Những bài hát làm ta buồn

Trong thời gian 9 tháng mang bầu, mỗi sáng tỉnh dậy tôi đều ngồi viết. Mỗi ngày 1 trang để ghi nhớ lại những cảm xúc suy nghĩ cho con. Thi thoảng đăng lên đây cho mọi người đọc cho vui :).

best-green-field

“Tối qua, vẫn một tối mùa xuân, mặt trời trôi chậm rãi. Trời vẫn còn sáng khi chúng ta ăn tối lúc 8h, rồi chuyển sang ánh vàng nhẹ, rồi chạng vạng bên kia tòa chung cư. Ở đây thật hiếm có ngày thấy được hoàng hôn rực đỏ. Mẹ nhớ những hoàng hôn đỏ rạng ngời sau cơn mưa ở Hà Nội, hoặc hoàng hôn da cam trên biển Zadar, khi những đoàn thuyền du lịch trở về, còn đoàn thuyền đánh cá ra đi. Cuộc sống rất thú vị, một ngày của người này kết thúc, có thể một ngày của người khác mới bắt đầu. Mặt trời chỉ lẳng lặng đi vào cái hộp của nó, hầu hết những người khác cũng trở về cái hộp của mình.

Trong cái hộp nhỏ ở tầng 3 của khu nhà Haussman kiểu cũ này, ba với mẹ đang ngồi trong ánh sáng lờ nhờ của một ngày sắp hết. Ba vẫn chưa chịu bật đèn lên. Ngoài cửa sổ ánh sáng vẫn còn nhiều lắm, làng nhàng đủ nhìn rõ khu vườn và ánh đèn rực của con hẻm kế bên, nhưng bên trong cái hộp của chúng ta, bóng tối đa lan dần. Hay thật, bên ngoài nhìn sáng vậy mà trong nhà ánh sáng chực tắt lịm, đã hơn 9h đêm. Ba bảo: Chúng ta đợi thật tối hẳn thì dọn bàn nhé.

Thế rồi ba lấy cây ghita ra, hát vài bài. Cũng lâu lâu rồi, sau khi đi làm về, ba mới có thời gian để đàn. Mọi ngày khi về nhà, ba với cậu thường rủ nhau đi parcours, chúng ta ăn tối khi xem vài chương trình giải trí trên youtube, rồi dọn dẹp và ai vào việc của người nấy. Cậu học bài, ba viết code robot, còn mẹ không vẽ thì cũng may đồ chơi cho con. Mọi người đều bận rộn tới nửa đêm đi ngủ. Đó là ngày bình thường. Hôm nay cậu đi vắng nên thời gian đi parcours, ba chuyển sang ngồi hát cho chúng ta nghe.

Bình thường ăn cơm xong, con hay đạp xương sườn một chút. Hôm nay con im lặng lạ thường, con chẳng ý kiến gì, không đạp xương sườn, cùng không đấm lên trên, mẹ thấy là là. Con đang lắng nghe ba đàn à? Mỗi đêm trước khi đi ngủ, khi con gò cứng lên, mẹ thường hay hát mấy bài thiếu nhi để dỗ con. Một lúc thì con sẽ mềm mại lại, thực ra không phải con mà là cái tử cung của mẹ, mẹ chẳng biết con có gò theo nó không nữa, nhưng mẹ đoán con có khó chịu, khi cái đệm êm của mình tự nhiên cứng còng như khúc gỗ. Ba bảo nghe mẹ hát thì con phải lấy cả tay và chân che tai nên mới im ắng không đạp nữa. Mẹ chưa bao giờ ca hát, cả hồi bé đi học mẫu giáo cũng ít bi bô, thế mà không hiểu sao lại thuộc nhiều bài thiếu nhi, mà cũng chỉ dám hát cho con. Mỗi tối hát một ít, hát xong, chỉ thấy ba lăn ra ngủ ngay lập tức. Hôm nay ba hát thì mẹ lịch sự hơn nhiều, mẹ ngồi cho con nghe nữa.

Mẹ thấy nói rằng con ở bên trong nghe cũng như bên ngoài mẹ nghe. Người ta còn bảo không nên cho tai nghe áp vào bụng mẹ, bên trong nước ối con nghe sẽ lùng bùng âm thanh to lắm. Điều đó không tốt cho con. Mẹ chỉ dám bật loa lên cho chúng ta nghe bình thường. Mẹ hy vọng con sẽ thích thứ âm nhạc của ba mẹ, không phải là những bản nhạc giao hưởng như sách vở vẫn khuyên mà là những bài nhạc rock ballad, Beatles, nhạc Trịnh, nhạc jazz, và cả nhạc Irish yêu thích của ba. Tối nay thì ba cũng hát một bài nhạc Irish tên là Whisky in the jar, bài hát này ba mẹ đã nghe ở một quán bar ở Dublin. Dublin hay Killarney nhỉ? Mẹ không nhớ rõ, nhưng đó là một quán bar đặc trưng Ireland, có hoa treo ngoài cửa, nhạc dân ca rộn ràng, và những dòng bia Guiness đen ánh. Khi bia tươi chảy vào cốc tạo nên thứ bọt nâu mềm bên trên thứ bia đắng, giống như mô tả về bia bơ trong Harry Porter vậy. Ba mẹ rất thích những quán bar ấy và cả những bản nhạc. Khi ba hát, tất cả hành trình Ireland hiện về, trên những chuyến xe bus dài, những cánh đồng xanh mượt, cừu đen lông trắng, những vách đá sừng sững, biển mạnh mẽ, và mưa triền miên. Chúng ta đã có những kỉ niệm tuyệt vời, sau này chúng ta sẽ chia sẻ nó cùng con. Đôi khi nghe những bản nhạc cũ ấy, mẹ có chút tiêng tiếc, lẽ ra chúng ta còn có thể có nhiều hành trình như thế nữa, chứ không đơn thuần chỉ là hành trình làm mẹ.

