Lại là mình

Dạo này tôi dừng viết rồi, trên mọi mặt trận, không viết bài cho báo Thegioidienanh, không viết tiếp cuốn sách dang dở, không viết blog, không viết, không viết, hoàn toàn không viết.  Peter Hall, một lão làng ngành antenna nhưng đồng thời cũng là tác giả in 2 cuốn tiểu thuyết, là advisor của công ty, chúng tôi gặp nhau 2 tuần 1 lần, 30ph nói về antenna, 30 ph nói về sách, ông bảo viết xong cuốn thứ 3 rồi, hoàn toàn kiệt quệ. Kiệt quệ, không muốn viết thêm gì nữa, tôi nói: giữ vững việc viết đi, nếu buông bút xuống rồi khó nhặt lên lắm. Ông bảo biết thế, mà kiệt quệ. Tôi không biết nó có giống tình trạng tôi lúc này không.

Từ ngày có việc làm, từ ngày chuyển sang Anh, cuộc sống đúng là một trang mới. Cuộc sống bây giờ phản bội lại tất cả những giá trị cốt lõi làm nên con người: Không tận hưởng,  không  đi chơi hay viết blog nữa. Một con người nhàm chán tột độ. Là do công việc hay do cách suy nghĩ thay đổi, nhìn vào sự bức bối trong phòng nhiều hơn sự tươi sáng ngoài kia. Đi chơi thì lo con thế này thế kia, chưa đi đã có cảm giác không vui không thoải mái. Sách in ra giới thiệu trên FB cũng không ai quan tâm, blog viết ra cảm giác không ai xem hoặc người xem lại là người phán xét mình thế nên lại lười. Cứ thế sự lười nhác đẩy việc viết tới tuyệt vọng.

Cuộc đời của chúng tôi đã có chút biến đổi, chúng tôi phải trưởng thành theo cách bố mẹ chúng tôi thường làm. Đi làm, tiết kiệm, coi con là nguồn vui, sống vì con. Chúng ta đã quá quen với việc phải đánh mất cuộc đời mình cho những người khác khi lập gia đình, để rồi chỉ ý nghĩ đi chơi xa con vài ngày đã là một cái tội lớn. Chỉ nghĩ thôi, đã tự dập tắt, rồi thấy áy náy với con.  Nhiều lúc nghĩ, mình đúng là có lỗi với con thật, nhưng việc mình đi làm về là tắm, đọc sách, cho con ngủ. Cuối tuần là chơi cùng con mà vẫn bị nói là không thương con, thì thật kì lạ. Sự uất ức ngủ sâu trong lòng bí bách, nói ra thì thành nhảm nhí trẻ con, mà không nói lại biến thành căm phẫn. Một ngày, chính mình cũng không nén cục đá đè ấy xuống biển được, để nó biến thành đá băng trồi lên mặt nước, và bị nói rằng tại sao lại làm như vậy, không giống một người có học trưởng thành. Nhưng vì 30 tuổi quá nông nổi nên sự dung thứ sẵn sàng được đưa ra. Thế nhưng chẳng lời xoa dịu nào được thốt lên, đơn giản như: thực ra không có ý vậy, nhận định không thương con là một sự thiển cận, sai trái. Thực ra, sự thật là tôi đã suy nghĩ quá nhiều, vậy thôi. Người ta thường chết trong những suy nghĩ của mình. Những người trầm cảm ấy, chẳng ai đâm họ cả, trí óc họ xây dựng quan tài.

Thế nhưng nếu hỏi sống ở đây có vui không thì tôi sẽ nói là tôi thấy may mắn và hạnh phúc. Chỉ có điều không ai hỏi?

Tuần trước, tôi đưa con ra công viên. Công viên hôm ấy vừa tan sương mù, nắng lên ấm áp, con mặc áo vàng tung tăng. Có mấy con sóc trong đám cây rậm rạp như rừng. Con đuổi theo con sóc để cho nó cái hạt dẻ vừa lượm được. Trong 1 phút tôi đã nghĩ mình đang sống trong rừng cơ đấy. Mình đang sống ở một nơi thật quê kiểng. Sáng ra con chim nó hót líu lo, con sóc nó nhảy trên bờ rào, và những con quạ đen đi bộ trên bãi cỏ. Tuổi thơ của tôi cũng không dân dã tới vậy. Con thì khác, con được tới gần sóc, con được nhìn theo mấy con sáo rồi kêu: hai con chim bay, con được đi lượm hạt sồi và dẻ. Ở tuổi lên 2, con có cả cánh đồng để chạy nhảy, cả thế giới thiên nhiên khám phá. Con có một khu vườn bí mật, khi ba dựng cây hoa tím lên là muôn vàn mầm cây thủy tiên mọc xanh mướt, con được tự tay thả củ khoai tây xuống đất trồng, con sợ hãi chạy khi thấy con giun đất dài uốn éo dưới xẻng, con vui sướng dầm mình trong tuyết phủ trắng, và háo hức chạy tìm mấy cái bóng đèn mặt trời. Mỗi sáng đẩy con đi học qua công viên, thấy mặt trời đỏ ối mọc dần lên, con bảo “Mặt trời chói”, làm mẹ thấy vui chừng nào. Đó là sự may mắn. Rõ ràng con có quá nhiều thứ ở đây. Liệu con có tìm thấy những điều đó ở thành phố nhiều nhà cao tầng?

