 1 được dùng làm cửa tiệm bán đồ lưu niệm và thời trang. Những mẫu váy tartan ở khắp nơi, xanh rêu, xanh lam, rồi đỏ, ghi, đủ kích cỡ từ bé tới lớn. Những váy áo mùa hè vui tươi như những mặt người trẻ trung lướt qua tôi trên đường. Vài ba anh chàng kiếm cơm bằng việc mặc đồ truyền thống đi lang thang. Những người đàn ông ở đây mặc váy một cách kiêu hãnh. Scotland quả thật rất khác nước Anh có vẻ già cỗi và kiểu cách.

rsz_19126051_1871520273168054_304450218_orsz_19095990_1871520276501387_264225257_o

Chúng tôi lang thang từ đường phố này sang đường phố khác, không có điểm tới nào cụ thể, tận hưởng thời tiết tươi đẹp và những con đường âm nhạc. Tôi rất thích đi du lịch một các nhàn nhã như thế. Bạn không phải nghĩ tới ngay Notre Dame tìm điểm chính giữa nước Pháp, chạy qua Louvre chen chân coi Mona Lisa, sau đó phóng vội ra Pont d’art lắp một cái khóa, phi lại tháp Eiffel chụp kiểu ảnh nâng tháp, rồi trèo ngay tới Montmatre để kịp ngắm hoàng hôn. Kiểu đi tìm địa danh như thế đã thành dĩ vãng, giờ chúng tôi chỉ thích đi về làng quê, hoặc những thành phố như Glasgow  nơi chẳng có biểu tượng nào đáng nhớ mà chỉ có một tổng thể tươi vui đẹp đẽ. Hòa vào mạch chảy đời sống ở đây để cảm sức trẻ ào ạt ở một nơi tưởng như già cỗi. Mẹ nói: Scotland đẹp thật đấy. Tôi nói: tại chúng ta đi vào ngày nắng nên thấy cái gì cũng đẹp.

rsz_19179514_1871520456501369_1326186981_o

rsz_19179370_1871520279834720_167258135_orsz_19095889_1871520286501386_591027872_o

Ngày hôm sau trời liền mưa, chúng tôi dành thời gian cho bảo tàng. Glasgow là thành phố có nhiều bảo tàng nhất ở Vương quốc Anh và hầu hết đều miễn phí, trong khi phía dưới Anh bảo tàng đều mất tiền và thậm chí nhiều tiền là đằng khác. Chúng tôi chọn Riverside museum vì nó có vẻ ngoài khác lạ và nội dung cũng hứa hẹn. Bảo tàng nằm bên ngoài thành phố, ở một nơi hơi heo hút, cứ tưởng như sẽ chẳng có ai tới coi, ai dè trời mưa mà đông quá là đông. Người lớn dẫn theo trẻ con rất nhiều làm hai vợ chồng cứ tiếc là đã để Lucie lại nhà trọ với bà. Bảo tàng có hình dạng như những đợt sóng sắc nhọn đang trào lên. Sự gấp khúc gọn gàng và những góc nhọn hoắt đặc tả những chuyển động gấp rút vội vàng, chính là điều làm nên danh tiếng cho Zaha Hadid. Người đàn bà vàng của kiến trúc đương đại đã ra đi ở tuổi 65 nhưng những công trình độc đáo của bà thì mãi sống trong sự ngưỡng mộ. Zaha Hadid là kiến trúc sư nữ đầu tiên đạt Priztker – giống như Nobel của ngành này và được nữ hoàng Anh phong tước hiệu Dame (Qúy bà). Zaha chỉ có công trình đầu tiên khi bà 40 tuổi, thế nên tới gần 40 mà chưa có gì trong tay thì cũng không phải buồn lắm, hehe.

rsz_20170520_181947

Bên trong Riverside mà bộ sưu tầm các thể loại ô tô, thuyền biển, chiến hạm, tàu hỏa. Ai mà mê mấy phương tiện này thì tha hồ hú hét khi tới đây. Bạn tham hồ ngắm từ những chiếc xe cứu hỏa, tới xe bus, rồi cả những Roll and Royce niềm tự hào Anh Quốc. Có nguyên một con phố những năm 60 được phục dựng lại với tiệm cafe, tiệm đóng giầy, tiệm bán áo, xe ngựa, đường đá, nằm trong bóng tối và những ngọn đèn vàng. Điểm khiến người ta mê mệt nhất ở Riverside là những chiến thuyền được làm tỉ mỉ công phu từ những cọng dây tời nhỏ xíu tới những ống khói khổng lồ. Chúng được treo lơ lửng, như trôi trong không khí. Sao con người lại có thể làm được những thứ kì vĩ thế nhỉ. Glasgow vốn là thành phố đóng tàu bậc nhất ở Anh, chẳng thua kém gì Belfast hay Liverpool. Ngày xưa có ông Lipton còn đóng cái thuyền đi từ Glasgow qua Mỹ để tham dự giải đua thuyền quốc tế, cuối cùng ông không được giải gì nhưng nổi tiếng vì đã thực hiện được hành trình dài như vậy. Và thế là hãng trà mang tên ông cũng trở nên phổ biến toàn cầu. Chúng ta hàng ngày uống trà Lipton nhãn vàng mà chưa chắc đã biết nó mang tên 1 huyền thoại.

Uống trà nghe nhạc là thứ tuyệt nhất có thể làm trong 1 ngày mưa. Hôm đó khi chạy mưa để về chỗ trọ, chúng tôi dừng lại ở ga Glasgow central và được nghe nhạc miễn phí từ dàn nhạc các cụ già. Mỗi người một ghế, một nhạc cụ, một nụ cười, đang rất vui vẻ say sưa như biểu diễn trong phòng tắm nhà mình. Tôi cũng ước, khi về già mình có thể sắm cho mình một bộ trống để đập tung nhà. Tôi sẽ giống như Glasgow, có vẻ già mà tâm hồn thật trẻ.

rsz_20170520_124022