Ba đổi bài hát. Ba bảo buổi chiều nên hát một bài hát cho hợp lý. Bài hát Chiều Matxcơva cũ kĩ từ thế hệ ông bà. Ba cũng cũ kĩ ghê. Ba đã hát sang bài Green field. Bài hát của một thời kì khi chúng ta bắt đầu chập chững học tiếng anh. Thời kì ấy qua lâu quá rồi. Nó đưa mẹ về 10 năm về trước với ghế trường đại học. Mẹ nhớ lại những buổi đi chơi, những người bạn cũ, tuyệt nhiên không nhớ một khuôn mặt cụ thể nào, chỉ có cảm giác về thời đó. Cảm giác về những bỡ ngỡ, ngô nghê, ngớ ngẩn. Mẹ có người bạn, họ ở trọ cùng một nhà trong cả 5 năm sinh viên, giấc mơ của họ chỉ là sau này đi làm đủ tiền để mua lại căn nhà đó, sau này còn cùng nhau về ôn lại kỉ niệm. Dĩ nhiên đó là giấc mơ khó nhằn nhất, còn khó hơn cả việc mỗi người tự mua một căn nhà cho mình. Chúng ta rời thời kì mơ mộng ấy, đi rất nhanh, rất xa, có tiếc nuối khi nghĩ lại nhưng không bao giờ có lại được những cảm giác như thời đó nữa. Không ai tắm hai lần trên một dòng sông, nhưng liệu chúng ta có chạy chơi hai lần trên cùng 1 cánh đồng?

Cánh đồng xanh bất tận ấy làm mẹ thấy buồn. Ba hát bài này thật hay, nhất là đoạn luyến từ valley. Ba hát rất tình cảm. Green field rộng bát ngát trong nắng chiều làm ta bải hoải. Sự mênh mang khiến người ta sợ hãi và chơ vơ. Mẹ tự nhiên thấy chơi vơi trong bài hát ấy. Sao lại có những bài hát dễ làm người ta buồn đến thế? Cánh đồng xanh tươi đẹp đã biến mất, không còn trong nắng, không còn sông chảy qua, khi con người ta từ bỏ những giấc mơ của mình. Cánh đồng ấy là một khoảng thời gian trong cuộc đời, nó ra đi, khi chúng ta rời đi một cách tự nhiên. Sao chúng ta lại dễ buồn vì dòng chảy của thời gian đến thế? Nhiều lúc mẹ nghĩ thật nhanh quá, con đã 7 tháng. 2 tháng nữa chúng ta sẽ gặp nhau. Mẹ đã làm gì trong cả 7 tháng qua, đã chuẩn bị, đã sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ?

Thời gian có bầu này là thời khắc mẹ sung sướng nhất, được mọi người chăm lo, yêu thương nhất. Ba lúc nào đi chợ cũng phải nghĩ tới việc mua cho mẹ, con con đầu tiên. Có đêm mẹ chỉ nói: Ôi thèm bánh mì sữa quá, thì sáng hôm sau cậu đi mua về, mặc dù tối trước cậu chẳng có biểu hiện gì là đã nghe. Ông bà rồi bạn bè ai cũng hỏi thăm mẹ, hỏi thăm con. Chúng ta là một kì quan của xă hội. Khi con ra đời, mẹ cũng sẽ nhớ thời kì này lắm. Bạn bè mẹ dường như ai cũng nhớ thời kì có bầu của mình. Con lúc này còn chưa quậy, chưa mè nhoe, mẹ có nhiều thời gian cho mình. Mẹ có nhiều thời gian để nghĩ về con, làm những điều thú vị cho con nữa. Mẹ sẽ nhớ cái bụng tròn xoe, cứ lớn lên sau mỗi giấc ngủ. Mẹ sẽ nhớ lần đầu tiên con nhói, lần đầu tiên sờ thấy cái cẳng chân con, lần đầu tiên con gò lên, lần đầu tiên nhìn thấy con trên màn hình, lần đầu tiên nghe thấy tiếng tim con đập. Có quá nhiều lần đầu tiên và những kỉ niệm chúng ta sẻ chia cùng nhau. Mẹ luôn nghĩ con hiểu mọi ý nghĩ trong đầu mẹ. Khi mẹ bị ác mộng, giật mình tỉnh giấc, con đã đạp rất mạnh, có phải con cảm thấy sự bất an của mẹ. Mẹ nghĩ là có. Chúng ta có sự gắn kết nho nhỏ mà bền chặt lắm. Phải thế chứ, để mẹ chỉ việc nghĩ, không phải cứ nói ra miệng khi cần nói với con. Ở ngoài đường như thế thì ngớ ngẩn lắm.

9 tháng dính chặt với nhau, thời gian đáng yêu đó sẽ là cánh đồng xanh, mãi xanh, mãi rung rinh trong gió và mặt trời.”

Giang

15094281_10202242423658964_3676050765451842693_n

Tính tới thời điểm này, trong đám bạn thân thì Giang là chiến hữu lâu đời nhất và cũng là đứa hiếm hoi vẫn duy trì mày tao, không thân thương như mình với Ly hay mình với Giang (Dương), không lịch sự như tớ với Ngân, mà tao với mày, một biến thể của tau mi từ thưở nhỏ.

Nếu không tính lớp 1 lớp 2 hai bạn là hàng xóm cạnh lớp thì mối thâm tình có thể tính từ lớp 4, khi bắt đầu bị bố mẹ hai bên nhồi vào lớp chọn thành phố. Thời đó gọi là cùng lớp nhưng không chơi với nhau vì hồi bé thì các bạn hay chơi theo vị trí địa lí: ngồi gần bàn, ngồi cùng tổ, nhà gần nhau, hoặc bố mẹ có quen biết, nên tôi thì dính với Thu Tình, còn con Giang thì dính với ai tôi cũng chẳng biết. Lên lớp 5 là một bước ngoặt mới khi cả hai cùng vào lớp chọn thành phố tiếp, năm nay đã chơi chơi với nhau đến nỗi đi thi đội tuyển quốc gia còn dám đứa ngồi trước đứa ngồi sau trao đổi bài, xong ra sân trường còn oang oang khoe, để thầy Kì nghe được. Chú thích thầy Kì là chủ tịch hội đồng coi thi và sau này là thầy dạy đội tuyển. Thầy Kì nghe vậy nhưng đâu có chứng cứ gì nên chỉ biết ghi lòng tạc dạ. Khi thông báo điểm thì hai con điểm cao nhất tỉnh, cùng 28 điểm, tôi 15 văn 13 toán, nó chơi đều 14 mỗi bên, văn toán song toàn (chết cha, phạm húy tên mẹ nó).

