Bretagne dành cho khách du lịch

535467_10150667449767007_2017498534_n

Sáng hôm 9/4 cả nhà lên đường đi Rennes chơi, tôi dạo qua FB bỗng thấy anh Mark nhắc nhở 9/4 của 4 năm trước đi Saint Malo. Rõ là định mệnh mà. Tháng 4 là tới Bretagne, tới Bretagne là ghé Rennes, tới Rennes là ở ké nhà Minh Hưng. Đó là một chuỗi dài khép kín, không có lựa chọn khác xen vào. Qủa là sở thích và bản chất của con người thì thật khó thay đổi. Điểm khác nhau là 4 năm trước tôi đi cùng đứa bạn thân, lúc đó 2 đứa đều độc thân, cô đơn, bơi uể oải trong bể học.  Bây giờ cả hai đều tốt nghiệp, có gia đình, khi con gái tôi tròn 1 tuổi thì con trai bạn vừa ra đời, trình tự hai bạn làm y chang nhau, cũng như một thứ mắt xích chặt chẽ.

Khi đó, khi mà chúng tôi 25 tuổi, khi mà chúng tôi cứ bị hoang mang không hiểu mình đang muốn gì, làm gì, tương lai có gì, yếu đuối trong sự bất định, chúng tôi dành nhiều thời gian để đi xa, khám phá đất người và bản thân mình. Chúng tôi giống như bạn đồng cảnh, đồng cảm, loại mà cứ gặp nhau là một đứa than thở một đứa an ủi và lần tới thì ngược lại. Để thoát khỏi mấy cốc cafe ngán ngẩm ấy thì đi biển là một lựa chọn không thể thỏa đáng hơn. Công nhận đến tận bây giờ khi ngót nghét 30 vẫn hoang mang ở 1 mức độ nào đó thì cứ nghĩ về biển rồi đi biển lại thấy mọi việc rồi sẽ ổn thôi.

Bretagne là vùng suốt năm mưa gió vậy mà ấn tượng trong tôi luôn là trời xanh mây trắng. 4 năm trước khi hạ cánh xuống Saint Malo thì trời đẹp xiết bao. Trời nắng ấm chan hòa, không gay gắt nóng bỏng như miền nam, mà hiền hòa gió thổi. Tháng 4 mà thướt tha được váy áo thì còn gì bằng. Thực ra Saint Malo cũng đơn giản là một thị trấn biển nho nhỏ,  yên bình, có cái ngôi nhà xinh xinh, hàng quán đáng yêu, những con đường giản dị, và món Gallette nổi tiếng. Gallette là một kiểu bánh crepe nhưng thay vì làm từ bột mì trắng thì bánh làm từ bột lúa mạch đen. Nhân Gallette thường là nhân mặn như phô mai, trứng ốp lết, thịt xông khói các loại từ vịt, lợn tới cá hồi, hoặc bất kì thứ gì dân Pháp nghĩ là ngon. Gallette được dọn ra đĩa cùng ít salad từ rau rocket, tôi rất thích vị ngai ngái và hơi đăng đắng của rau này, nó làm giàm bớt cái ngán khi ăn 1 chiếc gallette nhiều phô mai. Tất nhiên một trợ thủ khác có thể là bia pression mát lạnh từ vòi. Có điều bia vào thì sẽ díp mắt nhất là khi trời có nắng.

401751_10150667449877007_1798224324_n

Nắng lên thì biển xanh, chắc chắn là thế rồi. Biển ở đây cũng rực rỡ lắm, chỉ thua Địa Trung Hải 1 xíu. Chỉ vì thời tiết ẩm ương, biển thì tương phản trời nên nhiều khi hình ảnh biển Bắc luôn xám xịt, thua xa sự xanh thăm thẳm quanh năm của phía miền nam. Tôi đã nói mình hên mà khi tới Saint Malo lại được hôm trời chiều người đến thế. Biển xanh tuyệt vời. Những cánh buồm màu sắc nằm trên bãi cát mỏng. Cát ở đây không đậm đà bởi còn có bãi đá là nơi trú ngụ của rong rêu, con chem chép, con hàu. Người ta thích tới đây để bắt hải sản hơn là tắm biển. Người ta còn thích tới đây đua loại xe chạy buồm. Đó là kiểu xe lai tạp, có ván trượt, có bánh xe nhỏ, lại có một cánh buồm thật to, khi gió lên thật lớn, xe sẽ được đẩy đi, chạy dài trên bãi cát. Cuộc đua sẽ bắt đầu.

577775_10150667444842007_1726180322_n524751_10150667453592007_836961732_n578459_10150667449957007_1582167907_n

Ở ngoài xa của Saint Malo là những hòn đảo nho nhỏ, trên đó có pháo đài. Saint Malo có cái hay mà nhiều thị trấn biển xung quanh ghen tị đó là dãy tường thành và pháo đài, khiến nó có uy lực và quyền lực. Người ta sẽ hiểu rằng đây là một vị trí then chốt cần được bảo vệ và cũng là nơi sẽ bảo vệ vùng lân cận khỏi những cuộc xâm lược từ ngoài biển. Những bước tường đá của quá khứ vẫn rắn rỏi đứng cạnh biển trong lành. Ai tới Bretagne cũng được rủ phải đi Saint Malo. Tôi thấy đúng rồi phải đi chứ bởi đó là  một nơi thật Pháp và thật biển. Ai tới Bretagne cũng dặn phải đi Mont Saint Michel, bởi đó là 1 trong những nơi điểm cần tới trước khi chết, nhưng tôi nghĩ tôi có thể chết mà không cần tới đó cũng được. Tuy nhiên đó là câu điều kiện loại hai, bởi tôi đã tới đó mất rồi, chỉ một ngày sau Saint Malo.

Hôm đó trời xấu, đúng vậy, Bretagne không bao giờ cho tôi được trọn vẹn. Lần nào cũng là ngày một tuyệt vời, ngày 2 thê thảm. Sáng ra khỏi nhà Minh là trời đã thấy có hạt mưa và gió. Tối hôm trước chúng tôi đến nhà Minh, có Minh, có anh Hưng và cả Huỳnh cái đứa mà một mình chấp cả tá giai uống bia cùng. Huỳnh bị dụ đi từ Rouen xuống, y như 2 đứa tôi bị dụ từ Paris tới, tới để sung sướng bún bò chính hiệu Huế, vài chai Leffe, và hành trình tới tòa lâu đài giữa biển.