Tôi không biết mình có cảm giác lạc lõng ở thành phố này. Tôi nghĩ là không. Tôi có việc làm, kể ra thì cũng yêu thích đấy trừ những lúc bận tới rũ rượi. Tôi có một ngôi nhà. Tôi có những cuối tuần lười nằm ôm con uể oải. Tôi có một ông chồng cứ chiều là nấu cơm, đón con, đợi vợ về. Tôi có một cái vườn nhỏ đợi mùa xuân để gieo hoa và cải. Tôi sắp có những chuyến đi. Tôi tìm được người bạn vui vẻ, có con bằng tuổi, chúng tôi gặp nhau suốt. Tôi có một bà hàng xóm đang đòi qua uống trà. Tôi không biết nói là tôi cảm thấy sống ở đây sướng có phải là quá khuếch đại và ích kỷ. Hôm sinh nhật, bố tôi gửi tin nhắn nói rằng bố luôn ở sau con. Tự nhiên nằm khóc luôn, một cách vô duyên và ngớ ngẩn nhất, bởi thấy sự bao la trong tình yêu đó bao gồm cả việc không yêu cầu đòi hỏi gì. Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ bắt tôi phải làm theo mong muốn gì, luôn tin rằng mọi việc tôi làm là đúng, và tới giờ thì tôi vẫn luôn cố để nó là đúng. Việc nuôi dạy con là thế, định hướng, không can ngăn, và đặc biệt là phải dành cho niềm tin tưởng, không phải lúc nào cũng nhảy vào can thiệp bởi tự tin tuổi tác cho bạn những kinh nghiệm và suy nghĩ chính xác hơn. Tại sao lại phải sống trong sự lo sợ và ngờ vực, ngờ vực mọi quyết định của con mình? Thật may bố mẹ tôi không phải như thế.

Nếu trở về, tôi nghĩ mình mới lạc lõng, lạc lõng ở một thành phố lạ, với những người lạ. Chẳng còn đường nào để về lại sống tại nơi khi tôi rời đi. Thật buồn. Thế nên trước hết tôi phải sống tốt với nơi mình đang được sống đã.

Tuần này tôi nghĩ mình sẽ thay đổi. Khi con đi ngủ tôi sẽ dành thời gian cho những cuốn sách. Tôi đang đọc dở Ngôn từ, đó là một cuốn sách rất hay, nên đọc. Sau đó tôi còn Trong lòng tăm tối và Lời hứa trước bình minh. Tôi có một cái canvas để vẽ lại, sau 3 năm. Thế nên tôi sẽ làm cái blog này mốc thêm một thời gian nữa, nhưng mốc một cách vui vẻ :D.

Advertisements

Cotswold – vùng đất cổ tích

Khi tôi mới đặt chân tới Anh, hỏi 1 đứa sừng sỏ nhiều năm ở London “Ở Anh thì nên đi đâu hả mày? sao tao thấy đâu đâu cũng cũ kĩ, xù xì, ảm đạm vậy?”

“Trời ơi, quá trời chỗ đẹp. Đi Cotswold đi, mê liền” nó ca thán một tràng dài nỗi nhớ nhung dành cho Anh Quốc do mới hồi hương. “Nhớ đi giúp phần tao”, đó, bạn đã gửi gắm đến thế cơ mà. Thêm cái nhiệm vụ thanh tẩy hình ảnh nước Anh già cỗi trong mắt mẹ, tôi nghĩ đã tới lúc cả nhà phải đi Cotswold thôi. Đó là câu chuyện của gần 6 tháng về trước, một bữa cuối tháng 6, trời có nắng ấm, đủ để chỉ mặc một váy một áo len là tung tăng cả ngày mà không sợ nằm bẹp giường tuần sau đó.

Cotswold là một vùng làng quê nổi tiếng rất Anh, rất cổ nên đương nhiên rất hiếm phương tiện đi lại. Gần như chẳng có bus hay tàu nào chạy qua mấy ngôi làng bé nhỏ đơn côi ấy. Nhà thì nghèo khó, ô tô cũng không có luôn, chúng tôi đành thuê taxi người Việt để đi day trip trong ngày. Đó vẫn là cách đi tiện lợi nhất khi có mẹ già con nhỏ neo theo. Anh taxi này rất dễ thương, dù anh qua Anh từ 20 năm trước nhưng anh nói tiếng việt vẫn đậm chất miền Nam dân dã. Trên xe anh bật những ca khúc rền rĩ của Đàm Vĩnh Hưng rồi cả nhạc hớn thảm họa Việt, cảm giác thân thương như đi xe từ sân bay Phù Cát vào thành phố Quy Nhơn. Ngoài miền Bắc, đi xe khách thì nền nã hơn nhiều, chỉ có tiếng người cãi nhau, tiếng nôn ói, với tiếng lơ xe chửi khách.