Vào đội tuyển quốc gia là cuộc đời sang trang, các bé không phải theo học trên lớp mà được gửi tới trại tập trung 25B. Sáng học toán, chiều học văn, trưa bao ăn, tối mẹ đón, đó là đặc ân riêng của các bạn thành phố, chứ các bạn huyện thì coi như đi huấn luyện nguyên 3 tháng trời chỉ thi thoảng cuối tuần bố mẹ lên thăm, chắc chắn là mếu máo khóc nhờ nhà. Tôi với con Giang thuộc dạng con nhà thành phố nên không được cấp giường trong khu kí túc, trưa tới phải đi ngủ ké chỗ này chỗ kia, nhưng thường chẳng đứa nào chịu ngủ. Một toán bươm bướm gồm Trang còi, Nga béo, Giang, Bình, Hương Huyến, Liên lùn, Thủy, Thu Phương, Hoàng Giang, Tâm kều góp tiền mua dây chun đen, phải dài tầm 4m, trưa trưa căng ra chơi nhảy dây hăng say.

Lúc đầu thì chơi ở sân trước lớp học, nhưng sau bị thầy cô quát thì trốn vào hội trường để nhảy thâu trưa, có hôm nghe tiếng mở cửa thì sợ quá, cả đám cầm giầy chạy 1 mạch về giường, sau này đành lùi ra sân dãy nhà phía trước chỗ có hai cây ngâu hoa thơm lừng,quả chi chít. Hồi đó tụi tôi có mốt đi giầy cao gót, chính xác là bốt tới mắt cá, gót 3cm, mốt đó chắc bắt đầu từ con Giang. Con Giang 1 sáng thay vì dép loẹt quẹt tới lớp thì nó kềnh kệch gõ guốc trên hành lang. Em Hương Huyến sau đó cũng sắm ngay 1 đôi, rồi Trang còi rồi tôi cũng được dì Hương tậu 1 đôi bốt nâu, có khóa kéo, cao gót oách xà lách, đi tới đâu kêu bồm bộp tới đó. Chúng tôi có nguyên băng gõ guốc như vậy, đi náo loạn luôn, các bạn huyện cứ lác hết cả mắt. Giờ tôi cũng không hiểu sao bố mẹ lại cho đi mấy đôi cao gót như vậy nữa. Tuy nhiên mốt đó cũng chỉ vài tháng mùa đông, sau là mốt mặc nguyên bộ vest, như em Hương là màu xanh nõn chuối, tôi thì màu vàng chanh, cũng oách như người lớn.

Nói về người lớn thì con Giang hồi đó lớn nhất hội, cao hơn hẳn những đứa còn lại 1 cái đầu, tóc thì dài chấm mông thêm cái xược màu đỏ rực, quê không sao tả xiết. Chơi nhảy dây thì nó thuộc hàng tóp, ai chơi cùng phe với nó thì chả lo gì, vì nó rướn chân 1 tí là móc được dây, ghì xuống cho cả băng qua. Chơi nhảy dây 1 ngón 2 ngón thì nó cũng thần, chân móc siêu dẻo, cả băng cũng qua theo. Hồi cấp 2 nó vẫn giữ vững phong độ nhảy dây thần sầu, chơi tới nỗi bục cả quần vẫn chơi. Chơi nhảy bàn thì nó cũng không đối thủ, nó mà sải chân thì cái vèo hơn cả 1m, lũ nào mà làm thì è nhau ra đẩy cũng không tới. Sau  lớn có đá cầu thì nó cũng siêu sao luôn, tung cầu ầm ầm không rớt. Thể thao là sở đoản của tôi thì hẳn là sở trường của nó. Sau này khi cùng đi học nhảy, trong khi tôi và Tiến cứng đơ, nó lắc mông lắc hông điên cuồng. Tiến gọi đó là lợi thế hình thể.

Hồi cấp 2, con Giang vẫn giữ nguyên độ đô của mình khiến các bạn trai trong lớp cũng kiềng nể, thế mà giờ nó lùn hơn tôi 1 cm. Hồi đó tôi là lớp trưởng, nó là chi đội trưởng. Tôi hôi của báo Thiếu niên thì nó vác Hoa Học Trò về làm tài sản riêng. Thế mới thấy nó trưởng thành sớm thế nào. Nó thay tôi gánh vác hết trọng trách lớp từ giữ sổ đầu bài, làm sao đỏ, viết sổ đoàn đội, hô chào cờ đầu tuần, đến dạy hát cho cả lớp. Nó được cái hát dở mà không bỡ ngỡ, đứng lên dạy Quốc Tế ca hăng say, cả lớp cứ thếhát sai nhạc. Nó thuộc loại mẫn cán, bang giao nên làm chi đội trưởng nguyên 4 năm, tôi thì mỗi lần nhắc lớp mất trật tự là đập gẫy 1 cái thước, xót của nên làm đúng 1 năm là xin xuống. Năm lớp 9 nó và đội tuyển Hóa, tôi Toán, mỗi đứa cập nhập 1 bang hội mới.

Tình cảm tốt đẹp của chúng tôi trở lại khăng khít khi tôi chuyển ra Hà Nội năm lớp 10. Hồi đó ở HN buồn gì đâu, tôi viết thư về cho nó, Thu Tình, Mai mèo, Ánh trong đó nó là chịu khó trả lời nhất nên thư đến thư đi hằng tuần. Thư nó toàn nói xấu thầy chủ nhiệm, nói xấu mấy đứa con ông cháu cha, rồi tâm sự có bạn này bạn kia thích dù chỉ đi thi HSG nhìn thấy nhau từ trên lầu :)). Thư nó hài tới mức mỗi lúc buồn thằng em tôi còn lôi ra đọc ra khuây. Hai bạn thư từ qua lại đến năm lớp 12 rồi thôi. Cả mấy năm đại học gặp nhau có vài lần vì đứa nào cũng ham vui chân trời mới. Đến năm cuối đại học tự nhiên 8 đứa lại tụ tập lại, gặp nhau mỗi dịp sinh nhật như khi cấp 2, lại thấy vẫn yêu mến thương nhau như ngày bé.