34736_10150667451307007_2059225413_n

Mont Saint Michel nổi tiếng bởi những hình ảnh siêu thực trên postcard. Một tòa lâu đài nguy nga, đẹp đẽ, rắn rỏi nằm giữa mênh mông nước. Sự kì diệu của tạo hóa và tài năng của con người cùng gặp nhau ở đó. Thế nhưng người xem hình quên mất tiêu rằng những bức ảnh chụp từ trên trực thăng và khi đó thủy triều đã tìm tới. Khi chúng tôi tới đó thì mới gần trưa, nước còn ở xa vô cùng, tòa thành nằm chơ vơ, đúng là chơ vơ, những giữa mênh mông cát ướt. Sự kì vọng bị giảm đi phân nửa. Gió thổi điêu đứng. Trời lạnh một cách bất ngờ. Mây như những đàn quạ kéo tới sự âm u. Mưa rình rập từ trên cao. Trải qua 1 chặng xe bus dài, cả phái đoàn co ro và mệt mỏi ngay khi vừa tới.

Mont Saint Michel to thật, quả là to hơn tưởng tượng. Tòa thành với cấu trúc như con ốc, dân sống phía dưới, vua sống bên trên. Những con đường xoáy ốc đưa khách đi qua những cửa hàng, cửa hiệu, những tiệm đồ nhỏ xinh, đi lên những bậc thang, lên mãi lên mãi, mệt ơi là mệt để vào trong lâu đài. Lâu đài tất nhiên không còn gì nhiều, không thể mong đơi như Versailles, không nhiều trang trí, tuềnh toàng nhưng chắc chắn. Những mái vòm và hàng cột đã bị rêu hóa nhưng kiên định cùng thời gian. Sống ở trong tỏa thành nữa ngày mà sao thấy dài quá không hiểu do không khí cũ xưa hay do đói và lạnh. Cuộc sống bên dưới lâu đài vẫn sinh sôi nảy nở vô cùng bởi tấp ngập người xe. Dân du lịch nhiều nên hàng quán cũng vì thế như nấm sau mưa. Mont Saint Michel hay khu Saint Michel của Paris cũng như nhau, đẹp nhưng xô bồ thương mại. Và thật buồn xe bus phải ra khỏi đảo trước khi thủy triều lên ngập lối. Vậy là hình ảnh siêu thực ấy mãi không thể với tới, để có một ấn tượng thật đẹp về 1 trong 10 điểm cần phải đi của nước Pháp.

578322_10150667451732007_1766903708_n

Thật hợp lí khi điểm đến không định sẵn từ trước là Saint Malo cho ta cảm giác hài lòng bao nhiêu thì nơi mong mỏi tới là Mont Saint Michel lại ngập tràn thất vọng bấy nhiêu. Cảm giác tương tự như Cote sauvage và Cap Frehel mang lại. Có lẽ vì thế mà người ta luôn thích những thứ tình cờ có được rồi vui vẻ đặt trước nó 1 chữ duyên.

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Con tròn 1 tuổi

13434925_10209612310050599_2659408099833842491_n

1/7/2016 Lucie tròn 1 tuổi.

Mới tháng 6 năm ngoái mẹ còn lập đàn cầu đẻ vì mãi con không chịu ra, sau 2 lần lừa mẹ, có lần mẹ đã gọi cả cứu hỏa đẹp trai tới khênh đi. Con rất cứng đầu, ngay từ khi chưa sinh. Thang 6 năm nay con đã lũn cũn đi khắp nhà. Cục cưng của mẹ còn biết nhìn hoa và nói Hoa hoa, từ đầu tiên con nói thật tao nhã, tinh tế, khác hẳn sự nghịch ngợm ham chơi hàng ngày. Mỗi sáng con tỉnh dậy, đá ba vài cái, đá mẹ vài cái, rồi cầm sách Con sâu háu ăn lên dí vào mặt cả hai bắt đọc. Sau 30ph hành hạ ba mẹ đã đời thì con đòi xuống giường. Con có thể tuột xuống ngon lành, thậm chí leo lên cũng ngon lành không kém nếu có chăn hay tay ba mẹ để níu. Ghế sofa thì đã là chốn quen, lên xuống nhẹ tựa lông hồng. Con thậm chí còn trèo lên bàn, đòi lên giá sách hay cửa sổ, nói chung con quá nghịch và mẹ không hiểu cục cưng của mình giống ai mà nghịch khủng vậy.

Con là con gái, mẹ nhiều khi không tin lắm, trừ lúc tắm hay thay bỉm thì mới xác minh rõ. Con nghịch như quỷ, ai cũng phải nói vậy. Con đi vững vàng, leo trèo và phá phách khắp nơi. Dạo này không vừa ý là con hét lên, rồi giậm chân, khổ nỗi mẹ lại thấy thế là rất dễ thương. Con mà nhoẻn miệng cười thì thôi rồi, tan chảy, chẳng dám làm gì đại ca nữa. Con cũng có nhiều tiến bộ, khi mẹ hỏi Bụng đâu? đã biết kéo áo lên chỉ rốn, mẹ hỏi Mồm đâu? con biết chỉ tay lên miệng rồi ngậm luôn ngón tay. Con biết chỉ mắt các con vật trong cuốn Dans la jungle, chỉ con sư tử trong Un jour d’Elmer, chỉ con thỏ, con bò trong cuốn sách Sonore,  con sâu trong A very hungry caterpillar và mở xem các con vật trong Dear zoo. Con biết nhảy theo nhạc, đưa ngón tay lên khi nghe bài Daddy finger, và chỉ đầu khi nghe Head shoulder knee and toes. Hóa ra con cũng biết nhiều thứ phết, mà mẹ cứ kêu con ngố.

Thế nhưng con ngủ vẫn phải cần mẹ ấp, từ trưa tới tối. Trưa mẹ dậy là con dậy theo. Tối con dậy 2 lần ti nhiệt tình rồi mới ngủ. Con còn ít chịu ngủ trưa, hay tuột xuống giường rồi đi phá làng phá xóm. Con ăn giỏi hơn nhưng vứt cũng nhiều. Sau mỗi bữa ăn thì nhà cửa bừa bộn bẩn thỉu như cơn lũ đi qua. Con lười nhai hơn mà chỉ thích nuốt ực, tuy con bốc nhón đã khéo vô cùng. Dạo này con mê dùng thìa để múc và vương vãi khắp nơi. Con chỉ ăn tầm 15ph là khóc mếu đòi đứng dậy. Con nóng tính và dễ cáu bẳn. Chài ơi, con rõ là không giống mẹ mà. Chúng ta cứ thống nhất sự lì lợm, cứng đầu của Lucie là do ba truyền con nối. Còn cái tính nhí nhố của con chắc là từ mẹ. Con không bao giờ ngồi yên, chẳng thể nào dạy cho con điều gì. Con chỉ thích ra ngoài, khi nào con muốn đi chơi thì con cứ cầm giầy tới dí vào tay ba. Mẹ bế con xuống cầu thang là con cười khoái chí. Con ham chơi quá mà, nhưng vẫn chưa chịu chơi cùng các bạn ở công viên. Con nhút nhát do ở nhà với ba mẹ nhiều. Tháng 11 tới khi con đi học nhà trẻ, con sẽ có các bạn, các cô, và 1 thế giới mới. Con đang xa dần vòng tay ba mẹ, ba mẹ mừng quá, trông con mệt gì đâu.