Trên đường đi, anh taxi cứ nhắc hoài về Bibury. Đó là thành phố đẹp nhất, còn lên passport của người Anh đó, nhưng mà nhiều dân châu Á tới xem lắm. Qủa là vậy 1 mét vuông 5 bạn Tàu đứng ngắm. Tàu ở Anh là kiểu tàu bảnh chọe, ăn mặc thời thượng, túi hàng hiệu, giày hàng hiệu, nói chung nhìn là thấy sự đắt tiền, không giống như thường thấy ở Paris. Dân tàu tới Bibury thì lại càng chưng diện để còn chụp những tấm ảnh không thể chất hơn. Mặc dù mình cũng da vàng, tóc đen, cũng dân du lịch mà sao nhìn tụi nó vẫn thấy thiếu thiện cảm, xấu tính chỉ muốn bảo anh tài quay xe đi luôn, nếu không vì Bibury hớp hồn thì chắc là đi thật.

19467571_10154494230542007_7562708107435884414_o

Bibury là một ngôi làng đá nhỏ xinh. Cái nhà nào cũng yêu thật yêu và xinh thật xinh tới nỗi bạn chẳng biết nên dừng ở góc nào để chụp ảnh, hay phải dành sự mê mệt cho một ngôi nhà nào. Tất cả xinh đều, xinh giàn trải, xinh cảm tình, xinh không nhạt nhẽo. Dù đã ở Châu Âu 8 năm, làng thì cũng đi cả trăm cái từ làng cổ ở Ý, làng nhỏ ở Bỉ, tới những ngôi làng đẹp nhất Pháp nhưng Bibury vẫn là một thứ phải tới – một thứ thật sự gọi là ngôi làng Anh. Một ngôi làng nhiều du lịch nhưng cũng có cái lý của nó, bởi nó khác biệt và đáng yêu vô cùng. Dãy nhà thuộc con đường siêu nhỏ nổi tiếng nhất, biểu tượng nhất, lên passport Anh quốc 1 cái chễm trệ tự hào nhất là Islington road. Nhà san sát, thâm thấp, tường đá, ngói đá, những ô cửa sổ nhỏ xíu khiến người ta phải tò mò liệu ánh sáng có lọt vào nổi không, những rọ hoa treo duyên dáng trước cửa khiến người ta nghĩ chắc hẳn phải có người ở trong, phải có người dành sự chăm sóc cho nó. Làm sao những người sống ở đây chịu được hàng ngàn con mắt tham quan mỗi ngày nghỉ.

Con đường bắt đầu từ một con cầu đá bé bắt qua con sông nước trong vắt. Dưới làn nước đó là những con cá hương đang ẩn mình. Cá hương ở đây nổi tiếng, nhất là ở trong Trout farm ở bên kia đường, nơi người ta có thể tới câu và nướng cá ăn tại chỗ, hoặc nếu không có thời gian vẫn có thể tạt vô mua tại tiệm cá bên ngoài, hoặc ngồi góc cafe gọi một đĩa cá hương nướng như chúng tôi. Thực ra ngoài cái vị tươi mới thì tôi không thấy cái hương ở đây có gì đặc sắc, không ấn tượng như thứ kem mua cho Lucie ở quầy nơi có biển: Kem ngon nhất thế giới. Một nét khoa trương đặc biệt khác lạ với sự trầm tính của người Anh, nếu kem dở thì sẽ vô cùng hợp với sự trào phúng hóm hỉnh vốn có của dân nước này. Ai ngờ kem lại ngon hết biết, hai mẹ con thi nhau liếm sạch cái ốc quế vị socola ấy. Khỏi phải nói em Lucie tay chân váy áo bẩn thỉu thế nào.

Lại nói về con đường nói tiếng ấy, con đường một đầu bắt nguồn từ cầu, đầu kia kéo dài lên dốc, con dốc giấu mình trong những hàng cây u tối. Đi dốc này lại tới dốc khác, đường này tới đường kia, cứ thế mà đi vào làng. Vô vàn những ngôi nhà đá đẹp đẽ đáng yêu khác hiện ra. Những bức tường rào đá kiểu Đồi gió hú để cách biệt cuộc sống cá nhân trong kia với sự tiếp nhận du lịch nuôi sống nó. Nhà nào cũng có hoa, có vườn. Những ngôi vườn trước nhà trải dài đầy bụi hoa hồng, hoa trắng, hoa vàng, những loại hoa li ti không tên mà đẹp thơ mộng. Một khách sạn nằm án ngữ ngay con đường. Kiểu như con đường chạy thẳng vào nó, thứ mà ở VN người ta sẽ tránh xa không tới ở, thì ở đây khách sạn kiêu hãnh đứng sau một lớp cây thường xanh xanh ngắt. Khỏi phải nói bà ngoại Lucie mê Bibury cỡ nào: Nước Anh phải thế này chứ. Bà đã gột sạch sự bẩn thỉu của mấy cái hầm trong phố Birmingham ra khỏi đầu, để thu vào nét đẹp cổ kính của Anh Quốc. Bà đứng làm dáng, chụp cả ngàn tấm ảnh đẹp, bởi ngôi nhà nào cũng khiến bà phải dừng chân, muốn lưu làm kỉ niệm.