Tôi đi du học, cũng tạo cho nó tí cảm hứng đi theo. Nhờ nó mà tôi chia tay anh người yêu đầu, nhờ tôi mà nó chia tay anh người yêu dai dẳng. Sang Paris hai đứa độc thân hớn hở, sống cùng nhà, đi ăn cùng chỗ, thậm chí nó lên thư viện rồi lab trường tôi ngồi làm luận văn luôn. 2 năm đi xa, đi gần, đi Anh, đi Bồ đều có nhau. Khi tôi muốn bỏ làm tiến sĩ thì hai đứa đạp xe 1 vòng Paris thấy đẹp quá lại ở lại. Nó thật sự đã lấp đầy 1 khoảng thời gian trống trải và chơi vơi của tôi. Tôi thấy mình ích kỉ và biết ơn. Khi tôi có bồ thì nó đã giúp chụp những tấm ảnh cưới đầu tiên. Nó giúp làm tiệc cưới  ở Hà Nội, làm tiệc chia tay độc thân ở Đà Nẵng, thậm chí theo vào tận nhà chồng ở Quy Nhơn. Nó có mặt từ 5h sáng  ở hàng trang điểm cô dâu, theo đi chọn váy cưới, thậm chí mua giúp váy mang qua Paris cho tôi chụp ảnh, tận tụy như người mẹ. Nó lúc nào cũng hiểu biết và đàn chị như thế, có nó thì chẳng ai bắt nạt được những đứa còn lại. Với tôi, tôi biết sẽ không có ai toàn tâm toàn sức cho mình được như thế. Tôi thì lại khá vô dụng, chẳng làm được gì.

Tôi thường tự nhận gián tiếp nhờ tôi mà nó quen giai khi mà tưởng hi vọng lấy chồng ở VN đã hoàn toàn bị dập tắt hehe. Giai làm tiến sĩ ở trường cũ của tôi nên mặc nhiên nó sẽ trở lại paris. Có điều khi nó trở lại thì tôi đã bay biến. Tôi thấy có lỗi vì bỏ rơi mặc dù nó sang có chồng thì cũng chả sao nhưng ai trong đời chẳng cần có 1 bạn gái thân để cùng đi chơi, mua sắm, nói linh tinh hoặc nói xấu chồng hehe. Tôi hứa làm đám cưới cho nó ở Paris mà không biết lời hứa có bao giờ thành hiện thực. Lời nói gió bay nhưng tình thương mến thì còn mãi. Thôi thì, hạnh phúc nhé con heo, phải thật hạnh phúc, xứng đáng với những gì đã cho đi.

 

Có gì ở Birmingham?

Birmingham!!! Chưa bao giờ tôi lại nghĩ mình lại sống ở đây, ngay cả bây giờ khi mỗi sớm thức dậy thấy mặt trời Anh quốc chiếu rọi tấm mền thì tôi vẫn không nghĩ mình cuối cùng lại ở đây, ở Birmingham.

15696691_10211417176011120_1104914367_o

Lí do vì sao tôi ở đây thì ờ thì vì tôi ngu địa lí. Khi chồng bắt đầu sang London cho chương trình khởi nghiệp thì tôi cũng khởi động  xin việc ở nước Anh. Ban đầu khi nhìn công việc này thì tôi cứ đinh ninh Birmingham chứ gì, ngay ngoại ô London, quá tuyệt quá đã, công việc chuẩn ngành học, địa lí chuẩn gần chồng, còn gì phải lăn tăn, apply thôi. Tới khi được gọi phỏng vấn vòng 1 rồi vòng 2 thì tôi mới google và phát hiện ra công ty nằm tuốt trung tâm con sư tử và cách London tới 2 tiếng đi tàu. Nó hẳn là 1 thành phố, thậm chí còn đông dân thứ 2 ở Anh, vâng, chính xác đấy dù thứ nhất và thứ 2 cách nhau khá xa, London dân số đông gấp 7 lần nơi đây. Birmingham, chứ không phải Buckingham, trời ạ, tôi đã nhầm 1 thành phố với 1 cái cung điện. Khi phỏng vấn lần 2 tôi đang đi nghỉ mát ở Montpellier, dưới là cát vàng, xa là biển xanh, trên trời là nắng rực rỡ, tôi đã khẳng khái tuyên bố nếu được việc tôi sẽ lôi cả nhà tới Birmingham. Thế là người ta tin, người ta gọi tôi thêm 1 lần nữa tới trụ sở công ty cho biết thành phố. Chúng tôi đến đó vào một ngày mùa thu và mọi người đều biết mùa thu luôn mang tới cho chúng ta cái nhìn lệch lạc về cái đẹp. Lá đỏ lá vàng khiến nơi đâu cũng như thiên đường cả.

Khi chúng tôi tới nhà nghỉ trong rừng và tôi đi bộ dọc theo con đường với sóc nhảy lóc chóc, lá vàng phủ lối cùng những tàn cây cứ đốt mình cháy rực thì tôi đã nghĩ mình muốn sống ở đây 1 thời gian đấy. Xa thử Paris đông đúc chật chội, mệt mỏi tới vùng quê tĩnh lặng này xem sao, tôi đã mang tâm nguyện như thế vào cuộc phỏng vấn 5h mà trong đó 1.5 giờ tôi đã phơi bày hết sự ngu dốt và thiếu hiểu biết ngành nghề của mình, may mà gỡ gạc lại là bài test critical thinking cao nhất lịch sử công ty nên chỉ 30ph sau khi rời cuộc phỏng vấn tôi biết mình được chọn. Trưa ngày hôm đó chúng tôi còn ăn món cơm gà terikya ngon lịch sử ở ga New street nên ấn tượng về thành phố này không thể đẹp hơn (nghĩ lại thì cũng không ngon xuất sắc đâu tại tụi tôi đói quá). Sáng hôm sau khi dạo vào trung tâm nơi các con đường nhỏ hẹp lát gạch đỏ, những ngôi nhà thời Victoria đã thành các cửa hiệu sang trọng, những uốn dốc lên xuống mềm mại, tháp đồng hồ gạch xa xa, vài con tàu điện lướt nhẹ trên mặt đường, tôi càng chìm trong giấc mơ sống ở một thành phố nhỏ xinh xắn.

15785019_10154023994122007_766525459_o

Và đó là lí do giờ đây tôi ở Birmingham nhưng không phải trong mơ mà hoàn toàn tỉnh giấc.