Con 1 tuổi, ba mẹ không làm gì. Trước đó 2 tuần chúng ta làm thôi nôi. Bạn bè của ba mẹ tới, mang theo bao đồ cho Lucie lựa chọn nghề nghiệp. Con chọn bản điều khiển, ba bảo “Không được theo nghề mẹ, thất nghiệp”. Ba cất đi. Con chọn lại. Con chọn bàn phím, mẹ nói “Không theo nghề ba, thất nghiệp”.Mẹ cất đi. Con chọn lại. Con sờ qua cái đàn xyclo, con mó qua cái máy ảnh rồi con chọn sách. Phải rồi, sách là người bạn tốt và chung thủy nhất. Bất cứ sau này con làm gì, cũng hãy đọc sách, đọc thật nhiều, thật kĩ, và thật thành thật.

Con đã 1 tuổi, rồi con sẽ 2, sẽ 3, 15 lần như vậy con có bạn trai, 18 lần như vậy con bước ra khỏi nhà. Con vùng vằng và nói “Con sẽ sống đời của con”. Mẹ không biết lúc đó mình còn giữ được bình tĩnh để không ép con theo ý mẹ hay không nữa. Con sẽ ghét mẹ, tất nhiên rồi. Chúng ta là 2 thế hệ, chẳng thể nào dung hòa, mẹ tất nhiên sẽ lạc hậu và cổ hủ. Mẹ bước lùi, con bước tiến, làm sao để không cản bước tiến đó của con. Mẹ không tin lòng mình đủ rộng và đầu mình đủ mở. Xã hội đào thải mẹ, tiếp nhận con,nhưng làm sao để con không đào thải mẹ và mẹ tiếp nhận con trưởng thành. Những người mẹ hay tự hỏi “Đứa nhỏ bé bỏng đáng yêu của tôi đâu rồi?”, những đứa trẻ gào lên “Mẹ chấp nhận đi”. Cuộc sống thật quá đau lòng.

Đêm hôm kia ba ác mộng, hét lên khiến chúng ta giật mình tỉnh giấc. Ba nói ba mơ thấy con bị cướp đi. Tiếng thét trong đêm của ba nghe y như bà nội khi bị bóng đè, trong ác  mộng của bà cũng là ba gặp nguy hiểm. Những ác mộng di truyền. Cha mẹ bao giờ cũng bị ám ảnh bởi sự ra đi và những hiểm nguy rình rập đứa trẻ của mình. Con sẽ không bao giờ hiểu đâu? Con sẽ chỉ biết bĩu môi và nói “Mẹ đừng làm quá lên thế”, cũng như mẹ từng nói vậy với bố mẹ mình khi họ sợ hãi mỗi khi nghe tin khủng bố hay tai nạn ở Pháp. Thế giới này đang dần thành một nơi nguy hiểm, mẹ thật buồn khi con phải hứng chịu tất cả những thảm kịch này. Con người giết hại lẫn nhau và tàn phá thiên nhiên thảm khốc. Mẹ mong con có được hòa bình.

Con đã 1 tuổi, con dễ thương vô cùng. Khi con mở tròn mắt nhìn mẹ thì mẹ thấy không còn gì đẹp hơn nữa. Con ghé vào má mẹ, mút chùn chụt rồi thổi bong bóng, không hơp vệ sinh lắm nhưng yêu làm sao. Con vỗ bụng mẹ đồm độp rồi há cái mỏ nhọn lên ti phà phà. Mẹ nghĩ mãi xem mình mong gì ở con? Chỉ cần con khỏe mạnh và là người tốt. Và gì nữa nhỉ? con sẽ ở bên mẹ thật lâu, thật lâu, thật lâu.

Posted in Cho con | Leave a comment

Ba gã lên thuyền (đều là bạn thân)

60696_10152615366410228_1108190350_n

Mình thuộc loại dễ chơi dễ kết thân nên nhiều bạn. Bạn trai thì ít có nhưng bạn nam thân thì cũng ối người, mà kể mỏi mồm ra thì cũng chỉ quanh quay 3 đứa. Và 3 đứa đó vừa cùng lên chiến thuyền hôn nhân giống mình.

Đầu tiên là phải nói tới Hiệp. Đứa mà quá nhiều bạn hỏi sao chúng mày không yêu nhau? Đứa mà mẹ Thu béo khó tính như thế cũng phải ra sắc lệnh “Một trong hai đứa phải lấy thằng Hiệp”, dĩ nhiên cả 2 đứa không làm nên cả 3 đều đang hạnh phúc. Thậm chí thằng em gai hồi thấy con chị ế thì phải giục”Chị về lấy anh Hiệp đi” còn mẹ mình mà thấy nó tới nhà thì rất vui mừng phấn khởi “Thằng Hiệp cũng được đấy”. Có cái lí gì mà cả thế giới đổ dồn tôi cho thằng bạn môi cong, chân cong, chỉ có giới tính là thẳng? To con, đẹp trai, phong độ, đa tài, hát hay, đàn giỏi, vẽ thần sầu, nhà giàu, mặt ngầu,bố làm lớn, chắc chắn không phải nói về Hiệp. Ờ thực ra có 1 cái đúng đó là nhà giàu nhưng bố không làm lớn (vậy sao giàu? ai biết). Bố bạn cựu sv bách khoa nên khi thấy con gái BK thì vui lắm, nhiệt tình mới uống rượu, còn mình thì được cái ngoan, mời là uống, mời 1 uống 2, ngoan ngoãn lễ phép, tới tận 10 năm sau khi nói về con Nga thì bố mẹ bạn vẫn chép miệng “Là cái đứa uống rượu chứ gì” không hiểu theo cách vui vẻ hay ngao ngán.