Chúng tôi ăn ít cá hương cho bữa trưa rồi lại lên đường trong cái nắng đang ấm dần lên. Vui thật, mới tháng 6 mà trong xe nóng hầm hập, cứ như đang được đi ở một thành phố miền Nam Pháp chứ không phải ở Anh. Tới Bourton on the Water thì Lucie đã ngủ lăn quay với đầu tóc nhễ nhại. Ba giữ em trong xe ngủ. Mẹ và bà đi dạo thị trấn nhỏ này một chút. Bourton on the Water, cái tên nghe đã thấy vui thấy hay cũng có những ngôi nhà đá xinh đẹp nhưng dàn trải khắp nơi, không co cụm tạo điểm nhấn như Bibury. Bù lại thị trấn này có con sông nhỏ chạy ngay trong lòng, vài cây cầu đá bắc qua, sông cạn như hồ nhân tạo, trẻ em và chó chạy xuống tung nước. Tôi cũng đưa chân xuống dòng nước mát lạnh trong suốt ấy. Tiếc ghê nếu Lucie thức thì mẹ cũng thả em xuống đó chạy rồi. Giữa trời nóng này mà được vùi mình trong cái mát lạnh ngọt lịm ấy thì còn gì bằng. Bourton on the water khiến tôi thích lạ, thích hơn cả Bibury nữa, chỉ vì cái nhộn nhịp trên cầu dưới nước. Sự sôi động của tụi nhỏ tạo sự mát lành, tạo sức sống cho thị trấn, không khô khan chỉ đá và người du lịch như Bibury. Cảm giác như khách du lịch bị rơi rớt lại kia hết rồi, tới đây chỉ còn người dân hiền lành, những người trời nóng lại bỏ nhà ra con sông ngồi, nhìn con và chó chạy chơi trong làn nước, mình thì ngồi bãi cỏ, nhâm nhi ly soda lạnh cóng tay, còn gì đã hơn thế.

20621806_2084856765170743_5444599023445756053_n

Chúng tôi cũng khát khô nên làm một ly bia Guiness ngay khi vừa tới Stow on the Wold. Điểm cao nhất của Cotswold, điểm mà vua Henry II phải thốt lên rằng đây là nơi đẹp nhất để ngắm nhìn vương quốc thân yêu của ổng. Vì ở trên cao nên địa hình ở đây cũng đồi núi 1 chút, tôi và mẹ đi bộ muốn mỏi chỉ để tới phiên chợ. Đó là quảng trường lớn nơi ngày xưa người dân tới đây mua bán ngựa, giờ thì chỉ có những phiên chợ quê vài ngày nào đó trong tuần. Như hôm nay chúng tôi đến thì không có ai buôn bán cả, chỉ có cây cột trụ ở giữa quảng trường cười ngạo nghễ mấy kẻ ham tò mò. Nhà cửa, đường xá ở đây giống như những thị trấn quê đơn, tức là để phục vụ người sống, chứ không kiểu bảo tàng du lịch như Bibury. Nhà ở đây cũng bằng đá, hoa cũng trước cửa nhưng nhiều khách sạn và cửa hàng hơn. Mẹ thì có ý vẫn thích nơi chụp đâu cũng đẹp như Bibury, tôi thì giống ông vua kia mê Stow on the Wold hơn. Tôi có cảm giác nơi này cần cả ngày để khám phá, để xem xét, để sống cùng nó, chứ không phải chỉ 2h dạo bước như Bibury. Tuy nhiên ngày đó với chúng tôi đã đủ. Còn chút thời gian nên dành cho thiên nhiên.

19441821_10154494230627007_2785769863321454082_o

Mẹ mê oải hưởng lắm, đúng thế, cần phải đưa mẹ đi ngắm oải hương ở Snow Hill. Ở Anh cái xứ âm u lạnh lẽo này tưởng không thể trồng thứ cây hương liệu xa xỉ này, tưởng như lavender chỉ thuộc về Provence thì Anh quốc lại có tới tận 3 cánh đồng bát ngát: Kent, Mary ngoại ô London và Snow Hill hàng xóm của Birmingham. Đấy nhà bạn sống không cần đẹp, chỉ cần hàng xóm bạn đẹp là thỏa mãn. Snow Hill lúc này hoa chưa nở rực vì mới giữa tháng 6. Như mọi nơi khác tháng 7 mới là tháng của loài hoa tím. Tuy nhiên một chút hé nở, một chút lụi tàn và một chút chúm chím mới làm người ta thích thú. Lavender ở đây có cả 3 cấp độ đó. Rất nhiều ruộng hoa dọc triển núi, ruộng màu xanh ngắt, ruộng đã tím rực, ruộng mới tím mờ, làm mẹ thích thú, tôi cũng vậy, dù đã ngắm oải hương Pháp nhưng chưa bao giờ tôi thấy nhiều như ở đây. Mùi thơm ngai ngái của thân cỏ, mùi đất khô, mùi hăng hắc của oải hương làm ấm cả trời chiều đang xám lại. Mây đang về và mưa là một lời hứa sắp thực hiện. Mẹ đi giữa những luống oải hương, chà tay mình vào thích thú. Loài hoa này lần đầu mẹ thấy. Lại hàng ngàn tấm ảnh lưu niệm cho mẹ. Một chuyến đi thành công tốt đẹp kể cả khi mưa vào cuối chiều, kể cả khi bị gió thổi tím tái trên tháp Broadway.