Ngày đầu tiên tới, lò sưởi nhà thuê hỏng, tôi chạy ra Argos vớ tạm 1 con sưởi mini thì đã buột miệng tâm sự về chuyện mới chuyển tới từ Paris. Chị bán hàng mắt lồi như con ốc, miệng rộng như con sò hỏi lại: Thật á, tao không hiểu? vì sao? Paris, một nơi fancy như vậy, có gì ở Birmingham? Tôi tự nhiên lại băn khoăn và hỏi ừ nhỉ có gì ở đây, tại sao tôi ở đây, đây có phải là một quyết định đúng? Khi đẩy xe cho con dưới mưa, lên xe bus bị từ chối vì họ đã có 2 cái xe đẩy, rồi bị từ chối tiếp 1 chuyến nữa vì không có tiền xu và họ không chấp nhận tiền giấy thì tôi vừa não lòng vừa bực bội sự cứng nhắc của dân Anh rồi bực sang cả chuyện vì sao tới đây. Ngày hôm sau tôi tới bưu điện để lấy thẻ cư trú thì được thông báo nó thất lạc ở đẩu đâu rồi ấy. Khi đẩy xe lòng vòng quanh nhà nhìn những ngôi nhà gạch ám đen buồn tẻ, những ngọn cây tiêu điều, những cửa hàng Tàu và dân Tàu đông nghịt, những con đường ô tô chạy mải miết, không có không khí của khu dân cư, không có cái đẹp Anh quốc tôi vẫn tưởng, sự xấu xí ngợp tràn đánh dậy bản tính xấu xí của tôi. Bản tính bài trừ cái mới, lưu luyến những vẻ đẹp xưa cũ, bản tính ghen tị với cuộc sống của người khác và căm phẫn những quyết định của mình, bản tính không tin vào bản thân, và hơn hết là bản tính nhìn mặt tiêu cực cứ dần dần xâm chiếm và kiểm soát dễ dàng sự nhẹ dạ trong tôi.

Nếu như chúng tôi thuê một căn nhà trong rừng gần nơi tôi làm việc có lẽ tôi đã khác. Thiên nhiên cũng như trẻ con rất dễ làm mềm lòng người. Đây chúng tôi thuê một căn hộ nằm gần ga, giữa trung tâm và nơi làm việc, nơi giao thoa của phố thị và vùng nông thôn nên nó có sự lai tạp, tuềnh toàng, và xấu xí. Tôi giống đứa trẻ hư, có quà đêm noel vẫn chưa vui bởi còn mong quà to hơn đẹp hơn. 10ph đi bus vào trung tâm, 15ph đi bus tới nơi làm, công viên ngay cạnh, bệnh viện kế bên, nhà ga cách 5ph, mọi thứ đều chuẩn, đều ổn, đều là niềm mơ ước khi ở Paris nhưng vẫn có điều gì đó tôi cần thêm. Phù phiếm, đúng thế tôi cần một thứ gì lãng đãng phù phiếm hơn là những thực tế thực dụng như hiện tại. Paris cùng những cây cầu của nó làm rất tốt điều này.

Ngày 26, mọi người ru rú trong nhà, bus và tàu không chạy, chợ noel đóng cửa, hàng quán cũng vậy, chúng tôi đi lang thang, qua khu người tàu, qua khu người tây, qua trung tâm, qua quốc lộ, đi qua cả những đẹp đẽ tôi thấy ngày nào và những xấu xí tôi mới nhận ra. Tôi thấy buồn và lạc lối trong sự ngớ ngẩn của mình. Thành phố này chưa mang lại cho tôi cái phù phiếm tôi cần, nó quá Anh quốc và hình như nó quá xấu xí, nhưng tôi không phải là người dễ bỏ cuộc, tôi muốn biến nó thành một sự xấu xí thiện cảm. Dolores trong series Westworld mỗi sáng ngủ dậy đều nói rằng “Có nhiều người chọn nhìn thấy sự xấu xí của thế giới này, tôi chọn nhìn vẻ đẹp”.

15748139_10154014760217007_1043766288_o

Sáng 27 tôi tỉnh dậy, nắng đẩy xa những đám mây, bầu trời xanh như mùa thu, tôi ra đường. Tôi quyết phải đi tới Broad street, con đường sầm uất và ăn chơi nhất ở đây. Những quán bar pub sơn đậm với chữ vàng và vài bụi hoa trước cửa thông báo sáng nay có bữa ăn sáng kiểu Anh giá rẻ và đêm nay có nhạc sống cùng vô vàn loại bia. Tôi thích điều này, tôi thích nhạc dân ca Irish chơi tại quán bar, những dòng thác Guiness chảy đậm, thứ tiếng Anh Anh ồm ồm ngọng ngọng của những ông già to béo ngồi ăn 1 mình hai suất bữa sáng, 1 vại bia và 1 tờ báo. Con đường này chỉ toàn quán bar mà không có thêm loại cửa hàng cửa hiệu nào khác, gợi lên sự sôi động náo nhiệt ầm ĩ chiếm đoạt nơi đây mỗi tối. Sự sống và sức trẻ là đôi bạn đồng hành thường trú trên con đường này. Đi tới gần cuối Broad street là con kênh chạy ngang qua. Birmingham có 1 con kênh chạy dọc, đôi chỗ rộng rãi cũng tạo đươc tầm nhìn thú vị sông nước và tàu thuyền, khiến cho thành phố này tự hào rằng họ có cảnh sắc như tranh. Thú thật thì tôi không thấy nó lung linh lắm, chỉ vui vui, một điểm nhấn hay ho xóa bớt ấn tượng về thành phố công nghiệp xấu xí.

15749958_10154014767642007_1516888427_n

15776382_10154014760077007_1804650773_o

Một tòa nhà sáng vàng rực rỡ, thứ hiện đại và đẹp đẽ nhất tính tới thời điểm này. Tôi vốn thích mấy thứ nhà cũ kĩ hoa mĩ nhưng tòa nhà này vẫn tạo được thiện cảm đáng ngạc nhiên. Đó là thư viện trung tâm Birmingham, nghe đồn là thư viên to đẹp nhất Anh, riêng năm 2014 là 1 trong 10 nơi được thăm quan nhiều nhất đất nước này. Hay ghê, sao nhiều người thích đi coi thư viện vậy,mai mốt tôi cũng phải cho con vào đó chơi mới được, bởi có rất nhiều hoạt động ca nhạc cho các bé. Hôm nay thì tôi chỉ đi đổi gió kiếm cho mình 1 chút phấn chấn với thành phố mới. Thư viện phong cách postmodern này thực sự đã làm rất tốt việc của nó.