Nói về chuyện bố bạn Hiệp thì lòng mình có chút lợn cợn. Chả là hồi chúng mình còn đi học sớm khuya với nhau thì có lần mình đòi đèo bạn Hiệp (ti toe sau 1 hôm mới được bố dạy lái xe), lúc đó tầm 7h sáng, đường vắng, hè vắng, vạn vật im ắng, bạn Hiệp đằng hắng “OK, cố gắng”. Mình cũng cố lắm, phóng cái vèo, đâm trúng 1 chị lơ ngơ nai tơ gà mờ đang đi qua đường. Chị ngã vật ra, mình cũng ngã, bạn Hiệp ngã, và cả con xe super cup cũng ngã. Sau vài phút trấn tĩnh, thì chúng mình nhận ra, 3 người không sao, riêng con super cup thần thánh của bố bạn Hiệp méo giỏ, móp yếm. Bọn mình xin lỗi chị kia rồi, mình giông vào lớp, bạn Hiệp lụi cụi đi sửa xe. Sự việc bị ém nhẹm đi, để hình ảnh của mình trong gia đình bạn vẫn tốt đẹp.

Bạn Hiệp là người tốt hiếm gặp dù bạn nổi tiếng xấu bụng. Mỗi ngày bạn bắt đầu bằng việc ngồi trong toilet và kết thúc cũng vậy. Hồi xưa đi học, bạn lúc nào cũng để 1 cuộn giấy An an thần thánh trong balo, nổi tiếng cả khối tụi mình ai cũng biết. Bạn còn nổi tiếng là chàng trai của mẹ và rất tiết kiệm. Cơ mà trong mắt mình thì không hề, kể cả việc giao thừa bạn vứt mình cho đứa khác mang về, dù bạn bứng mình tới, vì phải về đúng giờ mẹ bảo. Bạn nói “Về không mẹ chờ”, vậy đó thế là mình chả giận bạn tí nào, sau này mình biết bạn còn vì tình yêu mà cãi mẹ rồi bỏ nhà đi bụi vài ngày, cơ mà kết quả vẫn là mẹ bạn thắng còn tình yêu đó lụi tàn. Về chiện keo kiệt thì khẳng định luôn với mình bạn vô cùng hào phóng (mình nói câu này mà nhận được hàng tràng bĩu môi, ô hay chắc bạn tốt với mình mình và vợ bạn chăng). Mỗi đêm mùa đông đi học tiếng anh về cùng nhau, bạn lại rủ mình “Bánh cuốn đi”, còn đêm mùa hè thì bạn bảo “Nước mía thôi”, rồi bọn mình la cà hàng quán, bạn bao mình suốt à, chỉ có 1 lần ăn phở chiên là hơi sai sai sao đó, bạn thấy mình đau răng thì bảo “Nga ăn bánh phở thôi, để tớ ăn thịt bò”.

Hồi năm đầu đại học, mình bị mất xe đạp, chưa có bằng xe máy, bạn tự nguyện sáng sáng ghé đưa mình đi học. Hai bạn cũng thắm thiết cả 2 tháng trời. Có hôm bạn đi học về sớm hơn, bạn tót đi chơi điện tử, quên mình, để mình bơ vơ, phải đi ké xe bạn khác. Hôm sau bạn tới chúng mình lại cười hòa rồi leo lên sau xe bạn. Có hôm mình rủ bạn Thu tình má lúm đi học cùng, bạn Hiệp tới đèo liền nói “Để tớ đèo bạn Thu, Nga béo đạp xe”, thế là mình miệt mài đạp theo con supercup muốn ná thở. Hôm sau bạn tới chúng mình lại cười hòa rồi leo lên sau xe bạn. Bạn nói “Ai làm ng yêu cái Nga sướng, nó chả giận bao giờ”. Vậy sao bạn không yêu mình còn mình thì nghĩ cả thế giới chỉ còn mình bạn là giai mình cũng chả lấy? Có lẽ vì mình thấy bạn quá thân thiết tâm tình, còn bạn thì chê mình chân to đùi lớn.  Cơ mà mối tình đầu của bạn có đùi gấp rưỡi mình và độ bựa cũng gấp đôi. Sau này người yêu thứ 2 của bạn kể là bạn Hiệp hay bảo bạn đó là cậu tính giống cái Nga bạn tớ, rồi kể về cái Nga vô cùng thân thương. Mình không ngờ bạn lại lấy mình là khuôn mẫu người yêu vậy, cớ sao bạn lấy vợ lại khác hẳn mình 180 độ.

Tuổi 20 của mình, của bạn đã lớn lên cùng nhau  với niềm yêu thích phim ảnh và âm nhạc. Những đêm nhạc Trịnh bạn tới đưa đi nghe, những buổi cafe Nhạc Tranh, Trịnh Ca, Cuối Ngõ lúc nào cũng có bạn có mình và bạn Huy. Sau đây mình xin kể về bạn Huy, cũng vừa cưới vợ.

Huy đen nói trắng là một thằng bựa tốt hiếm có khó tìm. Thời mình mới vào lớp 10, nó tìm mọi cách trêu chọc mình, khiến mình ghét nó như đám chó hoang ị bậy trước cửa nhà (ghét tới mức đó đấy), cơ mà càng chơi càng thấm. Nó tốt gì đâu. Nó từ cấp 3 đã buôn băng đĩa nhạc, nó cung cấp những đĩa nhạc chất nhất trường cho mình, thậm chí không quản ngại đưa mình đi mua đài cũ để học tiếng anh những ngày đầu đại học. Nó hay gọi mình tao tao mày mày thân thương chứ không như Hiệp với phương châm không bao giờ nói tao mày với con gái. Thằng Huy là đứa mà ngày nào cũng tới đưa mình đi ăn sáng, vứt mình qua Trịnh Ca rồi ngồi uống trà phục vụ mỗi sáng thời kì mình đợi visa qua Pháp. Nó với mình tới quán trà đó nhiều tới mức, vừa tới cửa, em phục vụ đã ra nói “Dạ, chị tới” cứ như chủ vậy.

Thằng Huy ít được thiện cảm của phụ huynh vì nó đen và nhếch nhác, ít được thiện cảm của lũ con gái vì nó nham nhở và thích nói khoác. Thậm chí bố mình còn khẳng định nó xì ke. Cơ mà với mình thì nó tình cảm và chân thành vô cùng. Nó cả mấy năm vẫn thích 1 người. Hồi lớp 12, lúc này mình đã chuyển lớp, có lần bị bạn kia hiểu nhầm, nó gọi mình cầu cứu, mình được cái sáng dạ trong việc nghĩ lời nói dối nên bịa rất tài tình, gọi điện khiến bạn kia tin sái cổ. Sáng hôm sau bạn đó còn đeo ngay cái dây chuyền thằng ku tặng để thể hiện sự tha thứ. Cũng vẫn bạn đó 5 năm sau khi đã qua 2 mối tình, thằng ku vẫn đeo đuổi, đến nhờ mình nào chọn quà, chọn chocolate, đi cả sáng mệt mỏi, mà nó chả cho mình ăn gì. Sự vụ tỏ tình của nó bất thành, không phải do tài chọn đồ của mình kém, mà tại nó thu âm bài hát tặng lại thu cái bài buồn thối ruột “Riêng một góc trời”. Vậy thì mày cứ riêng góc mày nha con.