21950156_10154742610487007_1711826530231842920_o

Bà nội Lucie thấy hoa tím vậy thì mê lắm, nhưng bà sang Anh vào những ngày cuối tháng 8 khi hoa đã tàn. Tháng 9, bà cũng được bắt một chiếc taxi khác để đi khám phá Cotswold, lần này là Castle combe – một cái tên mà tôi cứ nghĩ tới Pháp. Thằng đồng nghiệp quả quyết làng này đẹp nhất Cotswold, hay như gia đình Jolly đi cùng cũng nói đây đẹp hơn hẳn Bibury thì tôi thấy ở đây vẫn sơ sài quá. Chỉ có đúng 1 con đường với giếng đình ở giữa. Con đường nhà đá thấp lè tè đứng num núp bên nhau như những chú lùn hobbit. Mỗi nhà vẫn thế một cửa chính, vài cửa sổ nhỏ, một bậu hoa, giàn nho hoặc giàn hoa đậu ván phía trước. Mái nhà ở đây cao hơn chút làm tôi nhớ làng Alberobello ở Ý, nhưng tất nhiên mái nhà không chóp nón tới vậy. Đứng ở đầu đường nhìn tới cuối đường là một cây cầu nhỏ bắc qua dòng nước, chúng tôi biết sự tham quan tới đó là hết. Sao lại có sự xinh đẹp nhỏ bé vậy nhỉ, tí hin như một em bé lên hai đang chạy loanh quanh trên đường. Em bé dắt tay một em bé khác cũng lên 2, đi với nhau tình cảm như bạn thân, mặc dù do mẹ chỉ đạo. Castle combe hôm đó nhanh taymời được mùa thu về bên vài tường lá đỏ rực khiến nhiều người phải ồ à. Cotswold nhỏ bé mà rộng lớn ghê trải dài từ mùa hè rồi tới mùa thu. Thật may mắn thay.

 

 

 

 

Căn nhà màu vàng

We all live in a yellow tiny house
Yellow tiny house, yellow tiny house ♪ ♫ ♩ ♬ (Beatles is all around)
When you have a deep love for Van Gogh and your hubby is as crazy as Vincent, your house must be damn yellow !!!

IMG_20171129_160244_159

8 năm lưu lạc, 6 lần chuyển nhà thì bạn Nga bê tha đã hết mộng mơ bay bổng, ghim mình lại mặt đất với một con nhà tí hin vàng khè để thấy mùa hè quanh đây 🙂). Ở cái nước âm u tù mù này, một căn nhà màu vàng chính là phương thức tự chữa bệnh trầm uất hiệu quả, thật đấy.

Câu chuyện bắt đầu bằng một hôm tôi đi đo ăng ten ở Cambridge, trong khi ngồi chờ kết quả, rảnh quá mới cầm quyển sách của bác kĩ thuật ở đó lên đọc. Quyển sách về Investment, dĩ nhiên không phải chủ đề khoái khẩu cơ mà có còn hơn không. Quyển sách có chừng 100 trang, ngắn gọn súc tích, tôi đọc được 10 trang thì nghiệm ra rằng nếu không biết kiếm tiền thì phải giữ tiền, và cách giữ tiền hiệu quả dễ dàng nhất đó là mua nhà. Vì sao, vì tiền phải trả ngân hàng mỗi tháng rẻ hơn tiền cho thuê, mình có 1 căn nhà, mai này bán lại có lời, coi như ở không mất gì. Xuôi tai, xuôi tai, đêm về nói ngay với chồng: Anh à mình mua nhà.

Thế là ngay tuần sau, hai vợ chồng lọ mọ từ Zoopla tới Rightmove, coi hết những nhà trong khả năng có thể vay, rồi coi web cảnh sát địa phương về tình hình tội phạm, coi báo chí Birmingham về các khu nên sống. Tiêu chuẩn là nhà chất lượng ổn, khu dân cư tốt, sạch đẹp gần công viên, tiện trường học, tiện đi làm. Nghe thì đơn giản mà khó quá trời. Những ngày đầu nhà nào ưng ý gọi điện đặt lịch đi coi cũng bị phũ phàng từ chối là nhà bị bán rồi. Trời ơi đây có phải đất vàng đâu mà mới đăng 2 hôm trước hôm sau bị bán rồi, còn không cho người ta cơ hội trả giá. Thế là lại tìm, lại xem, đi xem chừng chục cái nhà thì quyết con nhà này. Bởi khu dân cư đẹp như mơ, công viên to rộng, nhà cửa cũng mới và chủ nhà thì dễ thương hết xảy.