Tôi còn định đi tiếp tới Bradley place để ngồi nghỉ hóng nắng và thở ra khói nhưng không kịp. Tôi cũng muốn đi tới viện hải dương, ở đó có cảnh sắc kênh đẹp nhất. Tôi cũng muốn đi tới bảo tàng Thinktank thú vị. Tôi muốn đi coi nhạc kịch Chicago ở nhà hát New Alexandra. Tôi muốn đi mua sắm ở Bullring rực rỡ. Hình như hơi quá xa xỉ, ở nhà có 1 đứa nhóc đang làm tình làm tội ba nó còn mẹ nó đã trốn thoát kha khá thời gian rồi. Một cuốc đi dạo không quá dài, không quá lâu, nhưng cần thiết để tôi lấy lại tinh thần. Sống phù phiếm thật khổ mà. Có một anh người Việt tình cờ tôi gặp đã nói “Em cứ ở đây đi, đáng sống nhất nước Anh ấy”. Được, để xem sao, cũng không mất gì khi mà dành chút niềm tin vào lời phóng tác bâng qươ của anh.

“Có nhiều người chọn nhìn thấy sự xấu xí của thế giới này, tôi chọn nhìn vẻ đẹp”.

Những chòm sao của Torino

Tôi vẫn nghĩ thật bất công cho Torino khi không được có mặt trong danh sách các thành phố thu hút du lịch của Ý. Thành phố này thực sự rất đáng để sống và để dành 1 – 2 ngày đi tham quan. Cố đô của Savoie cần phải được nhiều tôn trọng hơn hiện tại, bởi sự duyên dáng đáng yêu của thành phố công nghiệp này.

33963_10150115693910649_6726378_n

Mole – bảo tàng điện ảnh của Torino – một trong những bảo tàng thú vị nhất tôi từng xem

Đợt đó tôi mới trải qua kì Noel băng giá ở Bắc Âu, trở về Torino với thân thể rệu rã, chân   tay sưng tấy và cái phổi cũng vậy. Nói chung tôi ở trạng thái vô cùng thảm hại, về tới Torino chỉ vài ngày là nằm vật nguyên tuần với cái trán nóng sực và tóc tai luôn ướt sũng. Tôi cứ lăn qua lăn lại trên cái giường thân yêu ấy. Cái giường đặt cạnh lò sưởi nên mỗi lần ngồi ghé mặt lên thành cửa số ngắm sông Po là lại được hưởng hơi ấm phà phà lên, cảm giác mình bỗng phồng nhẹ như chiếc bánh bao trong nồi hấp, bệnh tật và mối lo cũng thế bồng bềnh bay lên, lên tận ngọn cây khẳng khiu trơ trịu. Bây giờ  thi thoảng đứng cạnh lò sưởi nhìn xuống cái vườn trống trơn, tôi bay ngược về những ngày tháng nhàn rỗi ngồi ngắm trời mây cả ngày, nhìn thời gian trôi trong tiếng hát của Leonard Cohen “Birds on the wire”, hoàn toàn lười biếng và cô độc. Thực ra cứ tưởng mình cô độc nhưng khi vào thời ốm đỉnh điểm ấy, tôi luôn được vây quanh bởi rất nhiều bạn bè, căn nhà cứ lúc lúc lại có tiếng gõ cửa, em Hằng nấu cháo sườn bưng xuống, Huyền Ly Giang ghé  qua nấu cháo gà, ngay cả Hà cũng tức tốc mang thuốc buổi tối. Giờ tưởng đủ đầy mà ốm thì nằm bẹp nhìn con nhảy xung quanh.

34822_10150113786370649_1955927_n63980_10150115689970649_480398_n

Trước khi rơi vào trận ốm thì thực tế là tôi đã có mấy ngày cuối năm tuyệt đẹp. Cuối năm cứ tưởng phải đi Rome, đi Paris, đi Amsterdam, nhưng đúng ra cuối năm chỉ nên ở nhà là sung sướng nhất. Năm nay em trai tôi qua Torino ăn năm mới cùng. Hàng năm, khi lá vàng ở Parco Valentino vừa rụng hết là Torino rục rịch chăng đèn cho năm mới. Đèn được chăng trên những con đường trong trung tâm nơi con xe điện màu vàng chạy qua xình xịch, Via Rome, Via Po, quảng trường Castelo và cả nhà thờ Cappuccin trên cao. Dù đã đi chơi Noel ở rất nhiều nơi từ nơi chuyên đặc sản Noel như Strasbourg hay Paris thì tôi vẫn thấy không nơi nào có đèn treo lại đẹp và tinh tế như Torino. Đèn ở đây không sa đà vào trào lưu màu mè khoa trương hay hoa lá cành quê kiểng như kiểu 1000 năm Thăng long mà rất giản dị mà cũng cầu kì với motif những chòm sao. Dọc đường Via Po, những hình chung chung như hành tinh, mặt trăng, mặt trời, tới chi tiết như chòm Bắc Đẩu, Đại Hùng, Tiểu Hùng, và muôn vàn chòm sao khác tôi không biết tên tỏa ánh sáng xanh trắng  kiêu kì về đêm. Một vẻ đẹp run rẩy lạ lẫm, như bứng sao trên trời gắn xuống vừa tầm mắt người đi dạo. Torino thật thú vị, không biết cảm hứng có phải từ đài thiên văn nằm trên ngọn núi thiêng mà tôi phải bắt 2 chuyến bus vẫn không tới được. Trong đêm đông, có người lữ hành, cuốn sách đó chắc là Italo Calvino  về chị em tôi, hai kẻ đã đợi bus tới lạnh người để tới buổi mở cửa hiếm hoi của đài thiên văn.