Giờ thì nó đã có vợ, mình vẫn không tin cái đứa lông ba lông bông như nó đã yên ổn. Mình quên nói điểm cộng nữa cho Huy đen là mẹ nó nấu ăn siêu ngon, bún ốc hay lẩu riêu đều thần sầu quỷ khóc.

Nói về chuyện khóc, mình xin kể bạn thân cuối, đứa mới sụt sùi trong khi vợ nó khóc tong tong trong đám cưới mới nhất, đó là Kim Sơn, bạn thân lớp 12 của mình. Nó là bạn thân sau cùng trong 3 đứa nhưng lại là người kết thúc tình bạn thân sớm nhất. Giờ tụi mình chỉ là bạn thường, chứ không thân thiết như Huy hay Hiệp. 2 thằng ku kia thì mình về VN 10 ngày thì 7 ngày gặp chúng nó, chả ăn thì nhậu, không thì cafe, còn KS hả, chúng mình cùng sống ở Paris, 5 năm gặp 5 lần, vẫn biết nhau sống khỏe là đủ. Khi mình cưới, mình bảo vệ tiến sĩ, nó đều có mặt nói nhảm, chủ yếu ca ngợi bản thân nó, tới khi nó cưới mình cũng có mặt, nó vẫn chủ yếu ca ngợi bản thân nó.

Vậy mà hồi lớp 12 mình thấy mấy câu nói nhảm mà mặt tỉnh rụi đó là hay lắm, là vui lắm, là cười lăn cười bò, là phục, phục hơn cả việc chơi caro thành thần của nó hay việc nó đặt huy chương vàng toán quốc tế. Hồi đầu vào lớp mình cũng chả quý mến gì nó, vì nó giỏi và xấu trai. Một hôm mình bị bố bắt ép đi thi đội tuyển trường, mình thì dốt nên đi thi thì rất sợ nhục, đã thế thầy cô xếp mình ngồi cùng bàn với nó. Nó làm cái vèo, mình cũng làm cái vèo vì chỉ làm được có 1 bài. Nửa thời gian sau chả biết làm gì, nó quay qua cười ý nhị rồi nói đểu mình, gì chứ mình lại khoái nói chuyện, quay qua nói luôn. Thấy giám thị nhắc nhở cả hai. Mình chán, nộp bài đi về luôn, làm được gì đâu, ai ngờ cũng được tóp 17, mà đội chỉ lấy 15, hú vía, không quá nhục mà cũng không mang rơm nặng bụng. Sau lần đó mình với nó thành bạn. Nó chủ yếu đi học đội tuyển nhưng về thì ngồi sau lưng mình, hai bạn chơi cờ caro. Có hôm chơi hăng thì cô giáo gọi nó lên, cô hỏi “Đất nào đặc trưng vùng đồng bằng sông Hồng”, mình nhắc đểu ” Đất đỏ Bazan”. Nó tin bạn chơi nên nói theo, cả lớp được dịp cười xối xả, cô dĩ nhiên chả làm gì con gà vàng của trường.

Hồi xưa mình với nó chả hiểu sao nói chuyện tâm đầu ý hợp tới mức mình làm cái trắc nghiệm tâm lí gì đó có mấy câu kiểu “Ai là người bạn muốn nói chuyện cùng nhất”, mình nói nó, tiếp theo là câu “Bạn đang nghĩ về ai?” thì dĩ nhiên là người trong câu hỏi trước còn gì. Trắc nghiệm ngu xiềng, nhưng vì 2 câu trả lời đó mà Thu béo khẳng định mình cảm nắng thằng KS, làm mình tí ngộ nhận. Cơ mà nó là đứa đầu tiên mình gửi email, vì hồi đó tò mò chuyện các bạn đi tận Hy Lạp thi toán quốc tế, Hy Lạp ở đẩu đâu cơ mà, không tưởng tượng nổi. Rồi lên đại học, học toán có tuyến tính lại email hỏi nó. Rồi email thưa dần, mỗi đứa 1 ngả, chả thân quen gì. Rồi nó đi Pháp, mình qua Bỉ. Lúc mình qua Pháp thì hai bạn gặp lại nhau. Nó nhiệt tình dẫn mình đi khắp Paris, chụp hình rồi còn nói “Mày có thể làm mặt đẹp hơn không?”. Hai bạn đón năm mới ở Champs Elysee nữa chứ, trong lúc đợi giao thửa vừa rét và mệt mà không có chỗ nào vào, hai bạn còn ngồi như cô bé bán diêm và đó nhau về số nguyên tố. Nó lại khen đểu mình như mọi khi, có 1 lần duy nhất nó thật tâm là khi thầy Hà xướng tên mình là người có cách giải hay nhất và điểm 10 duy nhất của lớp. Ai cũng ngạc nhiên, chỉ nó là khen thật lòng.

Thế nhưng tình thân của mình với nó chỉ có thế, tình thân cùng lớp. Mình chả hiểu gì về nó cũng như nó chả biết gì về mình. Lần đầu nó dẫn bạn gái qua nhà mình, mình nấu bún riêu mời, nó bảo tao dị ứng cua, xong ngồi ăn hết cái bánh chưng duy nhất mình cực khổ gói được. Tráng miệng mình làm bánh sầu riêng, nó bảo tao không ăn được quả này, mình mang cho tụi cùng ktx, tụi nó vừa ăn vừa khen vừa cảm tạ thằng ngốc nào không ăn được sầu riêng. Sau hôm đó mình nhận thức sâu sắc sự hời hợp của tình bạn, nên lẳng lặng quẳng nó ra khỏi danh sách bạn thân. Đêm đám cưới nó, mình ngồi uống bia ở sofa, nó ngồi xuống cùng, 2 đứa mình nhìn nhau cười, mình thấy rõ dù tụi mình không còn thân nhưng vẫn là bạn tốt, vẫn có mặt trong những thời điểm quan trọng của nhau và cùng đang hạnh phúc (đây là đám cưới duy nhất mình dự trong 3 cái đám cưới bạn nam thân).

Vậy đấy 3 thằng bạn thân đều đã lên thuyền, chèo lái giỏi nha các chú, cả mình cũng vậy phải chèo cho tĩnh tâm, chứ mình không biết bơi, tụi kia thì biết.