IMG_20171129_075906_483

Sau khi tìm xong nhà thì tới đi tìm broker giúp vay tiền ngân hàng và solicitor lo thủ tục pháp lý với mấy cái kiểm tra ống thải, đường nước, lụt lội, ô nhiễm, kế hoạch làm đường. Nói chung mất thêm 2 tháng giấy tờ mệt mỏi thì cũng xong xuôi. Thêm gần 1 tháng cho chủ nhà về căn nhà mới, thế là mình chính thức thành chủ 1 cái nhà. Ông chồng vẽ lên kế hoạch sửa sang rất hăng say, thế là mình lại cho ổng 2 tuần, thích làm gì thì làm, nhưng đừng làm hỏng nhà em.

Mất cả tuần lột giấy dán tường tới đơ ngón tay cái, chà vết bẩn, lấp chỗ trống, rồi sơn trắng lớp 1, sơn trắng lớp 2, sơn vàng chung cuộc, với sự trợ thủ của hai ông chồng tuyển 30 năm của 2 bạn hữa mới thân thì căn nhà màu vành (theo lời ngọng của Lucie) cũng ra đời. Hai vợ chồng vốn mê màu vàng từ hồi vẽ bức tranh con cá sardine ở nhà bên Pháp. Hai đứa luôn nghĩ màu vàng thật cá tính, thật sáng tạo và thật điên khùng. Khi nhà được sơn màu vàng tự nhiên thấy đúng là nhà của mình rồi :)). Tường vàng xong tới chọn rèm cửa, không thể nâu để thành tông cũ trầm 1970, không thể xanh lá để thành lòe loẹt 1990, lại phải ghi chớm vàng cho nó 2017. Rèm ghi lại phải thảm ghi, rồi tiện thể làm luôn cầu thang ghi. Cầu thang vốn được trải thảm nâu nhạt mà qua bao năm tháng đã thành màu đất, ông chồng vất vả tháo đinh lột vải rồi trát lỗ, lau gỗ, xong 3 ngày 2 đêm cả ba cả bà nội hì hụi sơn bóng nữa thì mới xong. Lucie mỗi lần bước lên cầu thang lại nói : Ba lau cầu thang, ba sơn cầu thang, cho sạch để Cie đi. Cầu thang ghi quá lại phải mua viên gạch thiệt vàng hình xương rồng gắn vô, lại phải lấy bức tranh hoa hướng dương 2 đứa vẽ năm nào ra đặt cạnh, để ghi vàng hòa quyện 🙂) . Cứ tỉ mà tỉ mẩn thế để cảm thấy sống ở đó thật dễ chịu thoải mái, hợp nhãn mình.

IMG_20171128_224054_231
Nhà nhỏ, vườn to, người sống được thì thiên nhiên cũng phải được sống. Mỗi sáng đi làm qua công viên khổng lồ dưới làn sương mát lạnh phổi, hay mỗi tối đi chợ hì hục trên con xe đạp màu xanh lại thấy đời mình như về tuổi 15 yêu dấu (quyết không học lái xe để thấy mình mãi trẻ =)) ). Không phải mình chọn đất, mà đất chọn mình, mới ở đây 1 năm, chưa yêu thương gì nó, thậm chí chưa thấy nó đẹp mà đã tạm gắn bó. Gì chứ thích thì vẫn bán nhà ra đi được, dễ ợt à, đừng để cái nhà nó bó chân mình lại. Ai còn trẻ còn khỏe thì đi chơi nhiều vào, tới tuổi rồi cũng sẽ có chồng có con có nhà thôi mà. Đừng nóng vội, bình tĩnh sống, mà phải là sống động ấy.


Căn nhà đầu tiên 70 tuổi, thương căn nhà già như ông bà mình vậy.
IMG_20171129_160442_093

Cây làm giấy (trích đoạn truyện ngắn)

Paulownia forestbig

“Khi tôi tỉnh dậy, đoàn tàu đang ở đâu đó gần Bordeaux. Ở đây thiên nhiên không còn mượt mà nữa mà có vẻ khô hạn. Không khí nóng và khô cằn tưởng như chẳng hợp với giống loài nào, thế mà nho vẫn mọc lên xanh rì.

“Anh nói xem đó là cây gì”, cô ấy chỉ vào đám cây mọc san sát nhau thành từng cụm lớn bên đường.

“Là cây để làm giấy”

“Cây làm giấy sao?”

“Ừ”

“Em chưa bao giờ để ý xem cây đó là cây gì. Em cứ nghĩ nó tự mọc nhưng không thể nào lại mọc thành hàng như thế kia được. Nhiều quá anh nhỉ”

Cô vợ yên lặng một hồi. “Anh nghĩ nó tội không?”

“Ai tội cơ?”

“Cái cây làm giấy ấy. Nó không có tên, không được nhận dạng, không được để tâm. Cây phong lá đỏ, cây thông lá kim, cây bạch đàn thân trắng, cây hoa sữa mùi thơm, cây mận ra quả, cây liễu rủ cành. Cùng là cây mà có cây được biết, được trồng, được nâng niu, có cây lại phải co cụm thành từng đám, đợi ngày chặt đi vào nhà máy.”