155543_10150113786505649_5887930_n156747_10150115696940649_7699547_n

Hôm giao thừa cả lũ sinh viên Việt Nam ở Torino tụ tập lại ở nhà tôi. Nói thì oách chứ sinh viên Việt ở đây chắc hơn chục đứa, đợt này lại nhiều đứa mải chơi ở nơi phồn hoa nên chỉ còn lại Trọng, Thu, em Hằng, em Cường, Hà, và chị em tôi. Tôi không nhớ đã ăn uống gì nữa, chắc chắn không phải bánh trưng như Tết, nhưng cũng chẳng phải gà tây như phục sinh, chúng tôi chỉ là tụ tập ăn những món mình muốn và uống cho 1 năm sắp qua. Một năm thấy dài đến thế, đã di chuyển được bao nhiêu nơi, học thêm nhiều, biết một ngôn ngữ mới, thích nhất là tậu thêm vài người bạn thân thật thân mà tới giờ vẫn thân. Chúng tôi lúc đó chẳng có cảm giác gì buồn phiền về những điều đã làm, tiếc nuối những điều chưa làm, hay lo âu cho những điều sắp làm. Chúng tôi chẳng ủ rũ, ướt át, hay tâm trạng gì như giao thừa của ngày Tết, mặc dù hồi Tết năm đó vài đứa trong chúng tôi đã sưng mắt khi gói bánh chưng, nhưng lúc này hoàn hoàn vui tươi hớn hở. Chúng tôi ăn ngon, uống không say, hơi lâng lâng má đỏ, rồi cùng nhau ra ngoài đi dạo.

10390290_10152561292820649_4303034754583966776_n

Thời tiết rất đẹp, không mưa, không quá lạnh. Xe bus số 10 vẫn chăm chỉ con thoi, chúng tôi đi vài bến rồi xuống bắt con tàu điện cà tàng tu tu xình xịch ở Porta Susa để đi vào trung tâm. Porta Susa cũng là nơi đầu tiên tôi đặt chân khi tới Torino, có em Hiền đứng đợi, là nơi tôi đổi xe rồi đợi xe hàng ngày đi học, nên cũng nhiều kỉ niệm. Khi đi qua đó tôi lại thấy có chút xúc động dù chưa tới ngày chia ly. Con tàu điện cà tàng đi xuyên qua những màn đèn chăng hình các chòm sao, đi lừ lừ qua Castelo nơi lâu đài sáng rực rỡ, qua những đám đông đang đi bộ nhẹ nhõm về phía sông. Chúng tôi cũng đang theo tàu đi vào Via Po, bị thả xuống ở Piazza Vittorio Emmanuelle I, tản bộ dọc về phía sông. Đêm nay Torino sẽ bắn pháo hoa ở phía bên kia Cappuccin. Nếu như ở Paris hoa lệ chỉ quốc khánh mới có pháo hoa và muốn xem phải xếp hàng từ 4 -5h chiều thì ở Torino năm mới cũng tưng bừng hoa bay, người ta chỉ cần ung dung ra trước 30ph để có 1 view đẹp mắt.

Cả lũ đứng chen chúc giữa hàng ngàn người Ý. Chúng tôi chẳng cô đơn hay thấy tủi thân gì hết. Chúng tôi cùng ngắm pháo hoa và nghĩ ngợi về 1 năm mới. 1 năm mới thì có gì khác đâu, tôi vẫn là sinh viên, vẫn có những chuyến đi chơi, chẳng có gì để lo nghĩ ngoài cái luận văn hơi quá khổ. Tôi đã đứng đó và cầu chúc tất cả đều hạnh phúc với cuộc sống họ đang có. Tôi thật sự đã rất hạnh phúc khi ở thành phố này. Khi ra đi,  tôi đã để 1 phần kí ức tuổi trẻ lại, phần kí ức vô cùng tươi sáng. Vị cafe Machiato có thêm tí sâm, vị chocolate nóng mà chẳng uống ở đâu thấy ngon như ở đó, vị kem ổi thần sầu, vị kem sữa chua ngon bá cháy, Torino trở mình vào thu vàng đỏ đẹp mơ màng từ Valentino tới ngọn đồi Cappuccin, tuyết đầu mùa đúng hôm giao thừa tết ta, những quảng trường San Carlo hay Castello rộng thênh thang luôn bao dung cho các anh chàng chơi nhạc, những buổi apero đặc sắc của Ý, những lần ngồi hát linh tinh với Ly hay buôn chuyện với Giang trên hành lang bao la của Polito, ăn mensa, đi bộ dọc con đường đá ở Porta Susa, và khóc vì ai cũng có người bên cạnh trừ mình, tất cả những điều đó đã ra đi mãi mãi.

Belle époque

eternite-phim-vinh-cuu-02

(Eternite của Trần Anh Hùng)

Cách đây vài tháng Trần Anh Hùng có ra mắt bộ phim tên Eternité mà poster được dán tràn lan ở mọi ga tàu khiến người Việt Nam nào cũng thấy có tí vui vui. Một bộ phim mà mọi người đánh giá là khả năng ru ngủ rất tốt với những cảnh nóng bỏng và ngay cấn là cảnh đẻ con. Những thước phim nghệ thuật đúng nghĩa với cái thẩ m mĩ cao của người Pháp chứ không phải người Việt. Những thước phim đưa người già về lại giấc mơ vàng son một thời – thời mà họ gọi là Belle epoque còn chúng mình cứ dịch tạm là thời đại hoàng kim. Thời đại mà chúng mình tạm tưởng tượng là một khu vườn đầy hoa thơm bướm lượn, những quý cô quý cậu áo quần là lượt, váy trắng tinh tươm, tóc tai bóng lộn, khoác tay nhau dưới chiếc ô ren, vừa đi vừa nói chuyện thơ văn rồi cười ý nhị, giống như trong tranh của Monet hay truyện Nỗi buồn của chàng Werther của Goethe. Đó là tưởng tượng, còn thực tế Belle epoque là gì?

Cũng lâu lâu tôi mới coi 1 bộ phim Hàn tên là Age of Youth, là 1 series 12 tập về 5 cô gái trẻ sống cùng nhà. 1 bộ phim nhí nhố rất dễ thương, chẳng có gì quá đặc sắc nhưng lại đời thường một cách đáng hoan nghênh, tôi thích tôi thích. Ngôi nhà của các cô gái sống có tên là Belle epoque và nó cũng nhằm ám chỉ rằng những ngày tháng họ đang sống chính là thời kì hoàng kim. Họ – những người đang loay hoay, kẻ thì cố tìm lại mình, kẻ thì tìm cách thực hiện giấc mơ dang dở, kẻ thì đấu tranh với mối tình ẩm ương, kẻ lại gồng mình gánh cả 1 gia đình. Những chiến binh chỉ mới lâm trận đã thấy đuối càng, những khó khăn khi đó họ tưởng như đã là khủng khiếp nhất nhưng thực ra mới chỉ là những khởi đầu nho nhỏ. Ấy vậy mà những thứ nhỏ đó mới dễ làm ta gục ngã, để khi bước qua rồi thì hàng trăm trận đấu lớn sau này đều có thể ung dung vượt qua. Một thời gian khó nhưng vui tươi lạc quan, đó có thể gọi là hoàng kim?