Posted in Cafe sáng, Ngôi nhà cánh cửa | Leave a comment

Noirmoutier – khoai tây, muối, và mặt trời

13517852_10153535018532007_1392645876_o

Dạo này tôi đang rơi vào trạng thái siêu buồn chán, dù đã ăn mất 4 hũ Ben and Jerry’s uống hết 1 hộp cafe chồn mà chưa thấy vui hơn, không hiểu vì sao nữa. Có lẽ tôi nhớ mùi cafe máy qúa đây mà.

Thực ra thì đời tôi cũng không quá tệ. Tôi vẫn có các hoạt động văn thể mĩ mỗi cuối tuần và thậm chí còn vừa đi chơi 3 tuần trước. Tức là mọi thứ vẫn ổn vậy mà cứ thấy không ổn chút nào. Đi chơi để trốn tránh hiện tại có vẻ không phải cách hay, nhưng cũng được một vài trống canh và tôi cứ muốn có thêm thật nhiều canh trống như vậy.

Hồi sắp cưới, chúng tôi tính là khi làm đám cưới ở Pháp sẽ rủ toàn bộ anh em ra đảo Noirmoutier cắm trại, rồi sáng sáng chèo thuyền, chiều chiều đạp xe ngắm biển,  tối tối chơi sói, rồi 1 đêm thanh vắng sẽ đốt lửa trại và làm cái đám cưới bập bùng, chắc la vui hết xảy. Vì sao là Noirmoutier? tôi không nhớ rõ, có lẽ vì khi đó đã đủ sâu đậm với Địa Trung Hải nên muốn ghé Atlantic, đã đủ nồng nàn với những bãi biển bikini lại muốn về nơi hoang sơ với vô vàn cánh đồng muối. Cứ thế trí tưởng tượng đưa chúng tôi đi hoang từ vùng này với vùng khác rồi dừng lại ở Noirmoutier, nơi nổi tiếng với muối, khoai tây, và những camping đẹp mắt. Chúng tôi đã mơ ước mình sẽ làm được một đám cưới đáng nhớ như Lee Hyori ở đảo Jeju vậy đó. Cơ mà khi đó chúng tôi kiệt quệ tài chính và thời gian. Noirmoutier cũng vì thế bị cuốn vào một góc nhỏ bé nào đó trong trí nhớ.

Đợt tháng 4 đi xuống Rennes thì bỗng thấy Ouigo cũng có bán vé rẻ xuống Nantes, nơi bắt buộc phải đến nếu muốn bắt bus ra Noirmoutier. Thế là hình ảnh những cánh đồng muối lại tràn về. Chúng tôi chưa bao giờ thấy diêm dân hay những điều lam lũ như thế,  thôi thúc cái giấc mơ cắm trại năm nào. Năm nay có con bé tí hin nên chịu thôi, phải thuê nhà cửa đàng hoàng, nguyên 100m2, tọa lạc ngay trung tâm Noirmoutier luôn. 3 chúng tôi lên đường cùng 3 người nữa là vợ chồng đứa bạn cùng em bé trong bụng. Thật buồn cười vì 3 năm trước tôi với thằng bạn còn dắt díu nhau tới Rennes chơi, 3 năm sau chúng tôi đi chơi lại đã là 6 người. 6 người đi khắp thế gian.

Không, chỉ là 6 người đi khắp Nantes. Thành phố nhỏ bé đó hóa ra đẹp, sạch, tinh tế hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi. Ngay trung tâm là lâu đài của duchess Anne nên sự bề thế của nó cũng phủ sự vương giả đồ sộ lên thành phố. Tự nhiên thấy tầm của thành phố lên nhiều chút.Sau lưng lâu đài là khu đi bộ nhộn nhịp. Hàng quán mở suốt từ nhà hàng cho tới đồ lưu niệm. Đặc biệt chưa ở đâu ở Pháp mà tôi thấy nhiều salon de thé như thế. Thường thì ở Pháp quán bánh mì và quán cafe ở khắp nơi nhưng trà tuyệt nhiên ít, vậy mà chỉ dạo qua vài đường ở Nantes là đã thấy 4 5 quán trà.

13499557_10153535018617007_769498316_o13467453_10153535018692007_1577686819_o

Chúng tôi cũng vào một quán tên La dinette để thưởng thức bữa trà chiều. Menu đưa ra tới hàng chục loại, khiến lòng đứa nào cũng xốn xang, gọi mỗi đứa 1 món, kèm theo 1 đĩa bánh ngọt gồm gateau nantaise, tarte ruhbarbe, và tarte pistache. Đến khi người ta mang ra 4 ấm trà to thì 4 đứa chỉ biết cười sằng sặc vì sự nhà quê của mình. Mỗi đứa 1 ấm thi uống tới Tết, may mà trà ít vị trà chỉ nhiều vị thơm uống như nước nên mới có thể dễ dàng hoàn thành mục tiêu. Bánh ở đây cũng tạm được, gateau vùng nantes thì quá ngọt nhưng bánh tarte vị pistache dẻo và tarte vị ruhbarbe hơi chua ăn cũng thú vị. Những món ăn đó không ăn điểm cho Nantes mà mấy món khoai tây thần thánh ở Amour de pomme de terre mới cứu lại.

13467586_10153535019017007_1188535310_o

Ở quán ăn này, tất cả các món ăn đều được chế biến từ khoai tây. Vì đồ ăn theo phong cách miền núi nên khoai tây được kết hợp nhiều với thịt nguội hoặc phô mai. Một hũ phô mai nóng chảy rót vào lòng củ khoai tây bốc khói, trộn lên cho quện đều vị béo, vị ngọt, vị bùi thì ngon rớt hàm luôn. Món khoai tây chiên của nhà hàng này cũng ngon thần sầu, ăn kèm miếng thịt bò tái vừa mềm vừa ngọt, xuýt xoa bao nhiêu cũng không đủ. 17e cho một đĩa ăn tự nhiên thấy hợp lí hợp tình hết sức. Thế nhưng ngày hôm sau cả lũ tới được một nhà tên Poisson paré thì sự thỏa mãn còn tăng bội phần. Nếu như quán Amour to đẹp, nổi tiếng, đắt tiền, trung tâm thì quán Poisson paré nhỏ bé, khiêm nhường, ở gần nơi cư ngụ của con voi máy. Quán chỉ có 2 món chính là cá sốt và cá chiên. Cá sốt ăn kèm rau củ đa dạng xào lên, còn cá chiên ăn với khoai tây chiên giống như fish and chips. Cá chiên giòn mềm, rau củ giòn thơm, khoai tây ngọt lịm, chưa kể món salad thật tinh tế với nước sốt ngon và một ít pistache vụn. Đúng là một nơi phải đến.