“Con người cũng vậy mà”, anh chồng quay sang.

Con người, con người, con người thì sao chứ? Chúng ta đến thế giới này, mỗi người một việc, không ai giống ai. Có người sinh ra để nổi trội, có người sinh ra chỉ khiêm nhường nằm trong bóng của người khác. Có người có tài không ai thấy, kể cả bản thân, có người không có gì nhưng được mọi người để ý. Tại sao lại như thế? Những người đó sinh ra có ánh hào quang để thu hút xung quanh. Chúng ta đứng đó nhìn ngắm ồ à và công nhận họ là một điều không thể thiếu của xã hội. Trong khi chính chúng ta lại loại bỏ mình khỏi các mấu nhô, hòa mình vào trong cái phông nền sẫm màu của thực tế. Đôi khi chúng ta nhìn họ và nghĩ “Họ có gì hơn mình”. Chẳng gì cả ngoài ánh hào quang của số phận. Chúng ta quá an bài trong số phận giản đơn của mình, bởi biết có muốn bật khỏi nó cũng không được. Chúng ta cười những kẻ không tuân theo số phận. Đó là sức mạnh bất diệt nhất trong vũ trụ này.

“Nhưng có thể cái cây này nổi tiếng với những người làm giấy”, anh chồng tiếp tục.

“Em đã từng muốn nổi tiếng”, cô vợ tiếp tục.

“Ai cũng vậy”, anh chồng bâng quơ

“Thật không? Có người thích danh, có người thích tiền, có người thích cả hai. Em chỉ thích một. Nhưng em nghĩ đã quá muộn để làm điều gì đó”

“Chúng ta còn chưa 30. Em muốn làm gì?”

“Chúng ta chưa 30 nhưng em thấy trống rỗng rồi. Em không tìm lại được những ước mơ nữa. Em thấy mình kiệt quệ về tư tưởng và lòng tin”.

Anh chồng không nói gì. Tôi thấy kỳ lạ. Đáng lẽ câu nói đó phải thốt ra từ anh chồng chứ. Cô vợ với cái dáng vẻ trẻ con như vẫn còn sống trong thế giới ấu thơ của cô ấy mà lại già cỗi đến thế sao. Bao nhiêu người trẻ đang tự đào mồ chôn mình? Nhiều người đang làm trầm trọng hóa cái vấn đề nhỏ nhoi của họ. Họ chỉ là loay hoay quá lâu trong mớ tư duy hỗn độn mà không thể bước chân nổi vào thực tế. Họ nghĩ ra nhiều thứ để làm rồi ngay lập tức nghĩ về những trở ngại. Họ âu sầu nghĩ rằng thời đại này đã quá phát triển đến nỗi không còn chỗ nào để chen chân. Đôi khi họ mong có chiến tranh để được tái tạo lại thế giới. Những con người trẻ, họ thật quá nhạt nhẽo và đơn côi. Họ thậm chí không thể kết thân với bản thể để hiểu mình cần gì hay làm được gì trong cuộc đời. Cô vợ kia là vậy. Tôi cũng vậy. Anh chồng thì sao?

“Giờ anh chỉ muốn kiếm tiền nuôi con”

“Con mình sau này sẽ làm được nhiều điều”, cô vợ phấn khởi

“Đúng vậy, con sẽ làm thay chúng ta”

Vậy là xã hội được hình thành, từ những người cha, người mẹ lười nhác và những đứa trẻ sinh ra đã phải mang trọng trách. Hai người đặt tay lên đứa trẻ đang nằm tròn trong tổ. Họ truyền giấc mơ của họ vào đó. Ngày xưa cha mẹ họ cũng từng làm như vậy. Cha mẹ của cha mẹ họ cũng làm vậy. Lớp sóng này đẩy sức nặng lên lớp sóng kia. Chỉ có những giấc mơ như cát vẫn ở lại mãi trong bờ.

Chúng tôi còn quá trẻ, mà chỉ biết đứng yên đợi vận mệnh mình. Có lẽ tất cả sẽ cùng nắm tay nhau chìm xuống như Atlantis. ”

——–

Sách có thể mua tại bất kì nhà sách nào từ trên đường tới trên mạng, quá rẻ với việc viết miệt mài cả năm

https://tiki.vn/paris-trong-hop-giay-p1031912.html?src=search&q=paris+trong+hop+giay

https://www.fahasa.com/paris-trong-hop-giay.html

 

 

 

 

Ngồi khóc trước cửa (truyện ngắn)

Sách in thì cũng in rồi, ế thì cũng ế rồi :)), thế nhưng blog cũng không nên meo mốc mãi, mỗi ngày tôi sẽ up 1 trích đoạn truyện ngắn để mọi người đọc cho vui. Bắt đầu thứ 2 bằng câu chuyện vui nhứt trong sách Paris trong hộp giày.

b57cb3fe060b4e365f4756e99b2b4287w-c238055xd-w685_h860_q80

Ngồi khóc trước cửa

“Lúc đấy là 18h30, tức là 1h30 sau 17h – giờ tôi rời khỏi cơ quan.