Có lần chị Hương gọi tôi tới chỗ chị làm để ăn trưa nói chuyện. Chỗ chị làm rất đẹp, có nguyên cái công viên, vịt bơi, bồ câu bay, cây cối xanh mát ở giữa lòng. Trưa trưa mọi người mua đồ ăn ra ngồi ở những băng ghế thảnh thơi ngắm thiên nhiên. Tôi đã ao ước mình cũng được làm ở nơi như thế. Chị Hương kể chị đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn mới tới được đây. Chị cũng từng đi làm đủ nghể để có tiền, phải gồng gánh gia đình, phải hoãn cả chuyện sinh con, phải vật lộn tìm việc, phải đấu tranh với giấy tờ để trụ lại. Một quãng thời gian khó khăn tới mức chị không tưởng tượng sao mình có thể vượt qua. Giờ chị làm quản lí ở 1 công ty lớn, nhà rộng rãi ngay quận 16, 4 đứa con dễ thương, 1 ông chồng vui tính, mọi việc đều trong guồng của nó, chị lại thấy nhớ thời gian trước. Chị ngày làm công ty, tối về chăm con, đêm lại làm các hoạt động giúp Việt Nam, không mệt mỏi, không ngừng nghỉ, và cái hay nhất là chị luôn cực kì lạc quan tươi tắn. Chị nói chị thật sự nghĩ quãng thời gian khó khăn trước đây là 1 thời kì rất đẹp, rất có ý nghĩa và giúp ích cho cuộc sống ổn định bây giờ.

Nếu nói chuyện với chị Hương dễ làm người ta mơ mộng về 1 tưong lai sáng chói thì mỗi lần nói chuyện với chị Minh là 1 lần thấy cuộc sống của chúng tôi thật bế tắc. Không hiểu sao nói chuyện với chị là y như rằng thích ngồi ca thán than thở, từ công việc, nhà cửa, tới chồng con. Có hôm anh chồng bảo “Em là người vợ sướng nhất Paris”, tôi bảo “Em khổ nhì, chị Minh khổ nhất”, nói linh tinh thế mà bị giận cả tối, thậm chí anh giai còn bỏ vào phòng ngủ không ăn tối và nghĩ chuyện bỏ nhà ra đi thì tới nhà ai ở, sau khi vùng vằng “Em xóa sạch mọi công lao của anh với cái nhà này”. Tội, tôi mà bỏ nhà ra đi thì ra khách sạn ở, vừa sướng vừa không bị ai thương hại, tội gì phải đày ải mình, hóa ra anh chồng vẫn là người đáng thương nhất, đáng thương từ trong suy nghĩ.

Tôi thì thương chị Minh. Chị sống vừa yếu đuối vừa cứng cỏi, vừa tình cảm bị lụy vừa cà chớn thẳng đuột. Nói chung nói chuyện với chị cũng hơi lo, phút trước đang đùa, phút sau lăn ra khóc rồi. Lúc tôi đang ngồi kể lể sự khổ của cái mùa đông năm nay thì chị bảo “Em nói nữa chị lăn ra sàn khóc” thì tôi tái mặt, sợ chị khóc thật, dạo này chị dễ khóc lắm từ sau khi đứa con của chị mất trong bụng. Chị theo chồng sang đây, hi sinh mấy cái bằng master để đi đứng quầy, sống như thế 2 năm chán Paris đòi vác con về VN thì tự nhiên mang bầu đứa thứ 2. Còn 1 ngày nữa sinh thì tự nhiên em bé mất, chị vẫn phải lên bàn đẻ, sinh ra 1 đứa con không thể khóc và mất nửa số máu trong người. Người ta phải cấp cứu truyền máu cứu chị, chị hên vẫn sống mà từ lần đó ngày nào cũng nổi dị ứng từng cục u trên da, chị bảo giờ máu chị cũng là của người khác. Chị chán hết nhưng cố bám trụ đây vì thằng con duy nhất. Chị ngày ngày đi chăm mấy người ở viện dưỡng lão, mấy người mất trí, bệnh, già, liệt tay chân, chị nói “Gặp họ nay nhưng mai chả biết còn gặp không”. Một môi trường mà người ta không vui nổi. 36 tuổi đang đi tìm nhà, chưa có việc ổn định, không rõ mình sẽ sống ở vùng đất nào, chị đang ở thời kì khủng hoảng nhất nhưng biết đâu 5 năm nữa chị sẽ nghĩ về nó như thời kì hoàng kim nhất của sức chịu đựng.

Tôi có đứa bạn cũng mới theo chồng qua Anh, giờ đang đi làm đủ thứ việc để có tiền cho con đi học nhà trẻ. Đứa khác thì đẻ con xong đang nghĩ xem mình phải kiếm việc thế nào nên tiếp tục sống ở đây. Tôi thì mới xin được việc, đang tìm thuê nhà, tìm trường cho con, lương còn chả đủ chi tiêu, nghĩ tới  1 mùa đông lạnh lẽo 2 đứa dắt tay nhau đi học đi làm, rồi tối đón nhau về lủi thủi. Chồng ở xa, em ở xa, thế chắc tủi thân lắm. 2 năm nay tôi ở nhà, sướng đủ để muốn được bươn chải ở ngoài. Trông con 1 mình cũng đuối lắm nhất là 3 tháng vừa rồi chồng đi xa. Tuần này Lucie bị viêm phế quản, tối nào cũng ho, nôn, bế con cho nó ngủ mà như ôm 1 hòn than, lòng đau như cắt, câu này là có thật, hoàn toàn có thật, không hề chỉ có trong sách vở, văn chương. Cả ngày con bắt bế, bắt ôm, đi khám, đi chụp, đi đâu cũng địu trước ngực để tối về đau toàn thân. Mùa đông này sẽ cực khổ lắm lắm. Một thời kì hoàng kim của sức chịu đựng sắp bắt đầu.

Sao nhỉ, 5 năm nữa mọi việc sẽ khác, tôi sẽ biết ơn thời kì gian khó này rất nhiều. Nó làm người ta nhận ra sức người là vô hạn để rồi sau này những khó khăn khác cũng sẽ dễ dàng vượt qua. Chỉ là cuộc chơi của lí trí thôi mà.