Còn con voi máy tôi không rõ có phải là nơi phải đến không khi nó là biểu tượng của Nantes. Con voi cao 12m2 được làm bằng gỗ, với nhiều kết cấu dây và cơ khí phức tạp, nhìn qua mê ly tưởng như con voi từ các bộ phim viễn tưởng. Nhưng khi nhìn ra sau lưng thì con voi có nguyên 1 bộ máy vận hành to đùng và chân nó không hề chạm đất, nó lơ lửng bởi đã có 4 bánh xe lăn lăn. Một ô tô bự mang dáng hình con vật. Cái ăn tiền 8e cho 1 lần lên lưng voi chắc chỉ là cái tai to biết cụp, cái vòi biết phun nước và cái đuôi biết phe phẩy. Chúng tôi không bỏ 8e đó mà chi 8e cho việc vào thăm bảo tàng các con thú máy. Con chim, con cá, con nhện máy, nhìn cũng thú vị và kì quái. Tôi còn được ngồi lên giỏ bên hông con chim và bay lên. Khi nhìn những cái lông chim gỗ nâng lên hạ xuống, tôi đã nghĩ mình hên ghê, được ngồi lên thứ kì diệu quá, nhưng thực ra con chim máy đó có cáp treo kéo nó đi ở trên trần nhà. Cũng như Tiến khi được cho ngồi điều khiển 1 chân nhện thì vui như trẻ nhỏ, đâu ngờ con nhện có bánh xe chạy ở dưới, chân chỉ khua khua cho vui thôi.

13467819_10153535018497007_1445701911_o

Nửa chặng đường đầu ở Nantes của chúng tôi đã vui như vậy.Nửa chặng đường sau, trời còn chiều lòng người hơn khi nắng tưng bừng tỏa hơi ấm những ngày chúng tôi ở đảo. Trời chiều người tới mức khi ra khỏi nhà thì nắng rực rỡ, khi tối về nhà thì mưa. Khi đến thì nắng vàng mà rời đi là mưa tầm tã. Khi bước chân vào căn nhà trọ 100m2, 2 tầng, 3 phòng ngủ, đủ các tiện ích và nội thất xinh đẹp thì ấn tượng về Noirmoutier đã tốt đẹp lắm rồi. Khi bước chân ra là đường xá vui nhộn, người và hàng quán chen nhau trong nắng chiều, đi một bước là tới quán ăn, hai bước tới hàng quần áo, ba bước tới hàng kem thì đúng là chẳng còn gì để phàn nàn. Chúng tôi phơi phới tiến vào trung tâm nơi những con đường nhỏ đầy quán đồ lưu niệm xinh long lanh, những quán ăn decor ấm áp và cả những hàng cá tươi xanh. Cá ở đây tươi hớn hở, cua đang bò, tôm đang bơi, còn sò huyết thì nằm im thin thít. Chúng tôi mua ít cua huỳnh đế với giá rẻ bèo, ít tôm tít còn cứng cáp, một con cá to đùng thịt còn giòn, cân sò huyết hứa hẹn ngọt lịm và dĩ nhiên đặc sản hàu sống. Đêm đó bữa tiệc hải sản diễn ra trong tiếng xuýt xoa, cá thật ngon, hàu quá tươi, sò thật ngọt, còn tôm thì vừa giòn vừa ngọt lịm. Khoai tây Noirmoutier được luộc lên rồi trộn salad với rau salicorne và ít dầu giấm, ăn cũng thật miễn chê. Một khởi đầu tuyệt hảo ở hòn đảo mơ ước.

13460801_10153535013822007_1778167563_o

Sáng hôm sau cả lũ dậy với tinh thần căng đét. Đi bộ từ nhà qua trung tâm, ra phía đầm cá, rồi đi dọc con đường qua những cánh đồng muối, thật tiếc lúc này họ chưa thu hoạch chất chồng những đụn muối mà tất cả vẫn còn nằm trong mặt nước sâm sấp kia. Đi mải miết 2km qua bao nhiêu cánh đồng muối và những bụi hoa dại thì tới biển. Bãi biển ở đây không một bóng người, tất cả dành cho chúng tôi. Biển sóng vỗ rì rào, những con sứa màu đỏ đang trôi phập phồng, vài xác cua nhỏ, vỏ ốc sò bị đục thủng, cát không mịn nhưng không làm đau chân. Lâu rồi mới thấy biển cát ở Pháp. Trời có nắng, có gió, có biển. Ai cũng khoan khoái, phơi phới, thậm chí còn hào hứng đi lượm hải sản dọc biển coi có được bữa trưa không. Vợ chông Tiến đi về phía ngọn hải đăng, nhà tôi đi về phía camping. Chúng tôi chả kiếm được gì, ai cũng vui vẻ, đương nhiên vì đang ở biển. Sau này khi biết rằng nếu tôi đi thêm chút nữa sẽ tới chỗ bắt được hàu thì tôi mới hết thấy vui.

13517911_10153535013832007_586612183_o

Trên đường về, đứa nào cũng nói về biển và sự sung sướng được bỏ muộn phiền lại Paris. Những ngôi nhà đều được sơn màu trắng, cửa thì chỗ tím, chỗ xanh lá, còn lại hầu như là xanh da trời nhiều sắc độ. Trước cửa nhà là vườn đầy hoa, hoa hồng, hoa tím, hoa vàng, cùng những cây dây leo đáng yêu.  Sao có thể dễ thương đến như vậy. Bất kì ngôi nhà nào cũng khiến bạn muốn ở lại nơi đây thêm thật nhiều ngày nữa. Phải có ô tô và thời gian mới biết hết Noirmoutier. Có nhiều ngôi làng mà xa quá chúng tôi không thể tới. Có nhiều nơi để lội trong thủy triều, để bắt bướm màu sắc mà chúng tôi không thể gọi taxi chở đi. Đến việc tìm chiếc xe 4 người cùng đạp – Rosalie ấy đã làm mất 1 ngày vô ích, bởi khi tìm tới nơi thuê thì cửa hàng đóng cửa mất rồi. Kỉ niệm về Noirmoutier chỉ dừng ở bãi biển và những bữa tiệc hải sản không ngớt. Có lẽ tôi đang già dần đi và việc du lịch đang trở nên nghỉ dưỡng rồi.

Posted in Du mục, Thức dậy cùng gà trống Gaulois | Leave a comment

Chả có gì phải buồn

fairly-nuts-detail

Tôi đang ngồi ăn hũ kem Ben and Jerry’s vị fairly nuts cùng với ly cafe chồn.