Hôm nay tôi về sớm hơn thường lệ, đúng là vậy, chỉ thoáng thấy sếp nhấc cái áo măng-tô lên là tôi cũng kéo vội điện thoại khỏi dây sạc, đút nhẹ vào túi quần rồi lẹ làng mặc áo khoác ra về. Chẳng có gì là lạ cho sự nhanh nhẹn này, bởi tôi vẫn luôn đi làm tay không như thế. Cặp táp hay túi đeo vai chỉ là thứ đồ trang trí bảnh chọe cho lũ trai mới lớn hoặc tập tành làm người thành đạt. Tôi đủ già và đủ mệt để không muốn gánh gồng theo bất cứ hành trang nào ngoài vợ dại, con thơ. Mọi ngày tôi cứ nhàn nhã làm việc, lướt Facebook, chat với những đứa bạn cũ rồi đợi khi xe bus bớt đông, tàu điện bớt chen chúc thì về. Sự thật thì chuyện bớt đông ấy là không tưởng ở Paris khi mà tàu vừa tới thì người ta có thể túa ra từ mọi ngóc ngách, ào ào như gián chạy trời mưa. Tôi chỉ cố trì hoãn cái sự bị sai vặt được chừng nào tốt chừng đó. Tuy nhiên hôm nay mệnh lệnh cấp trên đã đưa ra là tôi phải có mặt ở nhà trước 19h vì một sự kiện quan trọng nào đó mà vợ tôi đã lải nhải từ đầu tuần nhưng tôi vẫn không thể nhớ nổi. Cô ấy bảo tôi không đặt tâm trí vào cái nhà này, tôi thì nghĩ cô ấy đặt hơi nhiều quá.

Vậy là hôm nay lúc 18h30 tôi đã có mặt trước cửa tòa nhà. Theo dự kiến 18h35 tôi sẽ bấm xong hai lần code cửa và có mặt ở cầu thang. Dự trù là thêm tầm hai phút nữa tôi sẽ leo được lên tầng hai của khu nhà, với tay bấm chuông cửa, chuẩn bị một nụ cười tươi rói, bế đứa con bé bỏng lên hôn nó chùn chụt, quay sang âu yếm vợ vài câu, cởi áo khoác, tháo giầy kèm tất, vứt tất cả ra sàn nhà và mặc vào bộ pyjama nhầu nhĩ. Năm phút sau, tôi yên vị trong ghế sofa, bật tivi lên xem tạm chương trình Đoán lời bài hát của kênh France 2, trong khi con tôi chơi quẩn quanh và vợ chúi mũi vào mấy cái nồi bốc khói. Cô ấy trông thật đẹp giống như thầy Snape pha độc dược. Sự bình yên nhỏ bé ấy sẽ bị phá vỡ khi vợ tôi bất chợt gào lên:

“Anh còn nhớ lần cuối anh tắm là khi nào không?”

“Mới sáng thứ Hai”

“À, ra là sáng thứ Hai, còn bây giờ là tối thứ Sáu, anh có điên không vậy?”

“Không, anh bình thường”

“Cám ơn anh bình thường, mời anh đi tắm, cắt tóc cạo râu, phục sức tươm tất cho sự kiện tối nay”

Thật buồn tôi vẫn chưa nhớ ra là sự kiện gì để kể và còn buồn hơn là vì sự kiện này mà tôi bị thúc giục đi tắm sớm vậy. Bình thường phải tới tối Chủ nhật vợ tôi mới phát hiện ra sự trì hoãn bạo hành hệ sinh thái sống trên bề mặt cơ thể này. Cô ấy vẫn thường bị áp lực vệ sinh nhà cửa, con, và chồng mỗi khi có khách. Tôi không muốn nói xấu cô ấy nhưng rõ ràng đó là một tính xấu khi sống không thật với bản thân. Tôi ù ì quay ngang quay dọc, tìm xem liệu có cớ nào trốn thoát. Đứa con nhìn lên kêu a gi gi, nó đã sạch bong từ lúc nào. Báo hiệu đã tới lúc mình cũng nên sáng loáng như đống đồ thìa nĩa đang được xếp dần trên bàn kia. Như vậy khoảng là 18h45 tôi sẽ ngâm mình trong bồn tắm cùng chút tinh dầu quế xả dùng lén của vợ. Tôi có cảm giác như mình là con gà trong nồi nước phở, thật bóng bẩy và thơm ngon. Sau đó con gà mặc lên mình những thứ đồ trang trí hợp mắt vợ, hư cấu thêm vài nụ cười đầy sức sống để đón đoàn người vừa bấm chuông cửa. Buổi tối không bình yên bắt đầu.

Đêm nay đáng lẽ sẽ phải xảy ra như thế nếu như không có sự kiện mới phát sinh, nằm ngoài tầm hiểu biết và kiểm soát của vợ tôi.

Vào lúc 18h30 khi tôi đứng trước cửa nhà thì đã có thứ giữ chân tôi lại, khiến 18h35 tôi không thể đi xuyên qua hai lớp cửa để vào nhà.

— trích Ngồi khóc trước cửa —