Hũ kem này được mua từ hôm kia mà nhâm nhi hoài chưa hết. Phải nói việc mua hũ kem này là một thành công nhỏ trong suy nghĩ chật vật của bản thân. Lần nào vào siêu thị nhìn hũ kem này cũng nghĩ”Ái chả đắt quá, ăn kem Carte d’or hoặc kem siêu thị thôi”, “ái chà kem ngọt lắm, ăn lại mập ú thù lù”. Cứ hai cái suy nghĩ ấy quanh đi quẩn lại mà lần nào cũng buông tay. Hèn, hèn, hèn lắm. Vậy tại sao lần này tôi lại mua? Đầu tiên tôi cầm hũ kem lên vào nghĩ “3.8 euros cho 1 hũ kem, chứ có phải 6 euros như mình vẫn tưởng đâu, chỉ bằng 1 cái amorino ăn nhoằng 5 phút, còn đây mình ăn được 5 ngày”. Sau đó lại nghĩ tiếp ” Kem vị hạt mà, ăn hạt là tốt lắm, chẳng béo đâu”. Thế là trong những tháng ngày thất nghiệp, tôi đã bỏ tiền ra ăn hũ kem mà mình đưa lên đặt xuống bao lần trong những ngày tiền rủng rỉnh.

Thừa thắng xông lên, tôi mua thêm 2 cái bàn chải để tiện chải trong nhà bếp khi tối con đi ngủ không dám làm phiền (phòng tắm nằm trong phòng ngủ mà). Tôi mua thêm cái cắt móng tay mới, đẹp đẽ, gọn gàng, bén sắc, sao cứ phải chịu cái cũ đã mòn quẹt. Tôi mua thêm cái chổi mới quét nhà. Ăn hàng ăn tiệm được, mua quần mua áo được, đi du lịch xa gần được, mà những thứ nhỏ bé ấy lại cứ tần ngần là sao? Con người kể cũng lạ thật. Có thể bỏ vài trăm euros mua vé máy bay, vài chục euros mua cái váy tự nhiên thích mà không thể bỏ 4 euros mua cái cắt móng tay, cứ tặc lưỡi cái cũ vẫn dùng được. Vì sao phải chi li một cách xuẩn ngốc và vô lý đến chừng ấy? Cứ tiết kiệm nhỏ nhặt như thế thì sẽ mất tiền oan một cách lãng nhách thôi.

Quay lại chuyện ăn kem và uống cafe, quả thực hai thứ đó đang cứu rỗi tôi lúc này. Lúc mà tôi thấy bế tắc kinh khủng.

Công việc, tôi đã đi phỏng vấn được 3 tuần mà chưa có hồi âm. Người ta nói phải đợi, đợi nữa, đợi mãi, tới khi có quyết định cuối cùng. Sau hơn 1 năm ở nhà sinh con, chăm con, nuôi con, tôi mới gom đủ dũng khí làm cái CV, tung cái CV, và thấp thỏm. Công ty gọi điện, phỏng vấn lần 1 qua, lần 2 qua, lại thấp thỏm. Gặp ai cũng hỏi chuyện, gặp ai cũng phải kể tôi đã thi cử và khoái thi cử ra sao, tôi đã đợi và không khoái việc đợi thế nào. Chồng tôi cũng vậy, anh đợi kỉ lục 5 tuần rồi. Cả hai chúng tôi cũng ngồi trên đống than âm ỉ. Đợi nó bùng lên là cả hai sẽ cùng nhau dọn nhà tới vùng mới, mua chiếc xe đạp hàng ngày cùng nhau đạp xe đi làm. Một viễn cảnh đẹp hơn phim. Bây giờ thì phim chưa bấm máy lên cả hai ngồi nhà, hục hặc nhau việc chăm con, dọn nhà, thấy uể oải niềm tin và rã rời hi vọng.

Thẻ cư trú, chúng tôi đã nộp 1 thời gian chưa thấy trả lời.

Viết lách, tôi kể chưa nhỉ, tôi được vào top 3 cuộc thi văn học Đoàn Thị Điểm với tập du kí tập hợp từ blog này. Top 3 đồng nghĩa với việc có 1 quyển sách sắp ra đời. Giấc mơ cuối cùng cũng thành hiện thực sau 7 năm chăm chỉ. Có điều tôi viết email xin chỉnh tên bản thảo thì không 1 lời hồi âm, kết quả top 3 công bố trên FB, chẳng hề đề cập bao giờ sách sẽ được in, và đợi mãi vẫn ko 1 email thông báo chính thống. Tất cả mù mịt như sương mù nước Anh hay sự thiếu chuyên nghiệp của nhà sách làm tôi thấy nản. Thêm vào việc chìm đắm trong Trốn chạy của Alice Munro thật sự làm tôi muốn bỏ việc viết, bà viết tinh tế và thực tế quá.

Sáng nay trời nắng lên, vợ chồng rủ nhau đi chạy bộ. Anh chồng bảo ” Chả việc gì phải buồn em ạ, thoáng lên”. Vậy đấy, giờ thì chúng tôi không nhìn về phía trước nữa, chỉ dủng dẳng với hiện tại. Ở nhà là sống cho hiện tại, đi làm là sống cho tương lai mà. Nhân dịp còn được ở nhà thì hãy vui vẻ. Bắt đầu tự việc uống cafe lại cho đỡ nhớ mùi. Mỗi bưã nấu 1 món mới mẻ, kiểu fushion thì tốt, như việc nấu canh chua từ đầu cá hồi với Rhubab hoặc rau salicorne (loại rau đặc biệt ở gần biển mà mùa này mới có) thay cho me hay sấu. Nhưng đôi khi cũng nên giảm nhẹ việc ăn uống, chả cần hì hụi vài tiếng trong bếp cho một mâm vài món, cứ thủng thẳng vợ chồng con cái đi chơi rồi về bỏ lò mì tươi với courgette, gà, và kem tươi, sau đó phủ thật nhiều mozzerella là Lucie đã mê mệt. Tranh thủ nhiều thời gian xem nhạc thiếu nhi, đọc sách, tập đi cùng con. Con siêu lắm, mới hơn 10 tháng đã tự bước đi 10 bước. Tối tranh thủ viết nhật kí và vẽ cho con rồi xem bộ phim về tuổi già để không sợ hãi sự phũ phàng của thời gian. Ngày nắng đẹp là cả nhà lại rồng rắn ra ngoài, đi đâu cũng được, miễn là cảm thấy thoải mái, về nhà có gặp hàng xóm cứ vui cười, không ái ngại họ đánh già vợ chồng thất nghiệp. Suy cho cùng họ cũng chả để tâm, việc gì mình phải để ý.

Hũ kem Ben and Jerry’s đã đi gần tới đáy. Một hộp kem sắp cạn nhưng một cuộc sống đang được lên đầy.

Posted in Cafe sáng | 2 Comments